Dường như nghe thấy tiếng mở cửa, Hoắc Lẫm không mở mắt, chỉ khàn giọng nói một câu: "Đá lạnh."
Nguyễn Niệm Niệm vội vàng bước tới, nhấc thùng đá đổ vào trong.
Đá lạnh rơi vào nước, phát ra tiếng 'ùm' trầm đục, bắn lên những bọt nước nhỏ li ti.
Động tác đổ đá của Nguyễn Niệm Niệm khựng lại, vô thức nhìn anh, lại vừa vặn chạm phải một đôi mắt đen láy.
Lúc này Hoắc Lẫm đã bị dục vọng thiêu đốt đến mơ hồ, nhìn thấy Nguyễn Niệm Niệm đột nhiên xuất hiện trước mặt, có chút mê man.
Anh có chút không phân biệt được Nguyễn Niệm Niệm trước mắt là thật, hay là anh lại mơ thấy cô lần nữa.
"Niệm Niệm?"
Nguyễn Niệm Niệm vội vàng tiến lên, giơ tay sờ trán anh.
"Sao rồi? Còn khó chịu không?"
Hoắc Lẫm không nói gì, chỉ nhìn cô, mắt không chớp.
Nguyễn Niệm Niệm bị anh nhìn đến mất tự nhiên: "Em xin lỗi, em không biết..."
Giọng cô nhỏ dần, mang theo vài phần áy náy: "Biết trước anh không khỏe, em đã không gọi điện cho anh rồi..."
Nguyễn Niệm Niệm càng nghĩ càng áy náy, động tác trên tay cũng càng thêm sốt sắng.
Cô lại từ thùng đá vớt thêm vài viên đá, bỏ vào bồn tắm.
"Đá lạnh đủ không? Cần em thêm nữa không?"
Hoắc Lẫm không trả lời.
Anh dựa vào thành bồn tắm, ánh mắt đặt trên gương mặt cô, sự mê man trong đáy mắt dần tan biến, thay vào đó là một thứ cảm xúc cô không hiểu nổi.
Anh nghĩ, A Diệu đang ở ngay cửa, chắc sẽ không để Nguyễn Niệm Niệm vào.
Vậy thì đây là trong mơ sao?
Suy nghĩ của Hoắc Lẫm bay xa.
Đây không phải lần đầu anh mơ thấy cô.
Từ khi sống cùng cô ở Vân Thủy Viên, anh đã không ít lần làm những giấc mơ như thế này.
Mỗi lần tỉnh dậy, anh đều cảm thấy mình như một thằng nhóc mới lớn, xúc động và mất kiểm soát.
Cho nên, Nguyễn Niệm Niệm trước mặt anh hẳn là do anh mơ thấy, không phải thật.
Nghĩ vậy, ánh mắt anh nhìn Nguyễn Niệm Niệm cũng thay đổi.
Nếu đây là trong mơ của anh, vậy anh có thể muốn làm gì thì làm không?
Nguyễn Niệm Niệm thấy Hoắc Lẫm không nói gì, có chút nghi hoặc nhìn anh, lại thấy ánh mắt anh không hiểu sao bỗng nhiên tràn đầy tính xâm lược...
"Hoắc Lẫm? Anh..."
Ùm!
Nguyễn Niệm Niệm bị Hoắc Lẫm kéo một phát vào bồn tắm, cả người đều ngây ra.
Nước bắn tung tóe, nước đá từ bốn phương tám hướng tràn tới, nháy mắt thấm ướt quần áo cô.
Váy ngủ lụa thấm nước liền trở nên bán trong suốt, dính chặt vào người, phác họa từng đường cong trên cơ thể.
Cô bị sặc một ngụm nước, bản năng đưa tay nắm lấy thứ gì đó có thể nắm xung quanh, cuối cùng ôm chặt lấy cổ Hoắc Lẫm, cả người như con bạch tuộc quấn lấy anh.
Nước đá buốt thấu xương, lạnh đến mức cô run cầm cập.
Tại sao Hoắc Lẫm đột nhiên kéo cô vào, cô không biết.
Sao quai áo của mình bị kéo tuột ra, cô cũng không biết.
Cô chỉ biết môi người đàn ông lạnh ngắt, nhưng khi hôn lên lại mang theo một sự nóng bỏng gần như điên cuồng.
"Hoắc Lẫm... anh làm gì thế..."
Lời của Nguyễn Niệm Niệm bị nuốt mất giữa môi răng.
Anh hôn rất dữ, khác hẳn mọi lần trước.
Những lần hôn trước dù cũng mạnh mẽ, nhưng ít ra vẫn còn kiềm chế và dịu dàng.
Lần này hoàn toàn không còn nữa, chỉ còn lại sự cướp đoạt và đòi hỏi thuần túy, như thể muốn nuốt chửng cô.
Nguyễn Niệm Niệm bị anh hôn đến nghẹt thở, hai tay chống trước ngực anh, muốn đẩy anh ra, nhưng ngực anh cứng như một bức tường, căn bản không đẩy nổi.
Cánh tay anh vòng quanh eo cô, lực đạo mạnh như vòng sắt, ôm chặt cô vào lòng, giữa hai người không một kẽ hở.
"Hoắc Lẫm... anh bình tĩnh lại đi..." Giọng cô run rẩy, mang theo vài phần cầu xin.
Nhưng Hoắc Lẫm căn bản không nghe lọt.
Hay nói đúng hơn, anh căn bản không nghe thấy.
Anh chờ ngày này đã quá lâu rồi.
Cô gái từ thời niên thiếu đã để trong lòng, lúc này đang ngoan ngoãn được anh ôm trong lòng, váy ngủ ướt đẫm dính trên người, chỗ nên thấy chỗ không nên thấy đều thấy rõ mồn một.
Anh cúi xuống, hôn lên xương quai xanh của cô, nhẹ nhàng cắn, để lại từng dấu vết mờ ám.
Cơ thể Nguyễn Niệm Niệm run lên.
Không phải vì lạnh.
Là vì sợ.
Cô từng thấy Hoắc Lẫm dịu dàng, kiềm chế và nhẫn nhịn.
Nhưng cô chưa từng thấy anh bộ dạng này.
Trong đôi đồng tử đen ấy cuộn trào một thứ dục vọng gần như hung tàn, như một con thú bị nhốt quá lâu cuối cùng cũng ra khỏi lồng, mọi lý trí và kiềm chế đều bị thiêu thành tro bụi.
Cô đẩy vai anh, giọng đã mang theo tiếng khóc nức nở: "Hoắc Lẫm... anh đừng như vậy... em sợ..."
Động tác của Hoắc Lẫm khựng lại.
Anh ngước nhìn cô, giọng trầm thấp, cực kỳ khàn: "Em ngoan một chút được không?"
Anh cau mày, như có chút không hài lòng vì người trong mộng lần này có chút không nghe lời.
Rõ ràng trong những giấc mơ trước đều mặc anh muốn gì được nấy...
Tư thế nào cũng được.
Lực mạnh cỡ nào cũng được.
Muốn làm gì thì làm.
Sẽ không như trước mắt, trợn tròn đôi mắt hạnh long lanh nói rằng cô sợ, nước mắt rơi khiến anh mềm lòng.
Anh hơi nheo mắt, rốt cuộc không nỡ dùng mạnh với cô, dù chỉ là một giấc mơ.
"Vậy... lần trước dùng tay, lần này dùng chân được không?"
Nguyễn Niệm Niệm sững sờ.
Dùng tay dùng chân là sao?
Có nghĩa gì?
Vài phút sau, cuối cùng cô cũng hiểu câu nói này có nghĩa gì.
Nhưng đã muộn...
...
Sáng sớm hôm sau.
Hoắc Lẫm bị một cơn đau đầu như muốn nứt ra đánh thức.
Anh vô thức giơ tay xoa nhẹ giữa mày, đầu ngón tay ấn lên huyệt đạo, cố gắng làm dịu cơn đau nhức dữ dội.
Ý thức dần dần trở lại.
Ký ức đêm qua như mảnh vỡ lóe lên trong đầu — võ đài quyền anh, bể nước đá, cuộc gọi của Nguyễn Niệm Niệm...
Sau đó, mọi thứ trở nên mơ hồ.
Anh chống tay muốn ngồi dậy, lòng bàn tay vừa chống lên giường, đầu ngón tay lại chạm phải một cảm giác trơn mịn ấm áp.
Động tác của Hoắc Lẫm đột ngột khựng lại.
Anh từ từ mở mắt, nghiêng đầu nhìn, cả người như bị điểm huyệt, cứng đờ tại chỗ.
Nguyễn Niệm Niệm nằm ngay bên cạnh anh, nửa khuôn mặt vùi trong chiếc gối mềm mại, lông mi rủ xuống, đổ bóng hình quạt nhỏ dưới mắt, hơi thở nhẹ nhàng, ngủ rất say.
Chăn chỉ đắp đến ngực, để lộ một mảng vai trắng nõn và xương quai xanh tinh xảo.
Phía dưới xương quai xanh, chi chít đầy những vết đỏ.
Còn có vài dấu ngón tay, màu xanh tím, trên làn da trắng đến gần như trong suốt càng thêm chói mắt.
Nhưng thứ chết người hơn không phải cái này...
Ánh mắt anh từ xương quai xanh của cô từ từ di chuyển xuống dưới, lướt qua phần được chăn che khuất, dừng lại trên đôi chân lộ ra ngoài của cô.
Chân Nguyễn Niệm Niệm rất trắng, trắng như mỡ dê thượng hạng, ngón chân tròn trịa, móng chân phơn phớt hồng, hình dáng đẹp như một tác phẩm nghệ thuật được thợ thủ công tỉ mỉ chạm khắc.
Nhưng lúc này, đôi chân ấy đầy những vết xanh tím.
Trên mu bàn chân có mấy vết đỏ sâu, như dấu vết để lại do ma sát lặp đi lặp lại, mao mạch dưới da vỡ ra, máu bầm lan rộng, loang ra trên làn da trắng từng mảng xanh tím chói mắt.
Hoắc Lẫm nhìn chằm chằm đôi chân đó, trong đầu 'ong' một tiếng...
