Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hòa nhị gia tàn bạo, nhưng chỉ ngọt ngào với một mình tôi > Chương 84

Chương 84

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Ngay lúc Hoắc Lẫm đang ngẩn người, hàng mi của Nguyễn Niệm Niệm khẽ động, rồi từ từ mở mắt.

 

Đôi mắt hạnh còn vương vẻ mơ màng vừa ngủ dậy, đồng tử lơ đãng, đảo qua mặt Hoắc Lẫm hai lần mới dần dần tập trung.

 

Bốn mắt nhìn nhau.

 

Nguyễn Niệm Niệm chớp chớp mắt.

 

Hoắc Lẫm cũng chớp chớp mắt.

 

Mặt Nguyễn Niệm Niệm ‘bùng’ một tiếng đỏ bừng.

 

Từ mang tai bắt đầu, lan dần xuống cổ, đến tận xương quai xanh cũng ửng hồng.

 

Cô vội vàng kéo chăn lên, trùm kín mặt, chỉ để hở một mẩu vành tai đỏ ửng.

 

“Anh… anh đừng nhìn em!”

 

Giọng nói nghèn nghẹt, từ dưới chăn vọng ra.

 

Hoắc Lẫm nhìn mẩu vành tai đỏ ấy, ánh mắt di chuyển xuống, rơi trên vết bầm tím ở mu bàn chân cô, giọng khàn khàn, “Niệm Niệm, tối hôm qua…”

 

“Anh đừng nói nữa!”

 

Giọng Nguyễn Niệm Niệm từ dưới chăn vọng ra, vừa gấp vừa thẹn, “Anh… anh không được nói gì hết!”

 

Hoắc Lẫm ngậm miệng.

 

Một lúc lâu sau, chăn mới từ từ kéo xuống một chút, để lộ khuôn mặt đỏ bừng như sắp nhỏ máu.

 

Hoắc Lẫm nhìn cô, cảm giác cả đời này chưa bao giờ luống cuống đến thế, vừa hổ thẹn vô cùng, lại vừa có chút tâm tư xao động…

 

“Không phải anh, Niệm Niệm, anh sẽ không đối xử với em như thế…”

 

Nguyễn Niệm Niệm không nhịn được mà trừng mắt nhìn anh, suýt thì tức cười, anh còn không chịu nhận?!

 

Tối qua anh đã làm chuyện quá đáng với cô như vậy, thật sự…

 

thật sự…

 

Cô nhớ lại cảnh tượng hôm qua, cảm thấy mặt mình đỏ như con tôm sắp luộc chín.

 

Đợi đến khi nhận ra mình vừa nói gì, Hoắc Lẫm hít một hơi thật sâu, “Xin lỗi, anh… tưởng là đang mơ…”

 

Nguyễn Niệm Niệm lại trừng mắt nhìn anh, môi hơi chu lên, vừa ấm ức vừa giận dỗi.

 

Dù… dù có tưởng là đang mơ, thì cũng không thể dùng chân của cô…

 

Làm mấy chuyện đó!

 

“Thật sự xin lỗi…” Hoắc Lẫm lại xin lỗi lần nữa, cố gắng bù đắp chút gì đó, “Em có muốn uống nước không? Anh đi rót cho em…”

 

“Tối qua uống no rồi.”

 

Hoắc Lẫm: “…”

 

Nguyễn Niệm Niệm còn muốn nổi khùng, nhưng đối diện với khuôn mặt anh, nhìn những tia máu trong mắt anh chưa tan hết, lời trách móc đến miệng lại nuốt xuống.

 

“Thôi bỏ đi.”

 

Cô vén chăn, ngồi dậy, động tác quá mạnh, kéo vào vết thương ở chân, đau đến nỗi hít một hơi lạnh, mày nhíu chặt.

 

Ánh mắt Hoắc Lẫm lập tức rơi trên chân cô, những vết bầm tím ấy dưới ánh nắng ban mai càng thêm chói mắt.

 

Đồng tử anh hơi co lại, trong mắt thoáng qua một tia xót xa.

 

“Anh xem nào.”

 

Anh đưa tay với lấy chân cô.

 

Nguyễn Niệm Niệm theo bản năng rụt lại, không rụt kịp, đã bị anh nắm lấy mắt cá chân.

 

Động tác của anh rất nhẹ, nâng bàn chân cô lên một cách cẩn thận, lật qua xem.

 

Da lòng bàn chân cũng hơi ửng đỏ, nhưng không nghiêm trọng bằng mu bàn chân.

 

“Đau không?”

 

“Anh nói xem?” Nguyễn Niệm Niệm trừng mắt nhìn anh một cách bực dọc.

 

Hoắc Lẫm không nói gì, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa lên mắt cá chân cô ở chỗ không bị thương, “Xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa.”

 

Nguyễn Niệm Niệm nhìn anh, bỗng nhiên thấy buồn cười.

 

Đường đường là Nhị gia nhà họ Hoắc, nhân vật có thể hô mưa gọi gió ở Hương Giang, giờ phút này lại như một học sinh tiểu học làm sai chuyện, cúi đầu, nhận lỗi dứt khoát.

 

“Anh còn muốn có sau này?”

 

“Không muốn.”

 

Anh ngừng một chút, yết hầu lăn lộn, “Ý anh là không muốn em bị thương, còn chuyện khác…”

 

“Anh muốn.”

 

Mặt Nguyễn Niệm Niệm lại đỏ lên.

 

Cô rút mạnh chân về, kéo chăn đắp lên, “Anh im đi.”

 

Khóe môi Hoắc Lẫm hơi cong lên, nhưng rất nhanh lại kéo xuống.

 

Anh trở mình xuống giường, lấy áo sơ mi từ tủ quần áo, vừa cài cúc vừa nói: “Hôm nay đừng đến công ty, ở nhà nghỉ ngơi.”

 

“Không được, hôm nay Hạ Dự có buổi ghi hình.”

 

“Anh bảo Hạc Hiểu đến trông, đảm bảo nó ngoan ngoãn.”

 

Nguyễn Niệm Niệm nhíu mày, “Hạc Hiểu? Anh ấy làm được không?”

 

“Cựu tổng giám đốc Tinh Thần, em nghĩ sao?”

 

“…”

 

Em không muốn nghĩ.

 

Hoắc Lẫm cài xong cúc cuối cùng, quay người nhìn cô, khóe môi hơi nhếch, “Hơn nữa, em như thế này có đến công ty được không?”

 

Nguyễn Niệm Niệm cúi đầu nhìn vết tích trên người mình, lại nhìn đôi chân mình, im lặng hai giây.

 

“Thôi được.”

 

…

 

Khi Hoắc Lẫm từ phòng ngủ bước ra, A Diệu đang đứng ở hành lang.

 

“Nhị gia, bữa sáng đã chuẩn bị xong.”

 

Hoắc Lẫm ừ một tiếng, bước chân không dừng, “Bảo người mua chút thuốc mỡ, loại bôi vết bầm, hiệu quả tốt một chút.”

 

A Diệu sững người, “Ai bị thương ạ?”

 

Hoắc Lẫm liếc nhìn anh ta.

 

Ánh mắt rất nhạt, nhưng lại khiến A Diệu lập tức ngậm miệng, vội vàng gật đầu, “Vâng, tôi đi mua ngay.”

 

Nguyễn Niệm Niệm ngồi trong phòng ngủ rất lâu, mới chậm rãi vén chăn xuống giường.

 

Vừa đặt chân lên thảm, những vết bầm tím trên mu bàn chân đã truyền đến một cơn đau âm ỉ, cô vội vàng vịn vào tủ đầu giường đứng vững, khập khiễng đi về phía phòng tắm.

 

Trong gương, bản thân chẳng ra gì.

 

Dưới xương quai xanh chi chít những vết đỏ.

 

Cô cúi đầu nhìn chân mình, những vết trên mu bàn chân càng thêm chói mắt, máu bầm dưới da lan rộng, trên làn da trắng đến gần như trong suốt loang ra từng mảng xanh tím.

 

Nguyễn Niệm Niệm cắn môi dưới, nhớ lại những hình ảnh tối qua, vành tai lại bắt đầu nóng lên.

 

Cô vặn vòi nước, hứng một vốc nước lạnh vỗ lên mặt, những giọt nước mát lạnh chảy dọc theo cằm, nhưng không dập tắt được ngọn lửa trên má.

 

Lần mò một hồi lâu, cô mới thay quần áo xong, chậm rãi đi xuống lầu.

 

Hoắc Lẫm đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, trên bàn trà trước mặt bày vài tuýp thuốc mỡ và một chai dầu đỏ.

 

Anh đã thay một bộ đồ ở nhà màu xám nhạt, tóc tùy ý chải ra sau, để lộ vầng trán đầy đặn và đôi mày sâu thẳm, tinh thần tốt hơn hẳn tối qua.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, anh theo bản năng quay đầu lại, ánh mắt rơi trên chân cô, mày hơi nhíu lại.

 

“Lại đây, bôi thuốc cho em.”

 

Nguyễn Niệm Niệm mím môi, từ từ nhích lại gần, ngồi xuống đầu kia của ghế sofa, cố tình giữ khoảng cách với anh.

 

Hoắc Lẫm vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, “Ngồi đây.”

 

Nguyễn Niệm Niệm giả vờ không nghe thấy, cúi đầu với lấy cốc nước trên bàn trà.

 

Hoắc Lẫm đứng dậy, một tay đỡ dưới đầu gối cô, một tay ôm eo cô, bế thốc cô lên.

 

“Anh làm gì vậy?”

 

Nguyễn Niệm Niệm giật mình, theo bản năng vòng tay ôm cổ anh, nhưng sau khi phản ứng lại thì vội buông ra, hai tay chống lên ngực anh.

 

Hoắc Lẫm không để ý đến cô, đặt cô ngồi vào chỗ mình vừa ngồi, rồi ngồi xổm xuống trước mặt cô.

 

Anh cầm một tuýp thuốc mỡ trên bàn trà, vặn nắp, bóp một ít lên đầu ngón tay, rồi nắm lấy mắt cá chân cô, nhẹ nhàng đặt chân cô lên đầu gối mình.

 

Nguyễn Niệm Niệm theo bản năng rụt lại.

 

“Đừng động.”

 

Nguyễn Niệm Niệm cắn môi dưới, không động đậy nữa.

 

Hoắc Lẫm cúi đầu, đầu ngón tay dính thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết bầm trên mu bàn chân cô.

 

Thuốc mỡ màu trắng sữa.

 

Cảm giác trơn trượt này…

 

Giống hệt tối qua.

 

Ngón chân Nguyễn Niệm Niệm bất giác cuộn lại.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn