Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hòa nhị gia tàn bạo, nhưng chỉ ngọt ngào với một mình tôi > Chương 90

Chương 90

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Biểu cảm của Hoắc Lẫm khựng lại trong một thoáng, nhưng rồi cũng nhanh chóng biến mất.

 

Anh khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên, cười hỏi: “Sao? Quên anh vừa đi đâu rồi à?”

 

Nguyễn Niệm Niệm ngẩn ra một lúc, rồi chợt hiểu.

 

Phải rồi.

 

Vừa nãy anh về nhà cũ họ Hoắc, chắc chắn đã gặp Hoắc Đình.

 

Vậy thì biết tên cô cũng chẳng có gì lạ.

 

Dù là Phùng Niệm Niệm hay Nguyễn Niệm Niệm…

 

Dù sao cũng không phải Nguyễn Kiều Kiều.

 

Nguyễn Niệm Niệm cụp mắt xuống, ngón tay vô thức co lại.

 

“Cái đó… anh không để ý sao?”

 

Dù thế nào thì nhà họ Nguyễn cũng đã lừa anh, cũng là cô mạo danh thay cưới…

 

Dù chuyện xung hỉ có là hư vô hay không, thì đó cũng là chuyện sinh tử.

 

Theo cô biết, ở Hương Giang này vẫn còn nhiều gia tộc giàu có tin vào chuyện đó.

 

Ít nhất thì lão phu nhân nhà họ Hoắc là tin, nếu không đã không để Hoắc Lẫm cưới cô để xung hỉ.

 

Nhưng giờ đã đổi người, xung hỉ còn linh nghiệm không?

 

Anh không sợ sao?

 

Hoắc Lẫm như đoán được cô đang nghĩ gì, đưa tay nắm lấy tay cô, mười ngón đan vào nhau.

 

Lòng bàn tay anh khô ráo ấm áp, bao trọn lấy những ngón tay hơi lạnh của cô, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay.

 

“Anh lại thấy may mắn vì nhà họ Nguyễn đã đổi Nguyễn Kiều Kiều thành em.”

 

Nguyễn Niệm Niệm cảm thấy tim mình như lỡ mất một nhịp.

 

“Bởi vì là em, anh rất vui.”

 

Khoảnh khắc ấy, hơi thở của cô như rối loạn cả.

 

Cô dường như nghe rõ tiếng tim mình đập, từng nhịp, từng nhịp, vừa nhanh vừa mạnh, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

 

Cô và Hoắc Lẫm mới ở bên nhau có hơn mười ngày.

 

Đặt trong cả cuộc đời dài đằng đẵng, ngắn ngủi chẳng đáng nhắc tới.

 

Nhưng chính hơn mười ngày ấy, cô đã trải nghiệm những điều mà hơn hai mươi năm qua chưa từng có.

 

Cô không phải là khúc gỗ.

 

Cô biết rung động.

 

Biết chìm đắm.

 

Biết không kiểm soát được mà bị thu hút bởi người đàn ông này.

 

Nguyễn Niệm Niệm cắn nhẹ môi dưới, trong lòng thầm tìm lời biện hộ cho mình.

 

Một người đàn ông đẹp trai, giàu có, tính tình ôn hòa như Hoắc Lẫm, thử hỏi người phụ nữ nào mà không rung động?

 

Đổi lòng?

 

Chắc không tính là đổi lòng nhỉ?

 

Cô chỉ phạm phải lỗi lầm mà tất cả phụ nữ trên đời đều mắc phải thôi.

 

Đang mải suy nghĩ lung tung, Hoắc Lẫm bỗng lên tiếng: “Sao thế? Hối hận rồi à?”

 

Nguyễn Niệm Niệm sững người.

 

Hối hận?

 

Từ khi thay cưới đến giờ, hình như cô chưa từng có ý nghĩ hối hận.

 

Ban đầu là không có lựa chọn, sau đó là thấy anh tốt, rồi sau đó…

 

“Không có.”

 

Khóe môi Hoắc Lẫm khẽ cong lên, tay siết chặt, kéo cô vào lòng.

 

Anh cúi đầu, trán chạm trán cô, hơi thở hòa quyện, hơi ấm phả lên mặt cô.

 

“Vậy thì tốt.”

 

Anh nắm tay cô đặt lên môi khẽ hôn, môi chạm vào da thịt mu bàn tay cô, cảm giác ấm nóng lan tỏa từ mu bàn tay.

 

“Vợ à, tối qua đã bị em giẫm lên rồi, giờ là người của em rồi, em không được bắt cá hai tay đâu đấy.”

 

Nguyễn Niệm Niệm sững sờ.

 

Giẫm lên anh?

 

Cô giẫm lên anh lúc nào?

 

Nguyễn Niệm Niệm chớp mắt mấy cái, trong đầu bất chợt hiện ra cảnh tượng đêm qua trong bồn tắm.

 

Nước đá, hơi nước, cô bị anh kéo vào bồn tắm, ướt sũng cả người.

 

Rồi anh…

 

Mặt Nguyễn Niệm Niệm “bùng” đỏ lên, từ mang tai bắt đầu, lan xuống cổ, lan xuống xương quai xanh, nóng đến mức cả người cô như muốn bốc hỏa, chỉ muốn tìm một khe đất chui xuống.

 

“Anh… anh đừng nói nữa!” Cô đưa tay bịt miệng anh.

 

Hoắc Lẫm cười khẽ một tiếng, nắm lấy cổ tay cô, không để cô rút về: “Sao? Dám làm không dám nhận à?”

 

Nguyễn Niệm Niệm trừng mắt nhìn anh, vừa ngượng vừa giận: “Đó… đó không phải là do anh cố tình…”

 

“Anh cố tình làm gì?”

 

Khóe môi Hoắc Lẫm cong lên, đáy mắt ánh lên một tầng ý cười nhàn nhạt.

 

Nguyễn Niệm Niệm bị anh nhìn đến nỗi không nói nên lời, đành vùi mặt vào ngực anh, giọng nói nghèn nghẹn: “Anh câm miệng.”

 

Hoắc Lẫm bật cười thành tiếng, tiếng cười vang lên trong lồng ngực, làm cô run cả tim.

 

Đúng lúc này, điện thoại bỗng nhiên rung lên.

 

Nguyễn Niệm Niệm như được giải thoát, vội vàng thoát khỏi vòng tay anh, chụp lấy điện thoại nhìn tên hiển thị, rồi quay sang Hoắc Lẫm ra dấu im lặng, hít một hơi thật sâu, trượt nút nghe, áp điện thoại vào tai.

 

“Alo, mẹ.”

 

“Niệm Niệm, bây giờ con nói chuyện tiện không?”

 

Nguyễn Niệm Niệm liếc nhìn Hoắc Lẫm, anh đang dựa lưng vào ghế sofa, ánh mắt đặt trên người cô, khóe môi vẫn giữ một đường cong như cười như không.

 

“Tiện ạ.”

 

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng Trịnh Phương Như hạ thấp hơn: “Hoắc Lẫm không ở bên cạnh con chứ?”

 

“… Không ạ.”

 

Nguyễn Niệm Niệm cứng đầu nói dối, mang tai càng nóng hơn.

 

Khóe môi Hoắc Lẫm cong lên thêm vài phần, anh đứng dậy, xoa nhẹ đỉnh đầu cô, rồi quay người đi về phía nhà bếp.

 

Nguyễn Niệm Niệm thở phào, dùng tay quạt quạt gió, nhưng vẫn không xua đi được nhiệt độ trên mặt.

 

“Niệm Niệm, mẹ nói với con một chuyện.”

 

Giọng Trịnh Phương Như từ ống nghe truyền đến, mang theo vài phần trầm trọng: “Vừa nãy có người gọi điện cho mẹ, nói một đống lời lẽ kỳ quặc.”

 

“Lời gì ạ?”

 

“Người đó nói chúng ta bị Hoắc Lẫm lừa, nói dự án khu Tây là do Hoắc Lẫm giở trò, anh ta là kẻ cướp la làng…”

 

Nguyễn Niệm Niệm nhíu mày: “Ai vậy? Sao lại nói bậy nói bạ thế?”

 

“Không biết, đối phương không nói rõ.”

 

Giọng Trịnh Phương Như ngập ngừng: “Mẹ cũng thấy người đó nói bậy, dự án khu Tây nhờ có Hoắc Lẫm, nếu không nhờ anh ấy, nhà mình làm sao vượt qua khó khăn được?”

 

“À đúng rồi Niệm Niệm…” Bà đổi giọng: “Con có liên lạc được với Hoắc tiên sinh không? Trước đây anh ấy đã hứa giới thiệu dự án cho chú con, nhưng hôm nay gọi thế nào cũng không được, điện thoại không liên lạc được.”

 

Nguyễn Niệm Niệm mím môi: “Mẹ, Hoắc Ngu đã bị cảnh sát khống chế rồi, mẹ bảo chú Nguyễn sớm thoát thân, đừng bị anh ta kéo xuống nước.”

 

“Cái gì?! Bị cảnh sát khống chế rồi? Sao lại thế?”

 

“Con cũng không rõ tình hình cụ thể.”

 

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, Trịnh Phương Như thở dài một hồi.

 

“Niệm Niệm, không phải mẹ nói con, con với Hoắc Lẫm ở cùng nhau lâu như vậy, sao không nói vài lời tốt đẹp trước mặt anh ấy? Với năng lực của anh ấy, chỉ cần hở tay ra một chút thôi cũng đủ cho nhà mình ăn cả đời rồi.”

 

Nguyễn Niệm Niệm nhíu mày: “Mẹ…”

 

“Thôi thôi, mẹ biết con không thích nghe mấy điều này.”

 

Trịnh Phương Như cắt ngang lời cô, giọng lại dịu xuống: “Sắp tổ chức hôn lễ rồi, con phải thể hiện tốt, đừng để lộ sơ hở. Đợi sau hôn lễ mọi chuyện an bài xong xuôi, dù nhà họ Hoắc có biết nội tình muốn đổi ý, chắc cũng ngại mất mặt.”

 

Nhà họ Hoắc là gia tộc trăm năm, coi trọng danh tiếng hơn tất cả.

 

Đó cũng là lý do họ dám nghĩ ra kế thay cưới.

 

Nguyễn Niệm Niệm không muốn nói nhiều với Trịnh Phương Như về chuyện này, liền chuyển chủ đề: “A Trạch dạo này thế nào? Ở trường có thích nghi không ạ?”

 

“Thích nghi.”

 

Như thể nhắc đến đứa con trai yêu quý của mình, giọng Trịnh Phương Như cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn: “Nhờ có con và Hoắc Lẫm, A Trạch mới vào được trường tốt như vậy.”

 

“Vậy thì tốt ạ.”

 

“Thôi, không nói với con nữa, chú con gọi mẹ rồi.”

 

“Vâng ạ.”

 

Trịnh Phương Như cúp máy, không khỏi bĩu môi, lẩm bẩm: “Con gái gả chồng như nước đổ đi, chưa tổ chức hôn lễ mà lòng đã hướng về người ngoài rồi.”

 

Bà đứng dậy, chuẩn bị lên lầu, thì thấy Nguyễn Minh Đức từ thư phòng đi ra, tay cầm điện thoại, mặt mày có chút trầm trọng.

 

“Sao thế?” Trịnh Phương Như bước tới.

 

Nguyễn Minh Đức lắc lắc điện thoại: “Kiều Kiều gọi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn