3 ngày sau, sáng sớm.
Đoàn xe của Đại Trùng chuẩn bị về thành. Lạc An và A Diệu đưa Lưu Khê lên chiếc xe cuối cùng.
Bên ngoài làng, mật thám của Phong Cẩu vẫn chưa rút. A Diệu gọi điện cho Lô Ngọc: “Lô đội trưởng, chúng tôi vào thành đây. Anh phải cầu cho bọn tôi đừng gặp người chuyển hóa, nếu không vợ con anh không về được đâu.”
Lô Ngọc đáp gọn: “Hừ, lão tử chờ mày ngoài cửa thành rồi.” Rồi cúp máy, quay sang hỏi Phong Cẩu: “Người đã chuẩn bị xong chưa?”
“Chờ tin anh.” Phong Cẩu gật đầu với Lô Ngọc, lên xe cùng đám đàn em, kéo cả hàng chục người ầm ầm xuất phát.
Lô Ngọc mặt tối sầm, gọi điện: “Tra thế nào rồi?”
Đầu dây bên kia, giọng lạnh tanh: “Đã xác định được vị trí của bọn chúng. Không ra khỏi thành, chỉ đang trốn trong khu ổ chuột. Cao nhất ba mươi phút là tóm được.”
“Phải nhanh, không thể để hai thằng nhãi đó vào thành được,” Lô Ngọc nghiến răng.
“Yên tâm, lão gia phái tôi đến thì tiểu thư và thiếu gia sẽ không sao. Anh nên nghĩ cách ăn nói với lão gia đi.” Giọng bên kia lạnh như băng, chẳng chút cảm xúc, như một cỗ máy.
Lô Ngọc hít sâu, đáp: “Chuyện đó không đến lượt anh lo. Nhạc phụ tôi, tôi sẽ tự có cách giải thích.”
……
Trong khu ổ chuột thành Tương Phủ, một nhà trọ không biển hiệu. Nửa Tai nằm trên giường, mắt hơi khép, tai căng ra nghe động tĩnh bên ngoài.
Lô Tiểu Đao và mẹ hắn sợ hãi co rúm trong góc, run lẩy bẩy. Một tên đàn em xách túi nilon đen vào, cười nói: “Đúng là mặt trời mọc đằng tây rồi, Ngô Lão Tam gửi đồ ăn cho chúng ta, bảo bên ngoài gió to, đừng có ra ngoài lộ mặt.”
Nửa Tai biến sắc, bước đến bên cửa sổ, hé một khe nhỏ ra ngoài. Chúng cố tình chọn lầu ba – cao nhất, vì khu ổ chuột toàn nhà thấp, nên từ lầu ba có thể quan sát được hầu hết mọi thứ.
“Đại ca, vừa rồi em cố ý ra ngoài xem, bên ngoài yên ắng lắm.” Tên đàn em vừa cười vừa lấy đồ trong túi ra, cắn một miếng to.
“Đừng ăn!” Nửa Tai vung tay đánh rơi miếng bánh trên tay đàn em, hạ giọng: “Ngô Lão Tam bán đứng chúng ta rồi. Mấy tiệm cuối phố đều đóng cửa hết rồi. Mẹ kiếp! Gọi Tiểu Kiệt và mọi người mang đồ, chuồn thôi.”
Tên đàn em thắc mắc nhưng vốn quen nghe lời Nửa Tai, không hỏi nhiều, liền sang phòng bên gọi những người khác dậy.
Cách nhà trọ không xa, trong một tiệm tạp hóa nhỏ, chủ tiệm run rẩy ôm con trốn sau kệ hàng, nhìn đám đàn ông trang bị chuyên nghiệp kia.
Một người đàn ông trung niên mặc sơ mi đen, mặt không cảm xúc, tay cầm bộ đàm. Ngô Lão Tam, vốn ngang ngược thường ngày, giờ lại đứng bên cạnh một cách ngoan ngoãn như tôi tớ, khe khẽ nói: “Vừa rồi tôi cho người gửi đồ ăn sáng vào, xác nhận Nửa Tai đang ở trong.”
Người đàn ông liếc Ngô Lão Tam với vẻ chán ghét: “Nhiệm vụ của anh xong rồi. Cầm tiền cút đi.”
Ngô Lão Tam nịnh nọt: “Cả khu này là địa bàn của tôi, nếu Lý tiên sinh cần gì…”
“Tôi bảo anh đi rồi. Loại người bán đứng bạn bè như anh thì không xứng làm chó cho nhà họ Lý.” Người đàn ông cầm bộ đàm, nói: “Trương Tư, bên ngoài phiền các anh rồi. Tí nữa có thể hơi ồn, mong thông cảm.”
“Ha ha, Lý tiên sinh nói đùa. Đám người này vốn là tội phạm truy nã, tôi còn phải cảm ơn ngài vì đã trừ hại cho dân.”
Người đàn ông đặt bộ đàm xuống, nói với người bên cạnh: “Hành động. Nhất định phải bảo đảm an toàn cho tiểu thư và thiếu gia.”
“Rõ.”
Đám đàn em nhà họ Lý đã mai phục từ trước lặng lẽ lẻn vào nhà trọ.
“Ầm!” Một tiếng nổ lớn vang lên, kéo theo tiếng súng hỗn loạn. Lý tiên sinh nhíu mày quát: “Không phải đã bảo đừng kinh động bọn cướp sao? Sao lại nổ súng rồi?”
“Không phải người của chúng ta nổ trước. Chúng gài bẫy mìn ngay cửa, người của chúng ta vừa mở cửa đã kích nổ.” Trong tai nghe vọng giọng báo cáo của đội trưởng. “Bọn chúng có chuẩn bị, chúng ta đã lộ từ lâu rồi.” Đội trưởng nói gấp.
“Mấy chuyện vặt vãnh này cũng không giải quyết nổi.” Lý tiên sinh bất mãn đứng dậy, đi về phía nhà trọ: “Lộ rồi thì khỏi giấu nữa. Ba phút, đánh sập bọn chúng, đừng để tiểu thư và thiếu gia bị thương.”
Trong nhà trọ, đàn em của Nửa Tai giữ góc cua giữa lầu hai và lầu ba. Vị trí hiểm yếu, dễ thủ khó công, mới giao tranh, nhà họ Lý đã ngã ba bốn tên.
“Không ra được rồi. Gọi điện cho thằng nhãi.” Nửa Tai lấy từ trong túi ra mấy quả lựu đạn, đeo lên người Lô Tiểu Đao và mẹ cậu, rồi dùng dây thừng trói ba người lại với nhau, cười nói: “Lão tử không ra được, nhưng cũng phải để Lô Ngọc nhớ đời, kẻo lão tử đi rồi hắn cứ nhăm nhe thằng nhóc nhà lão tử.”
“Đội trưởng, bọn chúng liều mạng rồi, không lên được.” Một tên đàn em đánh lầu báo cáo, hai tên đàn em của Nửa Tai ở lầu hai đang đỏ mắt bắn xối xả xuống.
“Đoàng!” Đội trưởng lợi dụng lúc chúng thay đạn, xoay người nhanh như chớp, bắn trúng ngực một tên.
“Anh hai!” Một tên cùng phe định đỡ gã bị trúng đạn, nhưng bị gã đẩy ra, xé toạc áo khoác, để lộ thuốc nổ quấn quanh thắt lưng, gầm lên: “Đ.M, bắn vào đây này!” Nói rồi giật kíp nổ, lao xuống lầu.
“Chặn nó lại! Bắn!”
“Lùi!”
“Ầm!”
Một vụ nổ, tầng một ngổn ngang tay chân đứt lìa. Cầu thang lên lầu hai gần như sập hẳn.
Đội trưởng bò dậy từ đống đổ nát, lắc lắc cái đầu ù tai, toàn thân đẫm máu, mò tìm khẩu súng trong đống gạch vụn.
Lý tiên sinh thong thả bước vào từ cửa chính, tiếng giày da “lộp cộp” trên nền gạch, là âm thanh duy nhất trong nhà trọ.
Đội trưởng vội đứng dậy, đầy hổ thẹn: “Xin lỗi, Lý tiên sinh, tôi sẽ lập tức dẫn người xung phong lần nữa.”
“Không cần. Đưa người của anh ra ngoài hết, phần còn lại để tôi.” Lý tiên sinh thậm chí không nhìn đội trưởng, lướt qua những xác chết, đi thẳng lên lầu hai.
“Đoàng!” Một tên đàn em trên gác bắn, áo của Lý tiên sinh rách một lỗ nhỏ, nhưng không có máu chảy ra.
“Lại hỏng mất một cái áo rồi.” Lý tiên sinh nhíu mày lẩm bẩm.
Tên đàn em ở lầu hai sửng sốt, định nhả đạn tiếp, nhưng cổ họng bỗng thít chặt. Lý tiên sinh đã lướt tới bên hắn lúc nào không hay, một tay bóp cổ, ngón tay hơi dùng lực, bóp nát cổ họng hắn. Tên đàn em ngã xuống, nhìn Lý tiên sinh vượt qua mình, không nhanh không chậm bước lên lầu ba, cổ họng vỡ vụn phun máu ồng ộc, hắn dùng hơi tàn kéo kíp nổ bên hông.
Lại một tiếng nổ vang lên. Lý tiên sinh không hề hấn gì, phủi bụi trên người, một bước nhảy vọt lên lầu ba, giống hệt động tác lúc nãy, bóp nát cổ họng tên canh gác.
Trong phòng, Nửa Tai ngồi phịch trên ghế, ngậm điếu thuốc, bình thản rút chốt an toàn của lựu đạn.
“Chết tiệt, thức tỉnh giỏi lắm à? Lão tử không giết được mày thì cũng giết được tiểu công tử nhà mày!” Nói xong, hắn ôm chặt Lô Tiểu Đao đã tè ra quần vì sợ.
“Nói chuyện?” Lý tiên sinh đứng ở cửa phòng, tay chắp sau lưng hỏi.
