Chương 18: Ở riêng
Ánh mắt Chu Độ lướt qua hai người, rồi quét qua đám nghiên cứu viên đang có mặt, cằm hất nhẹ về phía thang máy, ý là: đi thôi.
Có vài nghiên cứu viên do dự.
“Nhưng trạng thái của đội trưởng Lục vẫn chưa ổn định,” một nghiên cứu viên trẻ hạ giọng, “lỡ anh ấy mất khống chế, cô Khương một mình…”
Cô không nói hết, vì cô nhìn thấy Lục Ngưỡng phía bên kia tấm kính. Tư thế của anh không khác gì trước, vẫn dựa vào tấm kính, nhưng mắt đã mở, đang yên lặng nhìn về phía Khương Vị Ương xuyên qua lớp ngăn trong suốt ấy.
Ánh mắt đó không có tính công kích, thậm chí không có cảm xúc mãnh liệt nào, cứ như sợ làm kinh động một vùng biển yên tĩnh.
Cô nuốt những lời còn lại vào bụng, yên lặng đi theo Chu Độ vào thang máy.
Tiếng cửa thang máy đóng lại vang vọng trong hành lang một lúc, rồi biến mất.
Tầng hầm thứ ba trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại hai người họ.
Thiết bị vẫn hoạt động, sóng điện trên màn hình vẫn nhảy chậm rãi. Nhưng tất cả đều trở thành nền, trở thành lớp không quan trọng nhất của thế giới này, khung hình chính chỉ còn lại hai người ở hai bên tấm kính.
Lục Ngưỡng tựa trán vào bức tường lạnh lẽo trong suốt ấy, đây là khoảng cách gần nhất mà anh có thể nghĩ đến lúc này. Anh chưa bao giờ dám mơ xa hơn, thậm chí cảnh tượng này cũng là điều anh chưa từng dám mơ tới.
Nhưng Khương Vị Ương đột nhiên đứng dậy khỏi ghế. Động tác của cô trong mắt anh chậm như hiệu ứng quay chậm, nhưng hơi thở của anh đã loạn theo từng bước chân cô tiến lại gần.
Khoảng cách được rút ngắn, gần đến mức khuôn mặt cô chỉ cách anh một gang tay qua tấm kính.
Giây tiếp theo, Khương Vị Ương cười tươi, bắt chước dáng vẻ của anh, tựa đầu vào tấm kính.
“Nhìn ngẩn người rồi à?”
Giọng cô truyền qua tấm kính, nghe nghèn nghẹt. Nhưng nụ cười của cô chưa bao giờ rõ ràng đến thế, khóe mắt và khóe miệng đều cong cong, mang theo nét cười lười nhác đặc trưng của cô.
Lục Ngưỡng nhìn cô, yết hầu chuyển động lên xuống. Đây là lần đầu tiên họ đối diện nhau ở khoảng cách gần như vậy.
Anh thậm chí nghi ngờ đây là mơ.
Anh muốn nói rất nhiều điều, nhưng bị rọ mõm siết lại, không thể nói những câu quá dài. Dù không có rọ mõm, chắc anh cũng không nói ra được.
Khương Vị Ương đợi hai giây, thấy anh không nói, liền nghiêng đầu.
“Không nói gì à? Vất vả lắm mới tỉnh, không nói với tôi câu nào sao?”
Lông mi Lục Ngưỡng run lên. Anh mở lời, giọng rất thấp: “…Chào cô.”
Khương Vị Ương bật cười. Cô áp lòng bàn tay lên tấm kính: “Tôi rất khỏe mà, xin hỏi anh có phải chú chó nhỏ mang mật danh Sirius không?”
Đầu tai Lục Ngưỡng đỏ lên.
Khương Vị Ương thấy vậy, cười càng vui hơn. “Đùa anh thôi, sao anh không đùa được vậy chứ.”
Lục Ngưỡng không nói gì. Nhưng trán anh vô thức cọ nhẹ vào tấm kính. Anh thậm chí không kịp dùng đại não để khống chế hành vi này, cứ như một con chó được vuốt đầu, không nhịn được muốn dùng đầu cọ vào tay chủ nhân.
Nụ cười của Khương Vị Ương khẽ thu lại, giây sau lại nở ra, nhạt hơn lúc nãy một chút, nhưng chân thật hơn một chút.
“Mấy ngày nay,” cô dừng một chút, “mấy ngày anh không tỉnh táo, thật ra anh vẫn luôn biết chuyện gì đang xảy ra?”
Lục Ngưỡng gật đầu.
“Nghe thấy hết à?”
Lại gật đầu.
“Vậy lời tôi nói muốn nuôi chú chó nhỏ là anh, anh cũng nghe thấy rồi à?”
Anh không trả lời nữa, chỉ cụp mi xuống, lông mi run rẩy như cánh bướm.
Khương Vị Ương nhìn anh hai giây. “Anh thích tôi gọi anh là chú chó nhỏ à?”
Ánh mắt Lục Ngưỡng quay lại. Anh nhìn vào mắt cô, môi khẽ động.
“…Được,” giọng anh rất thấp, “nếu cô muốn gọi.” Đã lâu không nói chuyện, giọng anh hơi khàn.
Khương Vị Ương không đáp lại.
Hai người cứ thế tựa đầu vào nhau qua lớp ngăn trong suốt, gần đến mức có thể thấy được độ cong của lông mi đối phương.
Đèn tuýp phát ra tiếng rè rè nhỏ, thiết bị phía sau kêu vù vù trầm thấp.
Một lúc lâu sau, Khương Vị Ương mới lên tiếng: “Vậy anh muốn tôi gọi anh là gì?”
Lục Ngưỡng im lặng suy nghĩ rất lâu, lâu đến mức Khương Vị Ương tưởng anh không định trả lời.
Môi anh khẽ động, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói ra được gì, màu đỏ từ đầu tai lan ra cả khuôn mặt.
Khương Vị Ương nhìn dáng vẻ do dự của anh, lại không nhịn được bật cười, lông mi đổ bóng hình quạt xuống dưới mắt. Lớp vỏ bọc bình thường chẳng quan tâm gì của cô nứt ra một khe nhỏ, lộ ra sự mềm mại vì bị anh làm cho thấy đáng yêu.
“Thôi được,” cô nói, giọng nhẹ nhõm, “vậy từ giờ tôi gọi anh là Lục Ngưỡng.”
Cô dừng một chút, rồi cố ý thản nhiên nói thêm một câu: “Không khách sáo cũng không thân mật, nhưng dù sao anh cũng không để ý mấy chuyện này, đúng không.”
Lục Ngưỡng nhìn cô, đến cả hơi thở cũng khẽ đi.
Thật ra anh để ý. Để ý đến chết đi được.
Nhưng cuối cùng anh chỉ nói một tiếng: “Được.”
Khương Vị Ương vỗ vỗ áo khoác rồi đứng dậy. “Vậy anh nên nghỉ ngơi đi, Chu Độ nói anh vừa tỉnh không được mệt.”
Lục Ngưỡng không nhúc nhích.
“Mai gặp lại nhé.”
Mắt Lục Ngưỡng khẽ chớp.
“…Thật à?”
“Thật mà, tôi là chủ nuôi chó chuyên nghiệp mà.” Giọng cô trở lại vẻ lười nhác thường ngày, “Sao lại để chú chó nhỏ không thấy tôi được? Anh dưỡng sức đi, mai chúng ta gặp nhau.”
Nói xong cô vẫy tay, đi ra ngoài.
Lục Ngưỡng nhìn bóng lưng cô, cho đến khi cô khuất vào hành lang không còn nhìn thấy nữa, anh mới từ từ tựa trán vào tấm kính, nhắm mắt lại.
Lần này, anh rất nhanh chìm vào giấc ngủ yên ổn.
