Chương 19: Quan tâm
Lục Ngưỡng tỉnh lại lần nữa, ánh mắt từ trần nhà di chuyển ra xung quanh. Vách kim loại màu xám trắng, ánh đèn lạnh lẽo, sóng xanh nhấp nháy trên màn hình thiết bị. Tất cả đều giống hệt trước khi anh mất kiểm soát. Nếu không phải đồ đạc của Khương Vị Ương vẫn còn ở góc phòng, anh còn tưởng mọi chuyện trước đó chỉ là mơ.
“Tỉnh rồi à?”
Giọng Chu Độ vang lên từ bên cạnh. Anh đút tay vào túi quần đứng trước tấm kính, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng dưới mắt vẫn còn một lớp đỏ.
Lục Ngưỡng nhìn anh, không nói gì. Chu Độ cũng chẳng mong cái người ít nói này đáp lại điều gì.
“Cậu ngủ gần mười bốn tiếng đấy.” Anh nói tiếp, “Số liệu vẫn rất ổn, chị Lâm nói lần này cậu ngủ thật sự, không phải hôn mê.”
Miệng Lục Ngưỡng khẽ cử động dưới chiếc rọ mõm, Chu Độ bèn nhấn công tắc bên cạnh, khóa rọ mõm bật ra, phát ra tiếng “tách” nhẹ. Có người bước tới giúp anh tháo dây buộc, khi thanh kim loại được lấy ra khỏi mặt, cằm và gò má vẫn còn những vết hằn đỏ nhạt. Anh cử động hàm dưới, phát ra tiếng khớp xương rất khẽ.
“Nước.” Anh nói. Giọng khàn đặc, như giấy nhám cọ qua vật cứng.
Bên cạnh có người đưa một cốc nước, ống hút đưa tới mép môi anh. Anh không từ chối, uống vài ngụm, rồi nghiêng đầu ra hiệu đủ rồi.
“Những người khác đâu?” Anh hỏi.
“Người nên về đều về rồi.” Chu Độ nói, “Chị Lâm trông cậu gần nửa đêm, sáng bị chồng gọi về nghỉ. Tiểu Triệu và Tiểu Tiền trực xong vừa đi. Lão Tôn đầu—”
“Lão Tôn đầu cũng ở đây à?”
“Ông ấy từ tổng bộ chạy tới, lúc cậu vừa tỉnh ông ấy đứng trước nhất, cậu không để ý à?” Chu Độ dừng một chút, hiếm khi mở lời đùa, “Cũng đúng thôi, lúc đó chắc cậu chỉ thấy mỗi cô Khương.”
Lục Ngưỡng không đáp. Ánh mắt anh rơi vào chiếc sofa nhỏ màu trắng, dừng lại khoảng hai giây, rồi thu về.
“Báo cáo tình hình.” Anh nói.
Khóe miệng Chu Độ cụp xuống, đứng thẳng người hơn một chút.
“Toàn bộ thành viên Phá Quân đều an toàn, trang bị tổn thất sau đợt bạo động cấp S lần trước đã bổ sung được tám phần. Không có cậu, mấy vụ bạo động nhỏ gần đây chỉ dựa vào phó đội và tổ thứ nhất miễn cưỡng khống chế.” Giọng Chu Độ ngắn gọn, như đang đọc một bản báo cáo, “Tình hình tệ hơn chúng ta tưởng rất nhiều.”
Lục Ngưỡng im lặng một lát. “Phía đông thì sao?”
“Vẫn đang giằng co. Phó đội hôm qua nộp báo cáo, muốn xin điều hai tổ qua hỗ trợ.”
“Không được.” Giọng Lục Ngưỡng khôi phục chất lạnh lùng cứng rắn, “Điều người không giải quyết được vấn đề gốc. Bảo anh ta thu hẹp phòng tuyến, chờ tôi trở về.”
Chu Độ khựng lại một chút, rồi gật đầu. “Căn cứ có hỏi thăm tình hình của cậu một lần, tôi nói đang hồi phục.”
“Ừ.”
Ánh mắt Lục Ngưỡng lại rơi lên trần nhà, như đang suy nghĩ điều gì. Một lúc sau, anh nói: “Tiếp tục.”
Chu Độ đứng một lúc, cuối cùng cũng mở lời. Giọng nhẹ hơn lúc nãy, mang theo chút ngại ngùng.
“Đội trưởng.”
Lục Ngưỡng nghiêng đầu nhìn anh.
“Cảm ơn cậu đã tỉnh lại,” Chu Độ nói, “Vất vả cho cậu rồi.”
Anh nói quá khẽ, khẽ đến mức không giống đang nói với một đội trưởng từng vào sinh ra tử nhiều năm, mà giống đang an ủi một người chịu quá nhiều khổ cực, chưa từng chịu dừng lại.
Lục Ngưỡng quay đầu đi, “Đừng sến nữa.” Giọng anh vẫn khàn, nhưng mềm hơn lúc nãy, dù chỉ một chút.
Chu Độ cười nhẹ, không nói thêm gì.
Buổi chiều, xe của Khương Vị Ương dừng trước cổng viện nghiên cứu.
Cô vừa đẩy cửa xe, chân chưa kịp chạm đất, đã có một cảm giác bị nhìn trộm bủa vây lấy cô, như nước biển dâng trào từ bốn phương tám hướng, từ tầng hầm thứ ba xuyên qua bê tông cốt thép, ghim chặt lên người cô.
Khóe miệng cô cong lên. Cố tình chậm rãi đóng cửa xe, luồng tinh thần lực đó lập tức sốt ruột xoay quanh cô hai vòng, như một con chó bị nhốt trong lồng liều mạng vẫy đuôi. Cô gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của chủ nhân luồng sức mạnh này lúc này.
Cô bước vào tòa nhà, đi về phía thang máy. Trong hành lang có mấy nghiên cứu viên đang thì thầm, thấy cô đi tới, giọng càng hạ thấp hơn. Nhưng cô vẫn nghe được vài từ.
“……phía đông…… lần thứ ba rồi……”
“……không có đội trưởng Lục, Phá Quân không trấn áp nổi……”
Cửa thang máy mở, cô bước vào, những âm thanh đó bị ngăn cách bên ngoài.
Cô rẽ qua góc hành lang, luồng tinh thần lực hân hoan đó gần như muốn nhào tới người cô. Lục Ngưỡng đang ngồi đối diện hướng này. Tư thế rất tùy ý, nhưng bờ vai và lưng căng thẳng, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
Hôm nay cô chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, tóc tùy tiện búi thấp kiểu búi nhỏ, vài lọn tóc rơi xuống, lại được cô tùy tay vén ra sau tai.
Cô bước tới trước tấm kính, nhìn người đã được tháo dây trói. “Tỉnh rồi à?” Cô hỏi, giọng tùy ý như đang hỏi hàng xóm ăn cơm chưa.
Lục Ngưỡng nhìn cô, gật đầu.
Khương Vị Ương đánh giá anh một lượt, “Hồi phục khá tốt nhỉ.”
“Chỉ số vẫn chưa tốt lắm.” Nghiên cứu viên Lâm bên cạnh chen vào, “Sóng tinh thần lực của đội trưởng Lục vẫn chưa hoàn toàn trở lại bình thường, nhưng hôm nay trạng thái đã tốt hơn nhiều.”
Khương Vị Ương kéo dài giọng “ồ” một tiếng, “Có người trải thảm đỏ đưa tôi tới, tôi còn tưởng hồi phục tốt lắm chứ.”
Bờ vai anh khẽ cứng lại, gần như không thể nhận ra.
“Thôi được, chắc là tôi nhầm.” Khương Vị Ương nhìn Lục Ngưỡng, người đang hận không thể chui xuống đất, không tiếp tục vạch trần anh, “Vậy hôm nay có thể nói chuyện với tôi được không?”
Lục Ngưỡng nghiêm túc gật đầu: “…Có thể nói chuyện.” Anh nói.
Khương Vị Ương ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, bảo nhân viên nghiên cứu mở cửa phòng quan sát. Mùi máu tanh bên trong đã tan gần hết, không khí chỉ còn thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, căn phòng chật hẹp chỉ có chiếc ghế dưới người Lục Ngưỡng là có thể ngồi.
“Được, vậy nói chuyện đi.” Cô tiến lại gần anh, ra hiệu anh đứng dậy nhường ghế, “Anh nói trước, tôi nghe.”
Lục Ngưỡng đứng dậy, trước khi đại não kịp hiểu, cơ thể đã nhanh hơn một bước làm theo mệnh lệnh.
Khương Vị Ương ngẩng mặt nhìn anh, cằm hơi nhướng lên. Rõ ràng là tư thế ngước nhìn, nhưng anh lại cảm thấy mình như bị cô nhìn từ trên cao xuống. Anh có rất nhiều điều muốn nói, nhưng chúng giống như một đống đồ cũ bị nhét vào cùng một chiếc hộp, quá nhiều quá nặng. Anh sợ vừa mở lời, những thứ đó sẽ tràn ra hết, không thu lại được.
Ánh mắt cô dừng trên người anh, khóe miệng có một đường cong rất nhỏ, đến chính cô cũng không nhận ra.
Im lặng rất lâu.
“Xin lỗi.”
Trong mắt anh ẩn chứa một lớp thứ gì đó dày đặc, cô không hiểu lắm.
“……Xin lỗi vì điều gì?” Cô hỏi.
Anh im lặng một lát.
“Xin lỗi,” Anh chậm rãi mở lời, giọng trầm hơn bình thường một chút, “vì đã tìm đến cô.”
Khương Vị Ương khựng lại, cô đang hiểu câu nói này. “Ý anh là, chuyện họ tìm tôi đến?”
Lục Ngưỡng gật đầu. Anh chưa từng có suy nghĩ này, cũng không muốn vì sự quan tâm của mình mà khiến cô thêm phiền não. Điều đáng xấu hổ là, sau khi tỉnh lại anh lại không kìm được mà thầm vui mừng vì chuyện này, anh thật không quang minh chính đại.
Cô lại không nhịn được giơ tay vuốt mái tóc đen trước trán anh, giọng bối rối, giống như đang vụng về học một môn học mới: “Họ tìm tôi, tôi liền tới. Không phải vì đạo lý gì to lớn. Là vì tôi rất rảnh, rảnh đến mức sắp mọc nấm rồi. Đến chỗ anh rất thú vị. Mà anh cũng muốn tôi đến, đúng không?”
Vẻ mặt Lục Ngưỡng không thay đổi nhiều, nhưng trong đôi mắt nâu sẫm có ánh sáng chuyển động, như dòng nước ngầm dưới mặt hồ.
Anh không nói cảm ơn. Cũng không nói xin lỗi lần nữa.
Khương Vị Ương đợi hai giây, thấy anh không nói, nghiêng đầu.
“Sao, thấy tôi anh không vui à?”
“……Vui.”
“Vậy còn nghĩ quẩn gì nữa?”
Lục Ngưỡng không trả lời. Anh đang nghĩ: Thật tốt.
Khi cô nói “Tôi rất rảnh”, giọng điệu thật nhẹ nhàng tùy ý. Không phải đang an ủi anh, không phải đang nói “không sao đâu anh không cần xin lỗi”, cô thật sự cảm thấy chuyện này không phức tạp như vậy. Tìm được cô, cô muốn đến, cô liền đến.
Không có cảm giác hy sinh, không có ràng buộc đạo đức, cũng không có “anh nợ tôi”.
Anh nhìn cô, trong lòng chỉ có một ý nghĩ.
Cô có thể luôn như vậy, thật tốt.
“Ừ.” Anh nói, giọng rất khẽ.
Khương Vị Ương vẫn quan sát anh, không nhịn được cảm thán người này thật kỳ lạ.
Sao lại có thứ tình yêu im lặng và đau khổ đến vậy? Nhiều năm như vậy phải chịu đựng nỗi cô đơn không được đáp lại, chỉ có thể ngày qua ngày tự mình tiêu hóa, sao lại có thứ tình yêu yên tĩnh và nặng nề đến vậy.
Cô đứng dậy, “Thôi được, hôm nay tôi còn có lịch trình khác, đi trước đây.”
Môi Lục Ngưỡng khẽ động, như muốn nói gì đó, lại nuốt trở vào.
Cô chú ý đến sự do dự của anh. “Muốn nói gì à?”
Anh cụp mắt xuống, “…Có thể tiễn cô đến thang máy không?”
Khương Vị Ương nhìn anh một cái, không nói gì, quay người đi ra ngoài hai bước, phát hiện anh đi theo sau, giữ khoảng cách không xa không gần.
Hành lang rất dài, bóng đèn phát ra tiếng rè rè nhỏ.
Không ai nói gì.
Đến cửa thang máy, cô bấm nút. Nhưng thang máy vẫn còn ở trên, phải đợi một lúc.
Cô chợt mở lời: “Lúc nãy đến đây nghe có người nói, khu đông sắp chống đỡ không nổi rồi.”
Lông mi Lục Ngưỡng khẽ run.
“Là vì anh không ở đó?”
Anh im lặng một giây. “…Ừ.”
“Vậy khi nào anh có thể trở lại?”
“Viện nghiên cứu nói còn phải đánh giá.” Giọng anh rất trầm, “…Nhưng sẽ cố gắng kiểm tra sớm nhất có thể.”
Khương Vị Ương không đáp. Thang máy đến.
Cô bước vào, quay người nhìn anh.
Anh đứng ngoài cửa thang máy, như một con chó bị bỏ lại trước cửa, muốn đi theo mà không dám.
“Vậy lần sau,” Cô nói, giọng tùy ý, “anh đến nhà tôi đón tôi.”
Cửa thang máy đóng lại.
Lục Ngưỡng đứng trong hành lang, nhìn cánh cửa đóng chặt, rất lâu không nhúc nhích.
