010 Cô còn muốn lùi về đâu
“Mày với thằng Sầm Dĩ đó, quan hệ gì?”
Khâu Thần đứng chắn trước mặt Kiều Lăng Hương, vẻ mặt hết sức ngông nghênh. Thấy Kiều Lăng Hương lắc đầu, hắn vươn tay đẩy vai cô một cái, lại hỏi:
“Hỏi mày đấy? Mày câm à? Không có quan hệ thì sáng nay nó đánh tao làm gì?”
“Nó đánh mày, tao làm sao mà biết được?”
Bị đẩy lùi lại một bước, lông mày Kiều Lăng Hương bắt đầu nhíu chặt. Cô cảm thấy chuyện hôm nay có lẽ sẽ không dễ dàng qua như vậy. Phiền phức, phiền phức lớn đây.
Đã động tay động chân rồi.
Khâu Thần ở khối cấp hai khá nổi tiếng, giống như đám học sinh cấp ba Sầm Dĩ, đều thuộc diện học kém, nhưng giỏi đánh nhau.
Nhưng đám Sầm Dĩ không nghe nói ai bắt nạt ai trong trường, chúng chỉ không học và cũng khá giỏi đánh lộn. Còn Khâu Thần thì danh tiếng ở cấp hai rất tệ, như một tên bá chẳng ai dám động đến.
Hắn thường xuyên đánh đám học sinh cấp hai nhỏ hơn kêu oai oái.
Bọn chúng thường gọi Kiều Lăng Hương là khủng long, con béo chết bằm… Kiều Lăng Hương giả vờ như không nghe thấy, cũng chẳng có chuyện gì to tát. Trường trung học Tương Thành ai cũng biết cô là em gái của hoa khôi trường Kiều Nguyệt Lan.
Vậy nên người chế giễu cô có, người trêu chọc cô có, người lạnh lùng cô lập cô cũng có. Mọi người dùng một cách cô lập để đối xử với cô. Nhưng thật sự như Khâu Thần, túm được cô, rõ ràng không thể dễ dàng buông tha, muốn động tay đánh người, từ khi Kiều Lăng Hương lên cấp hai, đây là lần đầu tiên.
Đương nhiên, hồi nhỏ bị đánh đối với Kiều Lăng Hương cũng là chuyện cơm bữa, nhưng học sinh tiểu học không đáng sợ bằng trung học. Thường chỉ là vỗ một cái, đá một cước, đẩy một phát, vì sợ giáo viên phát hiện, cũng không dám làm quá lộ liễu.
Còn như Khâu Thần dẫn theo hai người, vây Kiều Lăng Hương lại, thế trận rõ ràng muốn đánh cô, thật sự quá đáng sợ.
Thằng con trai bên cạnh Khâu Thần, nhìn tuổi mới học lớp 6, tên là Hùng Tứ Ba, vẻ mặt không coi ai ra gì.
Nó trực tiếp xông tới, hai tay hung hăng đẩy Kiều Lăng Hương một cái,
“Mày còn có lý à hả?”
Đẩy Kiều Lăng Hương lùi lại một bước lớn.
Cô cúi đầu, nắm đấm mũm mĩm siết chặt, nhịn!
“Xấu như vậy, Sầm Dĩ là để ý chị mày mới giúp mày đánh tao phải không?”
Khâu Thần tự cho là đã đoán được đáp án đúng, hắn tiến lên một bước, một cái tát đập lên đầu Kiều Lăng Hương, đánh đầu cô lệch sang một bên.
Bên cạnh bồn hoa bỏ hoang, ba thanh niên sắp bước vào tuổi trưởng thành, vây quanh một con béo đáng ghét.
Có lẽ, vì lớn lên rồi nên lá gan cũng lớn hơn, có lẽ vì lâu nay mọi người cô lập Kiều Lăng Hương, khiến chúng cảm thấy đối xử thế nào với cô cũng chẳng quá đáng.
Cũng có lẽ, vì không ai quản, vì trong một thế giới ngày càng suy đồi như vậy, những đứa trẻ mất đi sự kiềm chế có thể buông thả sự ác trong lòng.
Kiều Lăng Hương đỏ hoe mắt, chịu đòn, từng bước lùi lại. Cô nhịn, nhịn, nhịn.
Tất cả mọi lời mắng chửi, mọi lời chế giễu, mọi ác ý vô cớ, mọi trò cười nhằm vào cô, cô đều có thể nhịn. Không có gì cô không nhịn được.
Nhưng chúng vẫn đánh cô, không có hồi kết như vậy.
Ba thiếu niên này, mang theo hơi thở của sự ác, chặn cô ở đây, như thể không thể hiện hết cái ác của mình thì chúng không thể thỏa mãn.
Cô từng bước lùi, lùi tới cánh đồng. Ai có thể nói cho cô biết, cô còn phải lùi về đâu? Cô phải nhịn thế nào?
Cô nhịn rồi, sau này sẽ không bị cô lập nữa sao?
Cô nhịn rồi, ba người Khâu Thần có thể từ bỏ không đánh cô không?
Cô nhịn rồi, có thể hòa nhập vào tập thể, được mọi người chấp nhận và yêu quý không?
