011 Hùng Dương Ba
Trong lúc túi bụi chân tay, Khâu Thần giơ chân đạp vào cái đùi to của nó, khiến Kiều Lăng Hương khuỵu chân xuống.
Hắn hỏi:
“Mẹ mày, tao hỏi mày đấy? Sầm Dĩ có phải để ý đến chị mày không?”
“Không có!”
Rất đột ngột, Kiều Lăng Hương ngẩng phắt đầu lên, xô tay đẩy Khâu Thần ra, nó gào lên,
“Không có!”
“Đệt mẹ mày.”
Hùng Tứ Ba thấy con mập chết tiệt này mà còn dám đánh trả, liền xông lên, tiếp tục thụi vào người Kiều Lăng Hương túi bụi.
Nó cao ngang Kiều Lăng Hương, đấm vào đầu nó, còn phải nhảy lên một chút.
Nhưng Kiều Lăng Hương đã không thể nhịn được nữa, nó tức đến tột cùng, xông lên ôm chặt lấy Khâu Thần lao thẳng tới, hai đứa ngã xuống ruộng, quần nhau túi bụi.
Thằng nhỏ khác do Khâu Thần mang tới, thò tay nắm lấy Kiều Lăng Hương, cùng với Hùng Tứ Ba, vừa đẩy vừa đá vào nó, nhưng nó mặc kệ hai thằng kia đánh thế nào, chỉ giơ tay bóp chặt cổ Khâu Thần, gầm lên:
“Tao đã bảo không có, không có, ngoài bắt nạt tao, chế nhạo tao, tụi bây còn biết làm gì nữa? Sầm Dĩ đánh mày, sao mày không tự suy nghĩ lại mày đã làm gì? Chỉ biết trút giận lên người tao? Tao đã làm gì? Tao đã làm gì tụi bây?”
“Mày buông ra!... Buông...”
Khâu Thần bị nó bóp nghẹt, lúc này thở ra nhiều hơn hít vào, hắn cố hết sức bẻ cái cánh tay to của Kiều Lăng Hương.
Nhưng thể trọng của nó rất lớn, nặng hơn 250 cân đè lên người Khâu Thần, như một tảng núi.
Dù nó có không bóp cổ, Khâu Thần cũng cảm thấy mình sắp bị đè thành bánh đa.
Còn thằng Hùng Tứ Ba bên cạnh, rõ ràng là loại hành động bốc đồng, nó và thằng nhỏ kia, dù có đánh đá Kiều Lăng Hương thế nào, nó vẫn chịu đựng, cứng đầu không buông tay bóp cổ Khâu Thần.
Nó đã nói không có rồi, nó không biết tại sao Sầm Dĩ lại giúp nó? Nó không biết Sầm Dĩ có thích Kiều Nguyệt Lan hay không, nó không biết, nó đã nói là nó không biết.
Còn đánh nó, còn mắng nó, còn làm nhục nó, nó đã làm sai gì? Rốt cuộc nó đã làm chuyện thương thiên hại lý gì với những kẻ này?
Đúng, nó mập, nhưng nó có ăn gạo nhà chúng nó không? Nó mập thì đụng chạm đến ai?
Kiều Lăng Hương đỏ hoe mắt, lần này không phải khóc, mà như một con bò tót, tức đến đỏ ngầu mắt, nó bóp chặt cổ Khâu Thần.
Như muốn trút tất cả những nhục nhã, những bất công nó từng phải chịu lên một mình Khâu Thần.
Tại sao không được? Trong lòng người khác có gì bất như ý, đều có thể đổ lên đầu nó, đánh nó, mắng nó, sao nó lại không được đánh người khác, mắng người khác?
Khâu Thần bị bóp đến mặt đỏ như gan lợn, hai chân hắn đạp mạnh vào đất ruộng, thở vô cùng khó khăn.
“Mày bóp chết nó rồi!”
Hùng Tứ Ba thấy tình hình không ổn, nó và thằng nhỏ kia đánh Kiều Lăng Hương thế nào, nó cũng như không có cảm giác đau, cứ bóp chặt Khâu Thần không buông.
Thế là Hùng Tứ Ba cuống lên, nhặt một cục gạch dưới đất lên, giáng một nhát thật mạnh vào đầu Kiều Lăng Hương.
Đánh nó ngã nhào sang một bên, máu tươi chảy ra từ mái tóc ngắn bết dầu, nhuộm đỏ cả mặt nó.
Khâu Thần ho sặc sụa, cuối cùng cũng hít được không khí trong lành, hắn thở hổn hển dồn dập, được Hùng Tứ Ba đỡ ngồi dậy.
Nhưng không nói nên lời, đầu óc do thiếu oxy mà choáng váng dữ dội.
