Chương 21: Ngủ nướng
Tôi lấy tấm ni lông ra đo thử rồi bắt đầu cắt cho vừa kích thước. Sau khi cắt xong, tôi mặc áo mưa, đội mưa ra ngoài đóng đinh sắt vào vách núi, rồi kéo một đầu tấm ni lông, dùng dây buộc tấm ni lông với đinh sắt, tránh đinh đâm trực tiếp vào ni lông làm rách.
Sau khi cố định tấm ni lông ở hai bên trên cửa hang, tôi lấy từ không gian ra những thanh tre dài, dùng dao bếp vót nhọn một đầu, tổng cộng vót bốn thanh, ghép hai thanh một lại với nhau, cắm xuống đất, rồi kéo căng tấm ni lông buộc vào hai thanh tre.
Điều đáng tiếc là có lẽ tre hơi trơn, tấm ni lông buộc dây cứ bị tuột.
Cuối cùng tôi nhét một cái giẻ vào giữa thì mới cố định được.
Thu mấy thanh tre này cũng là tình cờ. Lần đầu đi mua gạo, thấy trước nhà nhiều người có vài bó tre đã xử lý sẵn. Có lẽ tôi nhìn lâu quá nên anh chàng đó, khi chở khoai tây sang, còn biếu tôi hai bó.
Lo xong tấm ni lông trước cửa, người tôi cũng ướt một ít. Vậy thì nhân tiện đem mấy thứ cần rửa ra mưa mà giặt luôn.
Ví dụ như đôi giày dính đầy bùn đất tôi vừa đi, mấy bộ quần áo lâu ngày chưa giặt, mấy hộp cơm dùng một lần. Nhân lúc có nước, rửa hết cho sạch.
Có thể rửa trên phiến đá phẳng to, đá này đúng là tiện thật. Sau này nếu không ở đây được nữa, liệu có cạy nó đi được không?
Rửa sạch mọi thứ, tôi lại đào hai cái rãnh nhỏ bên cạnh cửa hang, không thì sợ lát nữa đọng nước, nước sẽ chảy ngược vào. Dù lúc đào hang tôi đã cố tình để cao hơn khoảng mười phân.
Đào rãnh xong, tôi đem mấy thứ rỗng trong không gian ra, từ chai nước khoáng rỗng nhỏ xíu đến thùng nhựa to tướng, xếp lên sườn đồi hứng nước mưa. Biết đâu mai này hạn hán, mỗi giọt nước đều quý giá.
Những cái chậu, thùng không bị hỏng sau trận động đất tôi cũng nhặt, lúc đó tôi tự bảo mình như đồng nát.
Xong việc cuối cùng, tôi mới cởi áo mưa ra, gội đầu bằng nước mưa luôn. Nếu không phải hơi e ngại và nước mưa khá lạnh, tôi còn muốn cởi luôn quần áo tắm rửa.
Nhưng cũng chỉ nghĩ thôi, thời tiết vẫn còn lạnh, tôi không muốn bị cảm.
Gội xong vào trong hang, tôi lại lôi tấm ni lông vừa dùng trải lên nền hang, vừa đi vừa đẩy cuộn ni lông về phía trước.
Không thì người tôi ướt sũng, hang lại toàn đất vàng, trộn lẫn vào nhau, chẳng những chân rửa uổng công mà nền hang cũng nhớp nháp.
Kéo lều ra chắn trước cửa hang, trong hang tối sầm lại. Bật đèn cắm trại lên, tôi mới bắt đầu thay đồ. Thay xong, tôi tiện tay kéo một cái ghế nhựa cao ra ngồi.
Lấy ắc quy, ổ cắm và máy sấy tóc ra sấy tóc. Vừa sấy vừa ngâm chân nước nóng, lại lấy tấm sưởi lót dưới mông. Một lát sau người đã ấm lên.
Thu hết đồ có điện vào không gian, tôi uống một cốc to nước gừng đường đỏ để xua hàn khí.
Làm xong, tâm trạng cũng thả lỏng. Bây giờ nên làm cửa trước hay sắp xếp hang động trước?
Hay là, nghe tiếng mưa mà ngủ một giấc thật ngon?
Tôi chọn phương án cuối cùng. Trong không gian ngoài chiếc giường nhà thu lúc đầu, tôi chỉ có giường gấp và vài tấm nệm nhẹ.
Mấy thứ này đem ra bất tiện quá. Tôi kiếm một hồi, thấy mấy tấm ván gom lúc động đất. Chọn một tấm dài xấp xỉ chiều dài hang, lôi ra vừa vặn.
Cất tấm ni lông thừa đi, tôi kê bốn góc và chính giữa tấm ván lên bốn cục gạch để cách ly hơi lạnh từ mặt đất.
Đã ngủ thì phải tử tế một chút. Tôi lấy tấm nệm gấp ra trải lên, dài thì hơn ván một chút, rộng thì hơn khoảng năm phân.
Cuối cùng là gối và chăn quen dùng, mùi vị quen thuộc đã lâu tôi không ngửi thấy. Tôi thay đồ ngủ vào.
Thay xong tắt đèn, lăn ra ngủ. Khi yên tĩnh, tiếng mưa lộp bộp ngoài cửa y hệt tiếng ồn trắng từ điện thoại ngày xưa, nhẹ nhàng ru tôi.
Hồi đó, sau khi bố mẹ mất, tôi tích trữ xong, rất lâu không ngủ được. Tối nào cũng mệt nhưng đầu óc cứ quay cuồng, phải nhờ tiếng ồn trắng mới ngủ nổi.
Lần này tôi ngủ rất sâu và ngon, chẳng mơ mộng linh tinh gì.
Tỉnh dậy, ngoài trời vẫn mưa. Nghe tiếng mưa, có vẻ chưa giảm.
Thu lều lại, nhìn ra ngoài hang, may không bị ngập. Nhưng trời đã tối, cũng có gió.
Xem giờ điện thoại: bốn giờ chiều. Một giấc này tiết kiệm được bữa trưa.
Bật đèn cắm trại, cả hang sáng lên màu cam ấm. Nhưng tôi không hài lòng với màu này lắm.
Lấy ắc quy ra, thay bóng đèn trắng sáng. Đổi màu xong tôi mới thấy ưng.
Tôi đi ủng mưa, che ô ra ngoài thu nước mưa trong các thùng chứa vào không gian. Nhờ ánh đèn từ hang hắt ra, mỗi thùng đều đã tràn đầy.
Mưa xuân lạnh quá, thêm gió nữa, có cảm giác như sắp trở lại cảnh mưa thu lạnh dần.
Cửa hang không còn lều che nên gió lùa vào từng đợt. Làm cửa bây giờ cũng không kịp, để ngày mai. Tôi lấy một tấm ván từ không gian ra, chắn tạm trước cửa hang, vừa vặn, che kín mít.
Xem ra ngày mai có thể làm cửa bằng ván này.
Che kín quá cũng không được, chẳng có gió lọt vào, lát nữa ngộp trong đó mất.
Đành phải dịch tấm ván ra, đặt chéo một chút, trên đỉnh và hai bên hở khe cho gió lùa vào.
Xong xuôi, tôi chuẩn bị bữa tối. Nhất định phải có sủi cảo rau tề. Tôi lấy thịt băm bán thành phẩm và vỏ sủi cảo từ không gian ra.
Trong hang chật hẹp này thì không nhóm lửa. Ắc quy này đủ chạy bếp điện công suất nhỏ. Đợi khi nào nắng to thì sạc pin mặt trời, nên xài điện không tiếc.
Rửa rau tề, chần qua, vắt khô, bỏ vào tô inox có sẵn thịt băm, nêm nếm gia vị rồi trộn đều, bắt đầu gói.
Tôi không phải người Bắc, vỏ sủi cảo này là mua sẵn ở tiệm mì, tôi cũng mua kha khá mì tươi các loại.
Gói một mạch, vừa gói vừa luộc, vớt ra cho vào hộp, bỏ hết vào không gian.
Đến khi sủi cảo gói xong luộc xong, đồ làm bếp cũng thu vào không gian, tôi mới trải bàn con ra ngồi ăn. Mấy cái nồi bẩn thì để mai rửa.
