Chương 22: Làm cửa
Cô đeo một bên tai nghe rồi bắt đầu xem phim. Mấy cái sủi cảo này ngon thật, sủi cảo nhân rau tề quả không hổ danh. Lúc nãy một hộp có 10 cái, tổng cộng được 60 hộp, hơi ít. Chờ khi nào trời nắng ráo lại đi tìm xem có thể đào thêm ít rau về làm. Trong không gian cũng không còn nhiều. Ăn xong, cô đứng dậy cầm điện thoại đi qua đi lại một lúc để tiêu cơm, rồi luyến tiếc đặt điện thoại xuống. Cô lấy một tảng đá lớn chặn sau cánh cửa gỗ, tắt đèn đi ngủ. Lúc này cũng không tiện làm gì khác, tắt đèn tiết kiệm điện. Tưởng sẽ không ngủ được, ai ngờ không nghĩ ngợi linh tinh quá vài phút đã ngủ say.
Hôm sau thức dậy, trước tiên cô thu tảng đá lớn vào không gian. Hồi đó gom mấy tảng đá này là nghĩ nếu gặp nguy hiểm, đối phương ít người, cô có thể ném đá ra, phút chốc đập chết bọn chúng. Khỏi nói cũng biết lại là kinh nghiệm từ tiểu thuyết. Dời tấm ván gỗ đi, thấy bên ngoài mưa đã nhỏ hơn nhiều, nhưng bầu trời vẫn u ám đen kịt, xem ra hôm nay lại mưa cả ngày. Cô thay ủng đi mưa và áo mưa ra ngoài thu lại chỗ nước mưa đã tràn, rồi lại đặt hứng nước mưa tiếp. Nếu lát nữa mưa nhỏ hơn, mấy cái thùng này vẫn phải thu lại trước, đề phòng có người đến hoặc bị người khác thấy.
Bữa sáng đơn giản: sữa, bánh bao rau và thêm một quả trứng trà. Không thể không nói, ngồi ở cửa hang, hứng chút gió mát, ăn đồ ngon, ngắm nhìn núi rừng mưa bay khói phủ. Tâm trạng vô cùng sảng khoái. Ăn xong bắt tay vào việc. Từ tối qua đã nghĩ xong, chỉ việc cắt tấm ván gỗ chặn cửa ra là được. Nếu sợ cửa không chắc, có thể thêm vài thanh ngang cố định ở phía sau. Cô lấy bút vẽ, ước lượng theo kích thước cửa hang vẽ phạm vi trên ván gỗ, dư ra thêm khoảng 5cm, như vậy cửa làm ra chắc chắn che kín. Trước tiên nghiên cứu hướng dẫn sử dụng máy cưa mini, mua về chưa dùng lần nào đã cất vào không gian. Cô nghe tiểu thuyết nói thứ này có thể dùng phòng thân, thế là mua tới 10 cái, tốn 5000 tệ. Lương tiết kiệm hàng ngày phần lớn đổ vào mấy thứ "linh tinh" này. Cũng may cửa hàng tặng kèm không ít linh kiện nhỏ và lưỡi cưa mới.
Máy cưa vừa kéo lên, hang động lập tức vang ầm ầm. Trời ơi, tiếng ồn kinh khủng vậy sao! Phải nhanh lên, không tí nữa tiếng động dẫn đến động vật hay người tới thì không ổn. Lần đầu dùng, độ chính xác hơi kém, mép cửa cắt ra ngoằn ngoèo. Để nhìn cho dễ chịu, cô lục tung dụng cụ một hồi, cuối cùng chọn con dao thái thịt đơn giản nhất. Chặt phẳng mấy chỗ lồi lõm trước, rồi dùng dũa mài nhẵn các cạnh còn lại. Thế là một cánh cửa ván gỗ hình bán nguyệt hơi méo mó ra đời.
Ban đầu định cưa thêm vài thanh gỗ dài, nhưng thôi, cưa máy ồn quá. Chi bằng kiếm hai cây gỗ to chặn sau cửa, vừa đơn giản vừa chắc chắn, bên ngoài muốn đẩy cửa vào cũng khó. Muốn chặn kiểu đó, chính giữa cửa cần thêm hai miếng gỗ nhỏ làm then ngang. Cái này đơn giản hơn, dùng dao thái thịt chặt hai miếng, rồi đóng đinh cố định chúng vào mặt sau cánh cửa. Vạn sự đã sẵn, chỉ thiếu gió đông. Giờ cần nghĩ cách treo cái cửa này chắc chắn vào cửa hang. Dùng đinh? Không được, đất quanh cửa hang cô đào không vững nữa, đinh và ván không giữ chặt. Thôi thì tạm vậy, tấm ván cũng không nặng, có thể nhấc đi nhấc lại. Nhưng nếu cô thường xuyên ra ngoài thì sao? Không thể nào không đóng cửa.
Cô lục lại mấy video đã lưu, xem có gì về làm cửa không. Đành phải lôi laptop từ trong không gian ra, một cái màu hồng I5 13 inch, là của mẹ, kèm theo ổ cứng di động để đọc dữ liệu. Tìm bộ tổng hợp sinh tồn nơi hoang dã, tìm từ "cửa", quả nhiên có. Trước đây cô chưa thấy, chủ yếu là vì có video cô hứng thú, xem đi xem lại vài lần là ứng dụng bắt đầu gợi ý ầm ầm video tương tự. Đeo một bên tai nghe, chuẩn bị nghe xem người ta làm cửa thế nào. Dù xem TV hay nghe tiểu thuyết, Nguyễn Tiểu Nhạc đều đeo tai nghe, không bật loa ngoài để tránh bị nghe thấy. Đeo cũng chỉ đeo một bên, sợ tí nữa không nghe được động tĩnh bên ngoài. Cô xem video ở tốc độ 3x, chỉ giảm tốc khi thấy phần mình cần. Thấy người ta đều làm khung cửa, trước đó không muốn cưa ván cây dài, xem ra bây giờ đành phải cưa thôi.
Lại kéo máy cưa, cắt theo đường vẽ mới vừa rồi. Có lẽ vì cắt thẳng nên mép ván lần này phẳng và thẳng lạ thường. Cưa xong ba tấm ván, cô đào hai lỗ trên nền đất sát cửa hang. Không biết đào sâu bao nhiêu mới chắc, nên lúc cưa ván cô đã chừa thêm ít nhất 15cm. Cắm ván vào lỗ, Nguyễn Tiểu Nhạc lắc thử, cũng ổn. Cô không nhồi đất vàng trước, mà đổ một chút nước mưa vào, rồi mới nhét đất vàng vừa đào ra trở lại, dùng que gỗ nhỏ khuấy đều cho đến khi hỗn hợp tương đối sệt mới dừng. Bên kia cô cũng làm y hệt. Nhìn tấm ván cuối cùng còn lại, Nguyễn Tiểu Nhạc im lặng: "Có phải mình vừa làm sai thứ tự không?" Đáng lẽ phải đóng tấm ván trên cùng trước, bây giờ khó đóng quá, chủ yếu là tấm ván vừa cắm xuống đất chưa cố định vững.
Đành phải trộn đất vàng với nước, trát lên hai tấm ván vừa cắm ở cửa hang. Lần này trộn không thể làm biếng như ban nãy, đất vàng đã đào trước kia cất trong không gian giờ dùng đến. May mà việc này không cần kỹ thuật gì, chỉ nhét đất vàng ướt sền sệt vào khe. Ban đầu cho hơi nhiều nước nên đất bị rớt xuống, chỉnh độ sệt lại mới ổn. Hoặc không thì trát luôn khung cửa trên cùng, chờ đất khô rồi đóng đinh vào chỗ nối hai tấm ván. Lý tưởng thì đẹp, thực tế thì phũ.
Tấm ván trên cùng với đất vàng chẳng ăn nhập gì, từ từ rơi xuống. Đành phải cố định luôn tấm ván trên. Cú búa đóng đinh xuống, đất vàng ẩm ướt bắn tung tóe. Không để ý tình trạng này, Nguyễn Tiểu Nhạc bị đất bắn đầy mặt đầy người... Cách xử lý cuối cùng: ít nhất đảm bảo tấm ván trên không rơi. Mấy cây đinh nhô ra chờ đất vàng khô hãy đóng tiếp, chỗ bị bắn lại phải trét thêm đất vàng. Thế nên tối nay ngủ vẫn không có cửa. Với thời tiết này không biết ngày mai đất vàng có khô được không?
