Chương 25: Tuyết rơi
Ngôi làng này rõ ràng đã trải qua động đất, mấy tầng lầu đã sụp đổ, chỉ còn lác đác vài căn đứng vững. Con đường đất giữa các dãy nhà cũng gồ ghề như đường bê tông trong thành phố.
Tìm kiếm một hồi, cuối cùng cô thấy một bóng người nhỏ, nhìn từ sau lưng thấy đeo bao tải, chắc là người đàn ông lúc nãy. Ngoài ra, cô không thấy ai khác trong làng.
Chẳng lẽ dân làng cũng đến khu vực tránh động đất rồi sao?
Nhưng cũng lạ, trận động đất diện rộng thế này mà huyện Vĩnh An lại vô sự. Trong khi các huyện lân cận khác nhiều nhà sụp đổ, cả ngôi làng trên núi này cũng vậy.
Còn mấy ngọn núi cô trèo qua, trên đó chẳng có dấu vết gì của động đất.
Giờ đã có người gần nơi trú ẩn, càng phải cẩn thận khi dùng không gian.
Cô không muốn suy nghĩ xấu nhất về người khác, nhưng cũng không muốn đánh cược vào khả năng tốt lành.
Về nhà, thay bộ quần áo bẩn, Nguyễn Tiểu Nhạc nằm lên giường tự nhủ: 'Nước đến chân mới nhảy, có không gian rộng thế này, yên tâm đi.'
Thực tế, trong hai năm tích trữ, cô từng tính học võ thuật hay taekwondo, nhưng mỗi môn mới được 10 buổi đã thấy những bài dạy gần như chỉ dành cho trẻ con, khác xa vời vợi với thứ cô muốn học để phòng thân. Đành bỏ, dồn tiền vào tích trữ.
Nhớ tới bản đồ ngoại tuyến, cô lôi điện thoại ra xem. Lạ thật, không hiển thị biểu tượng làng nào gần chấm xanh của cô. Hơi tệ.
Xem ra không thể hoàn toàn dựa vào bản đồ ngoại tuyến này.
Dựa theo thời tiết chênh lệch mấy ngày nay, cô đoán hàn lưu sắp tới. Quần áo đang mặc rõ ràng không đủ ấm, gió cứ thổi vào trong.
Giờ dù thấy người đàn ông đột xuất kia có nguy hiểm, cô cũng không thể rời khỏi nơi trú ẩn này, nếu không tèo vì lạnh bên ngoài thì khổ.
Nói đến hàn lưu, đúng là không nên nhắc, tối hôm đó đã đến.
Nửa đêm Nguyễn Tiểu Nhạc ngủ say bỗng thấy lạnh cóng, nửa tỉnh nửa mê nghĩ chẳng lẽ mình đạp chăn? Sờ soạng, chăn vẫn còn.
Bật đèn bàn dậy, không nhịn được xoa tay. Sao hang động lại lạnh thế này? Chẳng lẽ hàn lưu cuối cùng đã đến?
Cô vội vàng dậy, trải chăn điện lên đệm, thêm một lớp chăn nữa mới thấy chân ấm hơn.
Ngủ lại chưa được bao lâu lại bị lạnh thức giấc. Hết cách, đành bật máy sưởi, đổi bộ đồ ngủ sang loại dày có bông, chăn điện tăng thêm một nấc.
Cuối cùng mới không bị lạnh thức thêm.
Hôm sau nhấc chăn dậy, rõ ràng thấy khí lạnh trong hang động cứ thổi vào trong quần áo, mãi đến khi mặc áo lông vũ dài tới gối mới đỡ.
Dời đá, chuẩn bị mở cửa xem. Từ hôm qua có người tới, cô không yên tâm với hai thanh gỗ, nên lại dùng đá chặn.
Nguyễn Tiểu Nhạc hé cửa một chút, và cô thấy tuyết. Tháng ba mà có tuyết???
Đúng là thời tiết điên rồi, giữa tháng ba, tuyết bay ngang trời. Nhìn lớp tuyết trên sàn bên ngoài, chắc chắn từ nửa đêm đã bắt đầu rơi, khổ nỗi bị lạnh thức hai lần.
Là dân miền Nam, đây là lần đầu thấy tuyết. Lẽ ra cô phải vui, ngày trước cứ muốn đến miền Bắc xem tuyết, giờ thật sự thấy rồi lại chẳng vui nổi, chỉ còn lo lắng.
Nhưng cũng may, nhiệt độ không đến mức quá đáng như trong tiểu thuyết, hạ xuống âm sáu bảy mươi độ ngay, vẫn còn cơ hội thở cho mọi người.
Mở cửa chưa đến một phút, cô thấy tay và mặt sắp tê cứng.
Vội đóng cửa lại, lúc đóng rồi mới biết tại sao cứ có gió lạnh. Trước đó cô nghĩ khe hở dưới chân cửa có thể thổi chút không khí trong lành vào. Đêm qua có tảng đá chặn, gió lạnh chưa rõ, giờ đóng cửa lại, gió lạnh như không mất tiền mà luồn vào khe hở.
Không được, hang động vốn âm u, giờ đã hạ nhiệt mạnh, phải bịt khe này lại.
Cô lấy một cái áo khoác nhặt được trong trận động đất nhét vào khe. Gió lạnh bị chặn, không vào được nữa, nhưng cửa vẫn bị gió thổi rung rinh ầm ầm, đến khi cô dùng đá chặn lại, âm thanh mới biến mất.
Nhìn ắc quy từ đầu, vì dùng máy sưởi và chăn điện suốt đêm, năng lượng giảm quá nửa. Cô hơi xót.
Giờ không ngủ, tạm tắt đi. Ban ngày phải tính cách sưởi khác.
Trở lại giường, ăn cơm nhờ hơi ấm còn lại. Trời lạnh thế này phải ăn đồ nóng, có nước canh. Cô chọn một bát mì nước xương ống, trong đó chần ít nạc, gan heo, ruột non và xà lách.
Thời tiết tuyết rơi thế này, chắc không ai ra ngoài. Có nên đi hứng tuyết không? Trong tiểu thuyết, lúc cực hàn người ta hứng tuyết và băng để dùng cho cực nhiệt.
Chưa kịp thu dọn ra ngoài hứng tuyết, lại nghe tiếng gọi ngoài cửa: 'Em gái, nhà em không?'
Dù biết nơi này có người đến, nhưng Nguyễn Tiểu Nhạc vẫn giật mình khi nghe tiếng.
Như thường lệ, cô thu dọn đồ cần giấu, cầm dao bổ dưa, rồi mới dời đá, cẩn thận mở cửa: 'Dạ, chào anh.'
Nhìn ra ngoài, hôm qua một người mà giờ thêm hai người đàn ông nữa. Nguyễn Tiểu Nhạc cố gắng kiềm chế biểu cảm, tay phải chạm đến con dao dưới chân siết chặt.
Người đàn ông nghe có tiếng đáp, kéo khăn che mặt xuống lộ nụ cười hiền, chỉ tay xuống dưới: 'Em gái à, đột nhiên có tuyết, anh nghĩ em một mình chắc lạnh, liền dẫn hai thằng em sang cho em ít củi với đồ ăn, tiện thể xem em có cần giúp gì không.'
Nguyễn Tiểu Nhạc nhìn theo tay chỉ, mặt đất tuyết trắng có hai bó củi chặt nhỏ gọn gàng, với một túi lưới đựng khoai tây vàng.
Nguyễn Tiểu Nhạc đứng sau cửa lắc đầu tỏ ý không cần, nhưng vẫn khách sáo cảm ơn: 'Cảm ơn anh, nhưng không cần đâu.'
Người đàn ông gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, không để lời từ chối vào lòng: 'Củi với đồ ăn này em cứ nhận, có cần anh giúp gì thì cứ nói.'
Nói xong liền dẫn người lùi lui, lịch sự bỏ đi.
Nguyễn Tiểu Nhạc thấy người đi rồi, lần này cô không ra lấy mấy thứ đó, mà nhanh chóng đóng cửa lại, đổi sang tảng đá lớn hơn chặn cửa.
Người đàn ông dẫn hai em trai tới. Trong ba người, người em nhỏ bé nhất không biết giấu ánh mắt, cứ nhìn chằm chằm cô không chớp, lúc đi còn quay đầu lại nhìn về phía cô.
Cái vẻ đó y hệt ánh mắt của con trai chủ nhà trong khu tránh nạn hồi động đất nhìn ba cô gái kia, khiến thần trí vừa thả lỏng chút ít của cô lại căng thẳng trở lại.
Hôm qua thấy dân làng chắc cũng đi hết rồi, phần nhiều chắc cũng lên trại tị nạn. Tình trạng này, thực phẩm chắc chắn căng thẳng, mà họ còn cho khoai tây? Cô không thể không nghĩ nhiều.
