Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Thiên Tai: Không Kết Hôn, Không Đồng Đội, Chỉ Lo Sinh Tồn - Nguyễn Tiểu Nhạc > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24 có bản audio.

Chương 24: Người đến

 

Đến dưới chân núi, con suối buổi sáng còn khá rộng giờ chỉ còn dòng nước chừng nửa mét, chất nước cũng trong hơn hẳn.

 

Cũng lạ thật, cô leo bao nhiêu ngọn núi mà chẳng gặp dòng suối hay khe nước nào.

 

Nếu định ở lâu dài, vẫn phải tìm nguồn nước, không thể ngồi ăn núi lở, chỉ dựa vào nước trong không gian mà không có nguồn cung lâu dài.

 

Về đến nơi, trước hết cô cởi chiếc áo mưa lem luốc ngoài cửa, thay dép lê rồi mới kéo tấm ván ra vào hang.

 

Vị trí túi ngủ không bị xê dịch, có vẻ không có ai đến.

 

Trời đã tối, cô bật đèn, sờ thử khung cửa làm hôm qua, lớp đất vàng trên đó đã khô. Vậy là cô quyết làm luôn, lắp cửa xong rồi mới nghỉ ngơi ăn uống.

 

Giữa hai tấm gỗ có thể đóng đinh. Để đóng mở dễ dàng, cô dùng loại kẹp sắt của cửa sổ cũ: một miếng gắn trên khung, một miếng gắn trên cửa, ở giữa có một vòng sắt có thể xoay.

 

Hôm nay đóng đinh không bị bắn đất vàng nữa, chỉ hai nhát búa là đinh và miếng sắt ghép hoàn hảo.

 

Cô làm một cái ở trên và một cái dưới, đóng xong đinh, thử đóng mở cửa thấy khá trơn tru.

 

Ở mặt ngoài cánh cửa cũng phải làm một tấm gỗ có thể di chuyển, lỡ sau này ra ngoài như hôm nay thì có thể khóa cửa.

 

Nhờ có khung cửa, giữa cửa và ngưỡng vừa có một khe hở, gió lọt vào một chút, cũng đủ cung cấp oxy cho hang.

 

Hoàn hảo, tự tay mình làm được một cánh cửa rồi, hôm nay thưởng cho bản thân cái đùi gà.

 

Không ngờ hộp cơm mang ra lại có đúng một cái đùi gà kho và món cà tím băm sốt để ăn cơm.

 

Ăn xong, cô dùng nước gừng đường đỏ làm canh, uống một bát lớn, tối chắc phải dậy đi vệ sinh.

 

Cô đã dùng loại bô mà người già hay dùng, bên trong lót túi rác, xong việc thì buộc lại để ở một góc riêng trong không gian, hôm sau tìm chỗ chôn.

 

Hái nấm cả ngày, hậu quả hôm sau là cơ thể lại đau nhức không cử động nổi.

 

Vốn định hôm nay đi tiếp, nhưng tình hình thế này thì không đi được, đành nghỉ sáng, chiều dọn dẹp nấm vậy.

 

Thời gian nghỉ chính là lúc thực hiện lời hứa với bản thân: theo dõi hết bộ phim truyền hình.

 

Kết hợp bữa sáng bản lười: cháo thịt bằm trứng bắc thảo, loại có thể uống bằng ống hút.

 

Tivi và đồ ăn vặt là cặp bài trùng. Hai năm nay cô hầu như không ăn vặt, may mà lần ở siêu thị thu được một đống đồ vặt có thể ăn rất lâu. Cô chọn một gói khoai tây chiên vị cà chua, cảm giác giòn tan quen thuộc trong miệng, hương vị cà chua trên đầu lưỡi khớp với mũi.

 

Cả buổi sáng Nguyễn Tiểu Nhạc không rời giường, đến 11 giờ ăn một bát mì nhỏ rồi ngủ trưa.

 

Chiều tỉnh dậy, cảm giác đau nhức đã đỡ hơn.

 

Nhưng bên ngoài hình như nổi gió?

 

Ngoài cơn gió thổi qua khe cửa như muốn hất tung cánh cửa, bên ngoài còn có tiếng cây cối bị gió lớn lay động rào rào.

 

Cô vẫn chưa mở cửa, cũng không biết thời tiết hôm nay thế nào.

 

Nhiệt độ trong hang dường như lại giảm thêm, cô đứng dậy mặc thêm áo gile, bật đèn lớn, định bắt đầu phân loại nấm.

 

Cô dùng dao nhỏ nhẹ nhàng cạo lớp đất bám trên cuống nấm do hái, đồng thời cắt bỏ phần gốc cũng dính nhiều bùn.

 

Thời gian yên bình cũng chỉ đến thế, cô tiếp tục xem bộ phim còn dang dở.

 

“Có ai không?”

 

“Ai vậy?”

 

Đang thong thả lau nấm trong hang, Nguyễn Tiểu Nhạc giật mình đứng bật dậy khỏi ghế xếp, giỏ nấm đã sơ chế rơi vãi khắp đất.

 

Dù cố che giấu nỗi sợ hãi, nhưng tiếng tim đập như muốn nhảy ra ngoài vẫn bán đứng cô.

 

Sao tự nhiên lại có người?

 

“Chào cô, tôi là dân làng dưới chân núi đối diện. Hôm nay tôi sang hái nấm, thấy trên sườn núi này có căn nhà, nghĩ không biết có người ở không nên sang chào hỏi.”

 

Nghe lời giải thích đó, Nguyễn Tiểu Nhạc vẫn không yên tâm, nhanh chóng thu dọn chăn gối, tủ, kệ giày, thay quần áo, đặt con dao bầu ở bên cạnh cánh cửa, rồi mới lấy hai thanh gỗ chắn ngang chốt cửa ra.

 

Cô không mở toang cửa, chỉ hé một khe, lộ nửa khuôn mặt: “Chào anh, tôi mới chuyển đến.”

 

“Cô đừng sợ, tôi không có ác ý đâu. Cái này cho cô, tôi vừa hái nấm, bên này núi có rất nhiều nấm.” Người đàn ông cố tỏ vẻ hiền lành, đưa một trong ba túi nấm đang cầm ra trước.

 

“Không cần đâu, cảm ơn.” Nguyễn Tiểu Nhạc từ chối ý tốt của đối phương. Người đàn ông trạc ngoài bốn mươi, tuy cười nói với cô nhưng nụ cười đó dường như không xuất phát từ đáy lòng.

 

“Không sao, tôi để nấm ở ngoài, lát cô tự ra lấy. Tôi đi trước nhé, tôi ở phía sau núi này, có việc gì có thể đến tìm tôi.” Người đàn ông đặt túi nấm vừa đưa nhưng không ai nhận xuống dưới chân, gật đầu, xách số nấm còn lại rời đi về phía trái.

 

Nguyễn Tiểu Nhạc hơi phân vân, cô không muốn nhận nấm, nhưng cũng không muốn đuổi theo giằng co, để nấm ngoài đó mà không lấy thì cũng kỳ.

 

Suy đi tính lại, cô vẫn ra lấy, không phải vì túi nấm này, mà vì nếu người kia thực sự ở phía sau, sau này khả năng giao thiệp là rất lớn, không thể nào từ chối ý tốt của người ta mãi.

 

Chẳng biết rằng người đàn ông sau khi leo lên đồi không đi xa mà còn thò người ra quan sát tình hình sườn núi bên dưới.

 

Không thấy mặt, chỉ thấy một cổ tay trắng nõn cầm túi nấm đi. Lấy là tốt rồi, nơi chim thưa vắng vẻ này mà có đàn bà tới, về nhà báo tin này, chắc mấy anh em hắn vui chết mất.

 

Vốn dĩ hai hôm nay thảnh thơi, Nguyễn Tiểu Nhạc nhìn túi nấm thừa ra, sự thảnh thơi biến mất, thay vào đó là nét trầm tư và cau mày.

 

Chờ khoảng một tiếng, Nguyễn Tiểu Nhạc khóa cửa bằng một ổ khóa nhỏ, rồi men theo dấu vết người đàn ông vừa rời đi mà lần theo.

 

Leo lên đỉnh núi này, cô cũng thấy ngôi làng mà người đàn ông nói.

 

Thất sách thật, lúc chọn chỗ dừng chân này không leo lên nữa, tự nhiên không biết ở đây lại có một ngôi làng.

 

Cô tìm một vị trí tương đối kín đáo nằm rạp xuống, lấy chiếc ống nhòm mua với giá 2000 tệ đắt đỏ ra chuẩn bị xem thử ngôi làng bên kia là tình hình thế nào.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi