Chương 43: Thường phục
Khi xách túi cá nhỏ về, lửa ở hai đống đã sắp tàn. Nguyễn Tiểu Nhạc dùng thanh gỗ bên chân xới lớp tro trên cùng, moi những tia lửa le lói ở dưới lên, cho mảnh củi nhỏ vào, thổi mạnh mấy cái. Chẳng mấy chốc lửa bùng lên, cô mới bắt đầu bỏ những khúc gỗ lớn hơn vào.
Cô mang mấy con cá nướng dở về tiếp tục nướng, lại xiên mấy con cá mới làm sạch vào để nướng thêm.
Những con cá nướng sau đều được cô rắc bột ớt, cá nướng cay rõ ràng ngon hơn hẳn.
Vừa nướng cá, Nguyễn Tiểu Nhạc vừa lôi cuốn sách "Bách khoa toàn thư về quả dại" ra, định tranh thủ học tập.
Trong khu rừng núi, cô đã gặp nhiều loại cây dại có nụ hoa, nhưng chưa ra quả nên cô không nhận ra.
Để phòng khi chúng ra quả mà cô vẫn không biết, bây giờ cần phải nhồi nhét kiểu vịt.
Như thường lệ, đến khoảng 4h30 cô dừng lại. Hôm nay bận rộn thêm một lúc, cuốn sách quả dại không xem hết được.
Cô cố tình để lại 2 con cá to hơn, mỗi nồi canh thả một con, chiên sơ qua, thêm nước, bắt đầu nấu.
Không có gừng hành gì, không biết lát nữa canh cá có bị tanh không?
Chia số cá đã nướng thành hai phần, phần của mình cô bỏ vào túi bên ngoài ba lô, thu dọn túi ngủ rồi mới đi gọi Tưởng Quân Phong: "Dậy đi, ăn chút đồ nóng."
Tưởng Quân Phong mơ màng tỉnh dậy, ngay lập tức ngửi thấy mùi canh cá. Anh ta đưa mũi hít hít như chó con, mở mắt ra thấy nồi canh cá đang sôi trên đống lửa.
Trong nồi không đậy nắp, thỉnh thoảng vài giọt nước trắng đục bắn ra, rơi vào lửa phát ra tiếng xèo xèo.
Mắt anh ta sáng lên: Là canh cá!!!
Bữa sáng nóng hổi, có canh.
Nhờ có canh cá làm động lực, anh ta nhanh chóng đứng dậy gấp túi ngủ, thu dọn quần áo tối qua giặt sơ qua, rồi ngồi xuống kẹp nồi canh của mình ra bằng hai que gỗ bắt chéo.
Đổ canh cá vào cốc, anh ta vừa thổi vừa nhấp, uống xong bị nóng nhăn nhở răng.
Uống xong canh, ăn hết thịt cá, anh ta mới để ý dưới đất có một túi đựng cá nướng. Nguyễn Tiểu Nhạc đã thu dọn đồ đạc của mình gọn ghẽ, chứng tỏ đây là phần cô để lại cho anh ta.
"Không cần cho tôi nhiều vậy đâu." Anh nhớ tối qua mình nướng cũng chỉ nhiêu đó, vậy chẳng phải cô để hết cho anh à?
"Nửa đêm hôm qua tôi lại ra ngoài bắt thêm mấy con, chia đều mà." Nguyễn Tiểu Nhạc cũng không tính toán chuyện cô bỏ gia vị hay ai xử lý nhiều hơn. Đã đi chung, bớt so đo sẽ hòa thuận hơn, chia đều là được.
Dọn dẹp xong, cả hai tiếp tục đạp xe. Con đường đất dọc bờ sông không rộng lắm, nhưng cẩn thận một chút thì không vấn đề.
Sau khi qua khu ao nuôi tôm rộng lớn là một con đường xi măng rộng.
Khi nhập vào đường xi măng, Nguyễn Tiểu Nhạc biết sẽ gặp người, nhưng không ngờ lại gặp nhiều như vậy. Trước sau ít nhất hơn trăm người, lẻ tẻ đi về phía trước.
Những người này đều mang theo gia đình, tay xách nách mang, bao tải lỉnh kỉnh.
Hai người đi xe đạp cũng nhận được không ít ánh nhìn. Sợ có người đến cướp, họ không dám dừng lại, nhanh chóng đạp lên đầu đoàn.
Nguyễn Tiểu Nhạc liên tục ngoảnh lại quan sát những người dẫn đầu. Tuy không có đội hình rõ ràng, nhưng bước chân họ đồng đều lạ thường, khuôn mặt đen sạm, và kiểu đầu cua giống hệt nhau.
Điều khiến cô để tâm nhất là ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, mang lại cảm giác an tâm kỳ lạ.
Trong lòng nghi ngờ, cô gọi Tưởng Quân Phong phía trước: "Dừng lại nghỉ một lát."
Dừng xe, cô leo lên bờ kè thấp xếp bằng đá, khẽ hỏi: "Lát nữa anh nhìn kỹ, chỉ nhìn mười mấy người phía trước thôi, xem có điểm gì lạ không."
Cô lấy nước ra, nhấp từng ngụm nhỏ, mắt dán vào những người sắp đi qua.
Tưởng Quân Phong chưa ăn thịt lợn nhưng đã thấy lợn chạy, lập tức hiểu ý Nguyễn Tiểu Nhạc: "Họ là quân nhân!"
"Đúng, chỉ là không hiểu sao lại mặc thường phục. Cũng chẳng trách phía sau đi theo nhiều người thế. Tìm cơ hội hỏi thử xem họ đi đâu, hoặc hỏi xem tình hình bây giờ ra sao. Chúng ta phải có chút thông tin." Chỉ có điều có thể hỏi không được.
Nguyễn Tiểu Nhạc nóng lòng muốn biết dọc đường đi về phía bắc thế này, phía trước rốt cuộc là tình cảnh gì. Nếu không ổn, cô phải bỏ rừng phía bắc, chọn lại đường khác.
Thế là mỗi lần đạp được một quãng, họ lại dừng đợi. Cả ngày hôm nay rõ ràng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Trời tối, đội ngũ mới dừng lại nghỉ. Nguyễn Tiểu Nhạc cũng dừng theo.
Cô từ chối lời đề nghị của Tưởng Quân Phong để anh đi hỏi, cô muốn tự mình đi.
Cô chia hơn nửa số cá nướng tối qua ra túi, xách trên tay. Vừa lại gần, bất kể người đang nghỉ ngơi hay bận rộn đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô.
Nguyễn Tiểu Nhạc đặt túi cá xuống đất, giơ hai tay lên ngang tai, vẻ mặt ngập ngừng pha chút sợ hãi, khẽ nói: "Tôi không có ác ý."
Thấy mọi người không còn nhìn mình nữa, cô mới bỏ tay xuống xách túi lên, đưa cho người gần mình nhất: "Đây là cá hôm qua chúng tôi bắt được và nướng tối qua, tặng các anh."
Chàng trai trẻ bị mùi thơm cá nướng tấn công bất ngờ, mắt sáng rỡ, không kìm được nuốt nước bọt mấy lần, nhưng không dám nhận, mà đưa mắt nhìn sang người đàn ông trung niên đang hút thuốc.
Lúc này Nguyễn Tiểu Nhạc cũng biết ai là đầu. Không phải anh chàng đẹp trai đi đầu, mà là anh đại đi cuối.
Chỉ thấy ông anh hút thuốc rít sâu hai hơi, dụi mẩu thuốc còn lại xuống đất, dùng mũi giày nghiền tắt, rồi bước tới từ chối: "Chúng tôi không cần, cô cứ giữ mà dùng."
"Anh ơi, em cũng chỉ muốn hỏi tình hình bây giờ thế nào thôi. Từ khi em lạc theo đoàn lớn đến nơi tạm trú, đến giờ chưa gặp..." ý còn lại là chưa gặp người của chính quyền.
Anh trung niên nhìn cô gái trẻ trước mặt, nghĩ đến con gái mình, cũng mềm lòng, lên tiếng chỉ điểm: "Cô có thể đi theo phía sau chúng tôi như mọi người. Chúng tôi đi thành phố Tiệp Dữ, bên đó đã xây dựng một căn cứ."
"Có thể hỏi thêm, trận động đất này có phải trên toàn quốc không, tương lai còn gì nữa không?" Nguyễn Tiểu Nhạc biết hỏi thế chắc đối phương không trả lời, nhưng cô không kìm được.
"Cả nước đều có thiên tai ở các mức độ khác nhau. Cụ thể thế nào tôi không biết, tương lai tôi cũng không rõ."
"Cảm ơn anh." Nguyễn Tiểu Nhạc nhét túi đồ vào tay đối phương rồi chạy thẳng.
Nếu sau này thực sự phải đi theo đội ngũ này, thì những gì nên cho thì đừng keo kiệt.
Người đàn ông trung niên định đuổi theo trả lại, không thể lấy một xu một cắc của dân, nhưng lại nhìn cấp dưới đang chờ mong như chim chờ mẹ mớm mồi, đành đưa cá nướng cho họ: "Ăn đi."
Chẳng qua lát nữa để ý chăm sóc cô gái đó một chút là được.
