Chương 50: Thu Mua Vật Tư Điên Cuồng
Tần Úc gật đầu, chào tạm biệt Dư Tiểu Tiểu trong điện thoại rồi cúp máy, cùng Khâu Văn Kỳ ra ngoài.
Bên này, Dư Tiểu Tiểu cũng đã xuống đến tầng một. Bây giờ là buổi tối, cầu thang không có ai, cô đã thay xong bộ đồ lặn.
Nước bên ngoài vừa ngập đến cửa sổ tầng một.
Cô mở cửa sổ bơi ra ngoài, lấy từ không gian một chiếc thuyền bơm điện. Chiếc thuyền này chạy được khá lâu, tiếng động cũng không lớn.
Khi ra đến cổng khu dân cư, cô tiện tay thu luôn cả cửa hàng bán rượu và thuốc lá ở cổng vào không gian.
Tuy ra hơi muộn, nhưng trong cửa hàng có quầy, đồ đạc đều để trong quầy.
Đều là đồ tốt cả.
Thu xong, cô lắp lại cửa cho ngay ngắn. Bây giờ mạt thế mới bắt đầu, lòng người vẫn còn lương thiện, để tránh rắc rối không đáng có, vẫn nên để nguyên hiện trạng.
Tối nay đến bệnh viện có chút mạo hiểm, chắc hẳn vẫn còn khá đông người trong đó, nhưng không sao, hiện tại tầng một đã bị ngập hết.
Đến bên ngoài bệnh viện, cô thu chiếc thuyền bơm vào không gian rồi tự bơi vào.
Bệnh viện cũng bị mất điện, nhưng có máy phát điện dự phòng. Bệnh nhân trong đó khá đông, nhưng bác sĩ và y tá thì không đủ. Buổi chiều, một lượng lớn người đã tranh thủ lúc nước chưa dâng cao để về nhà.
Còn những người đến ca đêm thì vì đi lại khó khăn nên không đến làm.
Cả thành phố đang cần cứu viện khắp nơi, những người bị mắc kẹt trong bệnh viện đến bữa tối cũng không có gì ăn.
Số bác sĩ và y tá ở lại bệnh viện không nhiều.
Mà các khoa điều trị nội trú đều ở tầng cao, còn phòng khám thông thường thì ở tầng 1-3.
Lúc này sẽ không có bệnh nhân mới đến khám, nên chẳng có ai ở khu vực này. Số bác sĩ y tá còn lại đều được gọi lên khu điều trị nội trú.
Dư Tiểu Tiểu cũng không ham chiến, cô từ dưới nước trồi lên, nhanh chóng thay quần áo, áo đen mũ đen che kín mít.
Cô biết một số chỗ trong bệnh viện camera giám sát vẫn còn hoạt động, nên cô đến khu phòng khám cắt điện trước.
Chỗ nào có camera là cô đập nát không thương tiếc.
Không một camera nào có thể ghi lại hình ảnh của cô.
Các loại máy móc kiểm tra đều được thu vào không gian, tiện thể cô lần đến nhà kho của bệnh viện, thu hết thuốc men, dụng cụ chăm sóc, kim tiêm, dao kéo vào trong.
Cô không dám chần chừ, hôm nay còn nhiều việc phải làm.
Cô thả chiếc thuyền bơm ra, lập tức đến trạm xăng gần bệnh viện nhất.
Không biết có nên nói Dư Tiểu Tiểu may mắn không, trạm xăng này có đỗ một chiếc xe bồn chở xăng. Vì mưa quá to không thể dỡ hàng, nên nó dừng ở đây.
Trong bóng tối, Dư Tiểu Tiểu thu luôn cả chiếc xe vào không gian.
Vì có xe bồn ở đây, nên Dư Tiểu Tiểu đoán lượng xăng còn lại trong trạm không còn nhiều, lãng phí thời gian ở lại cũng chẳng ích gì.
Điểm đến tiếp theo là thu chiếc xe RV mà cô hằng mong nhớ.
Vị trí của đại lý 4S cách chỗ cô không xa, đều là lộ trình cô đã lên kế hoạch từ trước.
Khu vực đó ở vị trí khá cao, nước chưa ngập đến.
Tuy cũng bị mất điện, nhưng ở đó cũng có camera giám sát.
Vì trần nhà quá cao, cô không tiện ra tay trực tiếp.
Vị trí ở đây khá hẻo lánh, dù sao diện tích lớn, không thể xây ở trung tâm thành phố được.
Dư Tiểu Tiểu lấy thẳng khẩu súng từ không gian ra, kiếp trước cô đã biết dùng súng.
Cô bật máy dò camera, chỗ nào có camera là cô bắn một phát, đã gắn giảm thanh nên tiếng không to.
Sau khi xác định không còn camera, cô thay quần áo, thẳng tiến đến chiếc xe đã để mắt lần trước.
Tuy có rất nhiều chiếc xe ưng ý, nhưng không gian có hạn.
Một chiếc xe tính khoảng 2 mét, xếp chồng lên nhau có thể chứa được 5 chiếc. Xe địa hình thấp hơn, xe RV thì cao hơn nhiều.
Cô thu hai chiếc xe RV, và hai chiếc xe sang cùng thương hiệu với xe của Tần Úc.
Tìm được chìa khóa xe thì tốt, không tìm được cũng được, nhưng vẫn nên tìm trước đã.
May mắn thay, cô tìm thấy một chùm chìa khóa trong phòng ở khu văn phòng.
Lần này Dư Tiểu Tiểu chơi đẹp, bấm thử chìa khóa nào thấy xe nháy đèn thì tiện tay để chìa khóa vào ghế lái.
Tuy chiếc xe nào ở đây cô cũng thích, nhưng chỗ không có nhiều, đành phải chọn những chiếc tốt nhất.
Khu vực này địa thế cao, sau này có thể bị ngập, nhưng xe đều chưa từng mở, khóa kỹ càng, xe sang chắc chống nước tốt hơn.
Xe bị ngập nước sửa lại là chạy được, để lại cho người đến sau vậy.
Thu đồ xong, cô lại lên thuyền bơm, không cần lo thiếu điện, trong không gian có pin dự phòng.
Từ đại lý 4S đi vòng ra phía sau là vùng ngoại ô, có rất nhiều nhà máy ở đây.
Bây giờ Dư Tiểu Tiểu không câu nệ là nhà máy gì, chỉ cần địa thế cao, chưa bị ngập là cô đều lẻn vào xem, không có người thì thu vài cỗ máy.
Chỗ nào khó khăn, có người thì cô trực tiếp xuống nước bơi đi.
Dọc đường coi như thuận lợi.
Những nơi không bị ngập là số ít, hầu hết đều bị nhấn chìm. Đột nhiên Dư Tiểu Tiểu phát hiện có người dưới nước.
Đang định rời đi thì phía sau vang lên tiếng gọi:
“Xin chào, các anh là đội cứu hộ à? Bên này cần cứu viện, bên này cần cứu viện, cứu chúng tôi với!”
Dư Tiểu Tiểu quay lại, là mấy người đàn ông phụ nữ đang bơi ra từ con phố bên cạnh.
Mấy người này trông có vẻ đã kiệt sức.
“Mọi người đừng qua đây, tôi không phải đội cứu hộ.”
Sở dĩ Dư Tiểu Tiểu chưa đi là vì có vài câu muốn hỏi, nhưng cô cũng ngăn họ lại gần.
“Mọi người mà lại gần nữa là tôi đi ngay.”
“Đồng chí, chúng tôi không lại gần, nhưng nhờ anh chở chúng tôi một đoạn được không? Chúng tôi là công nhân của nhà máy XX, cả nhà máy có hai ba nghìn người đều ở lại, tất cả đều bị mắc kẹt bên trong.
Vì nhà máy của chúng tôi ở vị trí thấp, nên đã bị ngập từ sớm. Ban đầu không ai để ý, nhưng khi cả tầng một bị ngập, mọi người gọi điện cứu hộ thì không gọi được.
Nên chúng tôi mới nghĩ cách bơi ra ngoài, phiền đồng chí chở chúng tôi một đoạn.”
“Nhà máy của mọi người đông người như vậy, sao chỉ có mỗi mọi người ra ngoài?”
“Đồng chí, thú thật với anh, phần lớn mọi người vẫn đang ở trong chờ cứu viện, nhưng chúng tôi thì không lạc quan lắm.
Căn tin tầng một đã bị ngập, tuy đồ đạc đã chuyển lên trên, nhưng đông người thế này, thức ăn chẳng đủ cho hai ngày.
Lần này mưa quá to, mà xem ra còn chưa có dấu hiệu tạnh, nên chúng tôi mới liều ra ngoài tìm đường sống.”
Người dẫn đầu là người mà Dư Tiểu Tiểu thấy quyết đoán nhất từ trước đến giờ. Nhà máy mấy nghìn người, mà căn tin chỉ có chừng đó đồ dự trữ.
Cô có thể tưởng tượng ra cảnh nhà máy sắp phải trải qua.
Hình thái xã hội thu nhỏ đầu tiên của thời mạt thế sẽ manh nha ở đó.
Nhưng những người này cô cũng không quen, rốt cuộc có nên giúp hay không.
Theo kinh nghiệm kiếp trước của cô, thì nên mặc kệ chuyện của người khác.
Chính vì vậy mà khi cô bị bắt nạt, cô mới cô độc không ai giúp đỡ, cô hiểu rõ cái cảm giác đó.
“Tôi cũng không giúp được gì nhiều, nhưng có thể cho mọi người một chiếc thuyền bơm.”
Cô lấy từ không gian ra một chiếc thuyền bơm rẻ nhất, loại này phải tự tay chèo, mà hiện tại đang xẹp hơi, cần họ tự bơm.
Dư Tiểu Tiểu đặt chiếc thuyền bơm và cái bơm lên nóc nhà gác cổng bên cạnh, rồi lái chiếc thuyền điện của mình chạy mất.
“Đồng chí, tôi tên là Thiệu Nguyên, sau này có duyên gặp lại nhất định sẽ báo đáp.”
