Chương 51: Siêu thị mua sắm zero đồng
Cả đoàn người đều đã kiệt sức, giờ đang bám vào tường bao nghỉ ngơi.
Có chiếc thuyền bơm hơi này, đỡ tốn sức hơn nhiều.
Mấy người bơi đến chòi bảo vệ này, mái nhà vẫn chưa bị ngập, mọi người trèo lên để bơm hơi cho thuyền.
Dư Tiểu Tiểu đã chạy xa từ lâu.
Nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng người đàn ông đó hét lên, Thiệu Nguyên đúng không! Hy vọng anh là người sống lâu, còn có thể gặp lại.
Cô bây giờ mang tâm lý thả lưới rộng, câu được cá to thì tốt.
Hễ gặp ai không tốn công sức gì mà cứu được, không cản trở cô, thì đều cứu một chút.
Dù những người này là pháo hôi hay là người có năng lực sau này, đối với cô đều là chuyện tốt.
Cứu pháo hôi cũng coi như chống lại cốt truyện.
Nhỡ đâu cứu được người có tạo hóa lớn, thì sau này biết đâu lại có thêm một chỗ dựa.
Nhiệm vụ hôm nay ra ngoài cũng hoàn thành gần hết, trên đường về hễ gặp trạm xăng nào chưa bị ngập thì đều vào rút hết xăng.
Vẫn còn để lại kha khá, làm việc gì cũng chừa đường lui, sau này gặp lại dễ nói chuyện, nhỡ đâu sau này có người đi ngang qua đây gấp gáp, cứu được một người là một người.
Trong không gian bây giờ đã chất đầy đồ, lộn xộn chất đống cùng nhau.
Hiện tại không có thời gian để sắp xếp.
Đi ngang qua một siêu thị lớn, Dư Tiểu Tiểu chần chừ bên ngoài, có nên vào hay không.
Chỗ này cách nhà cũng không xa, trong không gian cô đã chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, thôi, ai lại chê đồ nóng tay đúng không?
Thu lại thuyền bơm hơi, từ từ lặn xuống nước bơi qua từ cửa sau, cửa sau của siêu thị đã bị người ta mở ra.
Khi Dư Tiểu Tiểu đến gần đã thấy camera đều đã bị người ta phá hủy.
Xem ra đã có người thông minh bắt đầu đến thu thập vật tư.
Lặng lẽ bơi qua, hướng về phía siêu thị.
Đồ tươi sống của siêu thị đều ở tầng một, đã bị nước ngập một nửa.
Nhưng siêu thị nằm sâu bên trong, muốn qua đó phải đi một đoạn không có chỗ che chắn.
Cô có thể nghe thấy tiếng ai đó đang đập vỡ kính.
Nhô đầu lên, đeo kính nhìn đêm, một nhóm người đang cướp tiệm vàng?
Không phải chứ, các chàng trai, các anh vào lúc này mà đi cướp thì lại đi cướp mấy thứ vô dụng này sao?
Cướp chút vật tư sinh hoạt còn có ích hơn vàng nhiều!
Đem ra giao dịch cũng đắt hơn vàng, vàng bạc thứ này từ khi mạt thế bắt đầu là không đáng giá nữa.
Không kinh động đến bọn họ, Dư Tiểu Tiểu lặng lẽ đi lên cầu thang lên tầng hai.
Đồ ở siêu thị tầng hai toàn là nồi niêu xoong chảo, chăn ga gối đệm và các đồ dùng sinh hoạt khác.
Mấy loại nồi điện các kiểu này Dư Tiểu Tiểu chỉ thu một cái vào rồi thôi, sau này dùng điện không nhiều, đồ này thu nhiều cũng vô dụng mà còn chiếm chỗ.
Đồ thu được ở tầng hai không nhiều bằng tầng một, chăn ga gối đệm đều thu vào, chọn cái nào hữu ích thì thu, cái nào không dùng đến thì để lại.
Những chỗ khác ở tầng hai có rất nhiều cửa hàng bán quần áo, giày dép, đồ lót.
Dư Tiểu Tiểu dọn ra một cái kệ trong không gian để chuyên chứa mấy thứ này.
Không kể lớn nhỏ, không kể kích cỡ, đều thu hết vào, thứ này sau này mình dùng được thì dùng, không dùng được thì đem ra đổi đồ hữu ích với người khác.
Tầng ba có rất nhiều khu trò chơi, tầng bốn là nhà hàng, Dư Tiểu Tiểu không lên nữa.
Đồ thu được ở tầng hai khá nhiều, quan trọng nhất vẫn là đồ ở siêu thị tầng một.
Sở dĩ không đi thu tầng một trước, là sợ gây ra động tĩnh để nhóm người kia phát hiện ra cô.
Không bằng thu tầng hai trước, lúc đi tiện tay thu nốt những thứ dùng được ở tầng một, rồi trực tiếp mở thuyền bơm hơi đi luôn.
Khi cô từ tầng hai đi xuống, nhóm người kia vẫn đang đập phá tiệm vàng.
Tiệm vàng ở tầng một khá nhiều, mà nhiều cái đã bị nước ngập, muốn thu dọn cũng cần thời gian.
Tuy nước cũng hơi bẩn, nhưng để không thu hút sự chú ý của bên kia.
Dư Tiểu Tiểu hít một hơi thật sâu rồi lặn xuống nước bơi qua.
Vào siêu thị, thu từ trong ra ngoài, trái cây trong siêu thị lớn đều được bọc màng bọc thực phẩm, hôm nay mới bắt đầu bị ngập, ngập cũng không cao.
Dư Tiểu Tiểu vẫn thu hết vào không gian, gạo đóng gói chân không cũng thu luôn.
Đang lúc cô thu hoạch không biết mệt mỏi, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng nói chuyện của nhóm người kia.
“Anh Tôn, chúng ta có phải nên tích trữ chút lương thực mang về không, trời mưa không biết kéo dài bao lâu, trong nhà không có bao nhiêu lương thực dự trữ?”
Người được gọi là anh Tôn nhìn đám anh em.
“Mọi người cùng đi theo tôi đến siêu thị lấy chút đồ ăn.”
Một nhóm người liền hướng về phía siêu thị đi tới.
Dư Tiểu Tiểu tìm một góc kệ hàng trốn, cứ thế này không ổn, nhóm người này vừa vào sẽ phát hiện đồ ở đây ít đi.
Cô lập tức lấy bình dưỡng khí ra, đeo lên lưng xong, người này lặn xuống nước.
Bây giờ dù thế nào bọn họ cũng sẽ phát hiện có người từng đến, trong này ít đi nhiều đồ như vậy.
Dư Tiểu Tiểu không kịp thu đồ một cách lịch sự nữa, chọn những thứ cần rồi thu một mạch vào không gian, sau đó bơi về phía cửa nhỏ lúc đến.
“Anh Tôn, trong siêu thị này ít đi rất nhiều đồ, có người từng vào đây rồi?”
Giọng người nói chuyện hoảng sợ, trong nhận thức của anh ta, nhân lúc trung tâm thương mại bị ngập để trộm vàng là hành vi phạm pháp, tuy gan to, nhưng đột nhiên phát hiện có khả năng đã bị người ta phát hiện.
Vẫn thấy hoảng sợ, nhỡ đâu bị người ta quay lại, thì không xong.
Người được gọi là anh Tôn lập tức ra lệnh cho mọi người cảnh giác, mấy người chia nhau đi từ nhiều hướng từ từ bơi vào trong siêu thị.
Trong siêu thị ngoài việc đồ ít đi rất nhiều, thì không có động tĩnh gì khác.
Mấy người nín thở hồi lâu không nghe thấy âm thanh gì.
Anh Tôn lặn một hơi xuống nước, mọi người cũng lần lượt bắt chước anh ta tìm kiếm dưới nước.
Nhưng bọn họ đều không đeo kính bơi, dưới nước có rất nhiều đồ của siêu thị trôi nổi, nhìn không xa.
Vẫn có một thanh niên tinh mắt phát hiện ra Dư Tiểu Tiểu.
Lúc này Dư Tiểu Tiểu đã đến cửa sau, cách bọn họ một đoạn khá xa.
“Anh Tôn, phía cửa sau có một người.”
Một nhóm người bơi về phía này, chỉ thấy một cái bóng đen ra ngoài cửa, bọn họ không nhìn thấy nữa.
Dư Tiểu Tiểu vừa ra ngoài lập tức thả thuyền bơm hơi ra, vừa khởi động, vừa lấy ra một chiếc áo khoác đen cỡ lớn khoác lên người.
Anh Tôn và nhóm người bơi đến cửa liền thấy một bóng lưng, một người ngồi trên thuyền bơm hơi chạy mất.
Dư Tiểu Tiểu lúc này vẫn còn đeo bình dưỡng khí, quần áo cũng rất rộng, ngồi trên thuyền trông rất đồ sộ.
Những người phía sau cũng không phân biệt được là nam hay nữ, nhưng trong đêm tối thế này mà dám mạo hiểm đi trong mưa, đều là những kẻ liều mạng.
Anh Tôn gọi bọn họ mau vào thu thập chút vật tư, bọn họ cũng nhanh chóng rút lui.
Cả nhóm đều nghe lời anh ta, chìm vào màn đêm.
Thuyền bơm hơi của Dư Tiểu Tiểu chạy được một lúc, thì vừa chạy vừa chìm.
Thuyền bị thủng à?
Không chút do dự, cô lập tức thay một chiếc thuyền bơm hơi mới, thay nguồn điện, trực tiếp vứt luôn cái thuyền hỏng.
Dư Tiểu Tiểu lúc này trong lòng rất khó chịu, mỗi lần như thế này, cô biết lại là sức mạnh của cốt truyện đang tăng độ khó cho mình.
Từ trong không gian lấy ra một bát nước suối linh uống vào mới cảm thấy đỡ hơn một chút.
Hôm nay là ngày đầu tiên của mạt thế, cô đã gặp phải mấy chuyện như thế này.
Cô có thể cảm nhận được tác dụng của nước suối linh đang yếu dần.
