Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Trọng Sinh: Mang Theo Không Gian Tu Di Bước Lên Con Đường Cường Giả > Chương 1

Chương 1

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 1 có bản audio.

Chương 1: Như mơ như tỉnh

 

Minh Vy trải qua một giấc mơ rất dài. Dù là mơ, nhưng nó lại rất chân thực, chân thực đến mức cô như cảm nhận được tất cả.

 

Vào một thời điểm nào đó của ngày 10 tháng 10, vào lúc 3 giờ chiều tại nơi Minh Vy đang sống, bầu trời xuất hiện một màu đỏ đen bất thường. Dư luận xã hội xôn xao bàn tán về hiện tượng lạ này, nhiều lời đồn đoán nhất là điềm báo thiên tai, ngày tận thế. Tất nhiên, chẳng ai coi đó là thật. Lúc ấy, Minh Vy đang gục đầu trên bàn trong lớp học, trong giờ tự học. Cô nghe các bạn xung quanh bàn tán về hiện tượng lạ và những khả năng có thể xảy ra. Mọi người đều đoán già đoán non rằng hiện tượng này sẽ kéo theo một trận cuồng phong dữ dội, hay sẽ gây ra một cơn sốt mua sắm vô cớ. Trên mạng vẫn chưa có thông tin gì chấn động, nhưng nếu hiện tượng này kéo dài đủ lâu, điều đó rất có thể sẽ xảy ra. Dù sao con người ta rất dễ bị ảnh hưởng bởi một hiện tượng hay lời đồn nào đó, nhất là về dịch bệnh hoặc ngày tận thế.

 

Hiện tượng lạ kéo dài suốt hai giờ đồng hồ. Thời tiết cuối hè oi bức, không khí ngột ngạt và bầu trời u ám khiến ai nấy đều thấy bực bội. Cả thầy cô lẫn học trò đều chẳng còn tâm trí đâu mà học hành. Mọi người thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài, nơi bầu trời gần như không thấy rõ gì, một cảm giác bất an kỳ lạ cứ lan tỏa. Ngay khoảnh khắc thầy giáo toán vừa đặt que chỉ xuống, chưa kịp tuyên bố hết giờ, thì một tiếng gầm rú khổng lồ từ trên trời vọng xuống, át cả tiếng thầy. Đó là tiếng còi báo động phòng không vang khắp thành phố, cùng với tiếng rít của những mảnh thiên thạch xé toạc không trung lao xuống. Mọi người hoảng sợ, không ai ngờ rằng hiện tượng lạ trên trời lại thực sự mang đến một thảm họa khủng khiếp. Ai nấy đều chạy ra cửa sổ hoặc ban công để xem những mảnh thiên thạch trên trời.

 

Vô số thiên thạch đang cháy rực từ chân trời lao xuống, kéo theo những vệt sáng đỏ rực, với khí thế không gì cản nổi lao thẳng xuống mặt đất. Mọi người đứng nhìn chúng không ngừng lao vào đường chân trời, lao về phía họ với tốc độ kinh hoàng. Trong khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, chỉ kịp thốt lên vài tiếng hét hoảng sợ, thì một thiên thạch đã lao thẳng vào khu phố cách họ chỉ vài cây số. Nơi đó chính là trung tâm thành phố, khu thương mại sầm uất nhất của thành phố C. Một đám bụi mù mịt bốc lên, cùng những chấn động và tiếng la hét kinh hoàng. Tất cả mọi người đều chìm trong cảnh tượng rung chuyển đầy kinh hoàng.

 

Thiên thạch này tạo ra sức công phá khủng khiếp. Từ tầng ba, họ có thể mơ hồ nhìn thấy sau khi thiên thạch rơi xuống, những ngôi nhà xung quanh lần lượt sụp đổ. May thay, chất lượng tòa nhà trường học vẫn khá tốt, lại nằm cách tâm chấn một khoảng khá xa, nên dù rung lắc hơn chục lần vẫn đứng vững. Nhưng không xa lắm, nhiều tòa nhà đã sụp đổ hoàn toàn trong trận rung chấn này, không biết đã đè chết bao nhiêu người. Tiếng ầm ầm lướt qua đầu họ, lao về phía xa. Nhìn thấy thế trận của bầy thiên thạch như vậy, ý nghĩ đầu tiên của Minh Vy lại là: chẳng lẽ cả một bán cầu đều nằm trong phạm vi tấn công của chúng sao? Cô thật sự ghen tị với bán cầu bên kia, vì không bị ảnh hưởng bởi thiên tai. Có thể tưởng tượng được rằng, trận thiên tai này sẽ kéo theo không ít sóng thần, động đất, bão tố, thậm chí cả núi lửa phun trào. Loài người có lẽ lần đầu tiên trong lịch sử phải đối mặt với một thảm họa nghiêm trọng như vậy. Cả thế giới sẽ chìm trong những biến động khí hậu và địa chất khổng lồ do thiên tai này gây ra. E rằng, thời loạn lạc sắp đến rồi.

 

Đã xảy ra chuyện như vậy thì tất nhiên không thể học tiếp được nữa. Nhà trường cho nghỉ học, cho học sinh về nhà chờ thông báo đi học lại. Mọi người tranh nhau chạy xuống lầu, chỉ sợ tòa nhà sụp đổ, mình bị chôn vùi bên trong. Minh Vy chậm chân hơn vài bước, tránh khỏi dòng người hỗn loạn, đạp xe về nhà. Trên đường, nhìn bầu trời vẫn đỏ đen như cũ, lòng cô nặng trĩu, linh cảm chẳng lành. Những thiên thạch xuyên qua lớp mây đen kịt lao xuống trái đất này rốt cuộc sẽ mang đến những biến đổi gì cho địa cầu?

 

Trên đường, những siêu thị, trung tâm thương mại đã tụ tập đông nghịt những con người điên cuồng. Trật tự xã hội hỗn loạn, đường phố tắc nghẽn, người ta bắt đầu hành động theo ý mình. Trong phút chốc, tin đồn ngày tận thế đã ăn sâu vào tâm trí mọi người. Họ đổ xô đi mua sắm, tích trữ lương thực một cách điên cuồng. Lúc này, tiền bạc gần như mất hết ý nghĩa. Người ta dùng cả cách cướp giật để chiếm lấy thức ăn và những thứ khác. Minh Vy nhìn thấy khắp nơi đều là những kẻ lợi dụng lúc loạn lạc để phá phách, cướp bóc. Một mớ hỗn độn. Minh Vy nhìn dòng người hối hả trước mắt, do dự rất lâu, cuối cùng cũng chen vào siêu thị lớn nhất gần đó. Cô cố gắng giành được từ trong kho hai túi lớn sữa chua, hoa quả, xúc xích và những thứ không thể để lâu được, cùng một ít đồ vệ sinh. Minh Vy lê túi về nhà. Không phải cô không muốn lấy những thứ có thể bảo quản lâu dài, nhưng những thứ đó đã bị cướp sạch từ lâu rồi. Ngay cả số này cũng là nhờ cô cẩn thận che chở mới giữ được, nếu không thì đã bị người qua đường cướp mất. Cô đã tận mắt chứng kiến một bà cô tay xách nách mang đầy thức ăn, chỉ trong nháy mắt đã bị đám đông xông lên cướp sạch.

 

Màn đêm buông xuống, nhưng bầu trời vẫn ánh lên một màu đỏ kỳ dị. Dư luận khắp thế giới xôn xao. Bầy thiên thạch quả nhiên đã tấn công một nửa thế giới. Nhiều thành phố lớn nhỏ đều bị thiên thạch tấn công. Một số thành phố xui xẻo bị thiên thạch phá hủy trực tiếp hệ thống điện hoặc tín hiệu, cả thành phố rơi vào tình trạng tê liệt. Những phản ứng dây chuyền do va chạm của thiên thạch gây ra không chỉ đơn giản là vô số ngôi nhà sụp đổ. Nhiều thành phố vẫn đang trong những dư chấn bất ổn. Người ta nhìn thành phố đổ nát, và những người thân, bạn bè bị chôn vùi bên trong, mặt mày đẫm lệ, tuyệt vọng. So với họ, thành phố C nơi Minh Vy sống chỉ bị phá hủy cơ sở hạ tầng và điện ở một khu phố, coi như là may mắn lắm rồi. Nửa kia của thế giới cũng hứng chịu không ít thiên tai do ảnh hưởng của bầy thiên thạch. Tóm lại, cả thế giới đều rơi vào hỗn loạn. Con người chìm trong nỗi sợ hãi trước những điều chưa biết. Có người ở trong nhà, tích trữ lương thực để đối phó với những tai họa khôn lường. Có người thì dắt díu cả gia đình, chuẩn bị rời khỏi thành phố về nông thôn, ngoại ô, thậm chí ra tận vùng hoang dã. Trong suy nghĩ của họ, những nơi đó có lẽ an toàn hơn thành phố nhiều.

 

Minh Vy và bà tất nhiên chọn ở nhà. Thực ra, có bà ở đây, Minh Vy cũng không thể chọn cách rời đi. Tối hôm đó, Minh Vy trằn trọc trên giường, nhìn những thông tin liên tục được cập nhật trên máy tính mà lo lắng không yên. Cuối cùng, không biết từ lúc nào cô đã chìm vào giấc ngủ. Ngày hôm sau, khi Minh Vy tỉnh dậy, cô phải đối mặt với tai họa đầu tiên trong đời. Bà của cô, một bà lão bình thường phải dựa vào tường hoặc chống gậy mới có thể đi lại được, vậy mà lại run rẩy bước về phía cô. Làn da bà loang lổ và dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu máu, cả khuôn mặt biến dạng đến kinh dị, móng tay nhọn hoắt đen sì, đưa thẳng về phía cô. Minh Vy đóng sầm cửa phòng lại. Trái tim đang đập thình thịch của cô gần như ngừng đập khi từ phía sau cánh cửa vọng ra tiếng gầm gừ và tiếng đập cửa. Cô sững sờ vài giây rồi mới điên cuồng lao ra khỏi cửa chính. Nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa, cô lại thấy cửa nhà hàng xóm đối diện mở toang, bên trong không một bóng người, nhưng trên nền nhà vương vãi những vệt máu đỏ tươi, và những mảnh thịt vụn dường như đang nói lên điều gì đó.

 

Nỗi sợ hãi của cô lên đến đỉnh điểm. Cô giằng co rất lâu giữa việc ra ngoài hay quay lại, cuối cùng lại đóng cửa và trở vào nhà. Bà vẫn từng nhịp từng nhịp đập cửa phòng, phát ra những tiếng gầm gừ vô nghĩa. Minh Vy cố gắng đẩy chiếc tủ đến bên cạnh cửa phòng ngủ của bà, chặn chặt tay nắm cửa, rồi mới quay về phòng mình, kiểm tra máy tính. Tin tức về xác sống đã tràn ngập khắp các trang mạng. Khắp nơi trên thế giới đều xuất hiện những con người, động vật bị biến dị. Vô số người bị chính người thân, thú cưng trong nhà sát hại. Chúng đã hoàn toàn mất đi ý thức, thứ duy nhất còn sót lại chính là khát khao máu thịt tươi và bản năng không ngừng ăn.

 

Chỉ trong một đêm, thiên tai đã giáng xuống khắp nơi trên trái đất. Đặc biệt là các thành phố ven biển, hầu hết đều bị sóng thần tấn công. Vô số sinh linh bị nước biển cuốn đi, mất đi sự sống. Những người sống sót buộc phải dắt díu nhau chạy vào đất liền để thoát thân. Một số thành phố đông dân khác, vì nằm trên đới động đất, nên phần lớn đã bị động đất phá hủy. Người ta mất đi mái ấm để nương tựa trong tiếng khóc than thảm thiết.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi