Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 43

Chương 43

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 43 có bản audio.

Chương 43: Thu hồi dưới lòng đất

 

Trong lều kiểm soát nguy cơ cao, đèn chớp lần thứ ba.

 

“Cạch.”

 

Dưới nền đất lại vang lên một tiếng khẽ.

 

Rất khẽ.

 

Như có ai đó dùng đốt ngón tay gõ lên tấm tôn.

 

Nhưng ở Bắc Giao lúc này, âm thanh ấy còn chói tai hơn cả tiếng súng.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn tái nhợt hết cả mặt.

 

Cô đứng giữa lều kiểm soát, trên người chỉ còn một chiếc áo khoác mỏng; kẹp tóc, bông tai, khuy áo và lớp lót giày vừa bị tháo dỡ.

 

Bộ phận nghe lén định vị bị phát hiện đã được niêm phong trong hộp chống sóng.

 

Cô vừa nói đến “lối vào thực sự của Bắc Giao” thì lòng đất liền động.

 

Không phải trùng hợp.

 

Là K không muốn cô nói tiếp.

 

Khương Miên đứng trước màn hình điều khiển trung tâm, ánh mắt lạnh không chút độ ấm.

 

“Tất cả nhân sự trong lều kiểm soát nguy cơ cao rút lui về sau.”

 

“An ninh không được tiếp cận khu vực dưới đất có âm thanh lạ.”

 

“Đèn pha quét về phía đó.”

 

“Bật giám sát chấn động mặt đất.”

 

“Chuyển ảnh nhiệt dưới lòng đất lên mức tối đa.”

 

Khương Nghiên lướt nhanh đầu ngón tay trên bàn điều khiển.

 

Từng lớp biểu đồ giám sát phủ lên màn hình lớn.

 

Bên dưới lều kiểm soát nguy cơ cao, bình thường phải là nền móng được đầm chắc và rãnh thoát nước nông.

 

Nhưng trong ảnh nhiệt, dưới mặt đất xuất hiện một nguồn nhiệt bất thường, dài và mảnh.

 

Như một ngón tay từ bóng tối vươn ra.

 

Từ hướng mạng lưới đường ống cũ phía bắc, từ từ chạm về phía lều kiểm soát nguy cơ cao.

 

Khương Tự sầm mặt.

 

“Lại là đường ngầm.”

 

Khương Hoài Viễn nhìn chằm chằm bản đồ kết cấu, giữa hàng mày nén một sự trầm lạnh.

 

“Phần nền móng này sáng nay mới được kiểm tra lại.”

 

“Bên dưới không có đường hầm chính.”

 

Khương Miên nhìn nguồn nhiệt ấy.

 

“Không có đường hầm chính, không có nghĩa là không có hầm tạm.”

 

“Người của K không nhất thiết phải đào một đường hầm hoàn chỉnh.”

 

“Bọn họ chỉ cần đưa đồ đến là đủ.”

 

Giọng Hứa Thanh Hòa từ khu y tế vọng tới, căng rõ rệt.

 

“Đưa thứ gì?”

 

Khương Miên không đáp.

 

Cô nhìn chằm chằm hình ảnh trong lều kiểm soát nguy cơ cao.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn đứng yên tại chỗ, chân đã nhũn ra vì sợ.

 

Nhìn nhân viên y tế và bảo vệ nhanh chóng rút ra ngoài, chỉ còn mình cô ở lại trong đó, cả người gần như suy sụp.

 

“Mọi người đừng đi!”

 

“Khương Miên!”

 

“Chị không thể bỏ em một mình ở đây được!”

 

“Em còn chưa nói hết!”

 

“Em biết chuyện của K!”

 

“Chị cứu em!”

 

Cô khóc đến rách cả giọng.

 

Lần này không phải giả vờ.

 

Cô thực sự sợ.

 

Cuối cùng cô cũng hiểu, K sẽ không cứu cô.

 

K chỉ sẽ tiêu hủy cô.

 

Trong phòng điều khiển trung tâm, Khương Tự lạnh lùng nói:

 

“Con bé giờ mới biết sợ.”

 

Khương Miên không nói gì.

 

Cô cầm bộ đàm lên, giọng truyền qua loa phóng thanh trong lều kiểm soát.

 

“Khương Nhuyễn Nhuyễn.”

 

“Lùi vào trong vạch trắng bên trái.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn giật mình ngẩng đầu.

 

“Gì?”

 

Giọng Khương Miên rất bình tĩnh.

 

“Mặt đất dưới chân cô có thể sẽ vỡ.”

 

“Muốn sống, cứ làm theo lời tôi.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn run rẩy, gần như lăn lê bò toài lùi về vạch trắng bên trái.

 

Cô vừa lùi được hai bước.

 

“Ầm!”

 

Mặt đất ngay chỗ vừa đứng bỗng phồng lên.

 

Bụi đất văng ra.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn hét lên một tiếng, ngã lăn xuống.

 

Một giây sau, mặt đất nứt ra một khe nhỏ.

 

Một đoạn ống kim loại đen nhô lên từ khe nứt.

 

Cây kim rất mảnh.

 

Đầu kim lóe chấm sáng xanh lam huyền ảo.

 

Không giống vũ khí.

 

Giống một thiết bị tiêm chích nào đó.

 

Khương Nghiên lập tức phóng to hình ảnh.

 

“Kim chọc dò siêu nhỏ.”

 

Khương Hoài Viễn sầm hẳn mặt.

 

“K không định giết con bé ngay lập tức.”

 

Khương Miên tiếp lời:

 

“Hắn muốn tiêm thứ gì đó vào người nó.”

 

Phòng điều khiển trung tâm lặng đi.

 

Tiêm cho Khương Nhuyễn Nhuyễn.

 

Tiêm thứ gì?

 

Nguồn ô nhiễm?

 

Chất định vị?

 

Thuốc tự hủy?

 

Hay thứ gì đó có thể khiến cô ta vĩnh viễn ngậm miệng?

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nhìn thấy đoạn kim, sợ đến mức không phát ra nổi tiếng.

 

Cô ta chống tay chân bò giật lùi về sau, khóc thảm hại.

 

“Đừng…”

 

“Đừng!”

 

“Khương Miên cứu em!”

 

Khương Miên nhìn lạnh băng.

 

“Anh hai.”

 

Khương Tự lập tức đáp:

 

“Anh đây.”

 

“Đưa an ninh ra ngoài lều.”

 

“Đừng vào trong.”

 

“Chuẩn bị khiên chống nổ và lưới bắt.”

 

Khương Tự nhíu mày:

 

“Không vào thì cứu nó kiểu gì?”

 

Khương Miên nhìn chằm chằm cây kim.

 

“Thứ đó có thể phun ra.”

 

“Cũng có thể sẽ thu hút sinh vật cảm nhiễm.”

 

“Đừng lấy mạng người ra thử.”

 

Khương Tự nghiến răng.

 

“Rõ.”

 

Khương Miên lại nhìn sang Khương Hoài Viễn.

 

“Bố, xem kết cấu.”

 

“Nó từ đâu tới?”

 

Khương Hoài Viễn đã đi đến trước bàn mô phỏng kết cấu.

 

Ông nhắm mắt, lòng bàn tay đặt lên tấm mô phỏng nền móng Bắc Giao.

 

Một luồng sáng vàng đậm nổi lên từ lòng bàn tay.

 

Không quá chói.

 

Nhưng vững chãi như một lớp gân kim loại, theo bản đồ nền móng mà từng chút lan ra.

 

Một lúc sau, ông mở bừng mắt.

 

“Dưới lòng đất không phải hầm.”

 

“Là đường ống.”

 

Khương Nghiên lập tức điều bản đồ.

 

“Đoạn nào?”

 

Khương Hoài Viễn chỉ về phía sau lều kiểm soát nguy cơ cao.

 

“Đường ống nhánh thoát nước tạm.”

 

“Không có trong bản đồ gốc.”

 

“Có kẻ lợi dụng hệ thống thoát nước tạm được cải tạo sau cơn mưa ô nhiễm đêm qua, nối thêm một đường ống nhỏ vào trong.”

 

Khương Tự sầm mặt.

 

“Bọn chúng lần ra thi công nội bộ của chúng ta à?”

 

Giọng Khương Miên lạnh xuống.

 

“Chưa chắc đã là lần ra.”

 

“Cũng có thể thiết bị tự động theo đường nước bò vào.”

 

Cô nhìn cây kim.

 

“Đây không phải do người chui vào.”

 

“Mà là thiết bị thu hồi từ xa.”

 

Khương Nghiên lướt ngón tay nhanh hơn.

 

“Tôi tra được một tín hiệu bất thường.”

 

“Rất ngắn.”

 

“Phát ra từ gần đường ống nhánh ngầm.”

 

“Không phải điều khiển cây kim, mà là kích hoạt.”

 

Ánh mắt Khương Miên khẽ động.

 

“Nói rõ thứ này đã được chôn sẵn trước đó.”

 

“Vừa nãy mô-đun trên người Khương Nhuyễn Nhuyễn tự hủy thất bại, nên phương án thu hồi dự phòng được kích hoạt.”

 

Sắc mặt Khương Hoài Viễn lạnh đến đáng sợ.

 

“K để trên người nó không chỉ thiết bị nghe lén định vị.”

 

“Hắn còn để sẵn phương án giết người diệt khẩu.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nghe lõm bõm những lời bên ngoài loa phóng thanh, cả người đờ đẫn.

 

Diệt khẩu.

 

Thu hồi dự phòng.

 

Chôn sẵn từ trước.

 

Ngay từ đầu K chưa bao giờ định để cô ta an toàn thoát thân.

 

Cô ta tưởng mình nắm trong tay con bài.

 

Nhưng cô ta chỉ là một vật chứa có thể bị tiêu hủy bất cứ lúc nào.

 

Một công cụ.

 

Một tín hiệu biết khóc, biết làm loạn, tự bước đến cửa Bắc Giao.

 

Cây kim trong khe nứt bỗng đổi hướng.

 

Chấm sáng xanh lam khóa chặt vị trí của Khương Nhuyễn Nhuyễn.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn kinh hoàng hét lên:

 

“Nó đang nhìn em!”

 

“Khương Miên!”

 

“Nó đang nhìn em!”

 

Một giây sau.

 

Cây kim phóng vụt ra.

 

Tốc độ cực nhanh.

 

Như một con rắn nhỏ, đâm thẳng vào cánh tay Khương Nhuyễn Nhuyễn.

 

“Ầm!”

 

Một tấm khiên chống nổ từ ngoài lều bay vào, hung hãn đập xuống trước cây kim.

 

Đầu kim đập vào mặt khiên, vang lên tiếng kim loại chói tai.

 

Khương Tự đứng ngoài lều, trên cánh tay có tia sáng đỏ kim loại lóe lên.

 

Anh không xông vào.

 

Nhưng dùng Bộc phát động năng, ném thẳng tấm khiên chống nổ vào trong.

 

Ánh mắt Khương Miên lạnh đi.

 

“Ai cho anh dùng dị năng?”

 

Khương Tự qua bộ đàm khẽ nói:

 

“Chút xíu thôi.”

 

“Không sao đâu.”

 

Khương Miên: “…”

 

【Anh hai giờ đã biết mặc cả với mình rồi.】

 

Khương Tự: “…”

 

Giờ đừng mắng trước đã, được không?

 

Cây kim bị chặn, lập tức quặt lại.

 

Nó như có khả năng nhận diện tự chủ, né quanh tấm khiên chống nổ, lần nữa đâm về phía Khương Nhuyễn Nhuyễn.

 

Khương Hoài Viễn bỗng giơ tay, luồng sáng vàng đậm từ lòng bàn tay ép xuống bản đồ kết cấu mặt đất.

 

Cùng lúc đó, lớp đỡ nền của lều kiểm soát nguy cơ cao vang lên tiếng ùng ùng.

 

Mặt đất hai bên khe nứt như bị một lực nào đó ép khít lại, tạm thời kẹp chặt đoạn ống nhỏ dưới lòng đất.

 

Cây kim khựng lại.

 

Khương Hoài Viễn trầm giọng:

 

“Bố chỉ kẹp được nó mười giây.”

 

Khương Miên nhìn sang Khương Nghiên.

 

“Tín hiệu.”

 

Đầu ngón tay Khương Nghiên bừng lên ánh sáng xanh nhạt.

 

Trước mắt anh, mọi tín hiệu yếu ớt trong Bắc Giao giăng ra như một mạng nhện khổng lồ.

 

Tín hiệu điều khiển cây kim rất mảnh, giấu trong tạp âm.

 

Nếu là trước khi thức tỉnh, chưa chắc anh đã bắt được.

 

Nhưng giờ, nó nổi bật như một sợi dây đen.

 

Khương Nghiên lạnh giọng:

 

“Tìm thấy rồi.”

 

Dòng điện xanh nhạt theo hệ thống ép ngược xuống.

 

Cây kim co giật dữ dội.

 

Chấm sáng xanh lam loé lên không ổn định.

 

Khương Miên nhìn chằm chằm cây kim.

 

Cô thấy bên trong cây kim có một khối ô nhiễm màu xám đen đậm đặc.

 

Không phải độc bình thường.

 

Là dịch ô nhiễm hoạt tính.

 

Đậm đặc hơn chất nhầy dưới gầm xe trước đó rất nhiều.

 

Nó bị nén trong cây kim, như một hạt giống bất cứ lúc nào có thể chui vào mạch máu.

 

Lòng Khương Miên khẽ trĩu xuống.

 

【Nếu thứ này được tiêm vào người Khương Nhuyễn Nhuyễn, cô ta sẽ biến thành sinh vật bán cảm nhiễm trong thời gian ngắn.】

 

【Vẫn giữ được một phần ý thức.】

 

【K muốn biến cô ta thành một nguồn ô nhiễm biết nói.】

 

【Đến lúc đó, chỉ cần Bắc Giao cứu cô ta vào, cô ta có thể mang ô nhiễm vào tận khu vực trung tâm.】

 

Sắc mặt mấy người nhà họ Khương cùng biến đổi.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn không nghe thấy tiếng lòng của Khương Miên.

 

Cô ta chỉ thấy người ngoài lều người nào người nấy sắc mặt đều khó coi.

 

Cô ta càng sợ hơn.

 

“Đó là cái gì?”

 

“Khương Miên!”

 

“Rốt cuộc nó muốn tiêm vào người em cái gì?”

 

Khương Miên không để ý đến cô ta.

 

Cô giơ tay lên.

 

Đầu ngón tay hiện ra một tầng ánh sáng trắng cực nhạt.

 

Hứa Thanh Hòa lập tức lên tiếng:

 

“Miên Miên, con vừa dùng Tịnh Vực xong.”

 

“Con biết.”

 

Giọng Khương Miên rất nhỏ.

 

“Nhưng thứ đó không thể vỡ được.”

 

Cây kim vẫn đang giãy giụa.

 

Khương Hoài Viễn đè chặt kết cấu mặt đất.

 

Khương Nghiên khóa tín hiệu.

 

Khương Tự đứng canh ngoài lều, sẵn sàng ra tay.

 

Nhưng họ đều không giải quyết được vấn đề mấu chốt nhất.

 

Dịch ô nhiễm.

 

Chỉ cần cây kim vỡ, dịch ô nhiễm có thể phun ra.

 

Lều kiểm soát nguy cơ cao sẽ bị ô nhiễm.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn có thể chết.

 

Khu vực quan sát bên ngoài cũng sẽ lại rơi vào hoảng loạn.

 

Khương Miên nhắm mắt lại.

 

Cảm nhận Tịnh Vực bỗng lan rộng ra.

 

Khối ô nhiễm xám đen trong tầm nhìn của cô như một giọt mực treo lơ lửng nơi đầu kim.

 

Đậm.

 

Lạnh.

 

Buồn nôn.

 

Nhưng không phải không thể chạm tới.

 

Cô giơ tay, ánh sáng trắng theo không khí chậm rãi ép tới.

 

Rất nhỏ.

 

Như một bông tuyết mỏng, rơi xuống cây kim.

 

Khối ô nhiễm xám đen bên trong cây kim bỗng cuộn trào dữ dội.

 

Như cảm nhận được thiên địch.

 

Trán Khương Miên lập tức rịn mồ hôi lạnh.

 

Loại ô nhiễm này hoạt động quá mạnh so với chất nhầy dưới gầm xe.

 

Giống như thứ được đặc biệt nuôi dưỡng để chống lại tịnh hóa.

 

Ánh sáng trắng ép xuống một chút, ô nhiễm xám đen lại phản công một chút.

 

Đầu ngón tay cô bắt đầu run.

 

Hứa Thanh Hòa lập tức bước tới, một tay đặt lên vai cô.

 

Luồng sáng xanh nhạt chậm rãi hiện lên.

 

Sinh mệnh ổn định không phải dùng cho bệnh nhân.

 

Mà dùng cho Khương Miên.

 

Dòng lực ấm áp đó giữ vững nhịp tim đang đập quá nhanh của cô, cũng giữ vững tinh thần đang sắp bị nhận thức ô nhiễm xé toạc.

 

Hơi thở Khương Miên dịu lại một chút.

 

“Con cảm ơn mẹ.”

 

Mắt Hứa Thanh Hòa hơi đỏ.

 

“Đừng cố quá.”

 

Khương Miên không đáp.

 

Cô dồn Tịnh Vực ép tới phần đầu cây kim.

 

Không trực tiếp tịnh hóa toàn bộ dịch ô nhiễm.

 

Hiện tại cô chưa làm được.

 

Vậy thì phong kín miệng trước.

 

Ánh sáng trắng ngưng tụ ở đầu kim thành một lớp cực mỏng.

 

Như phủ lên miệng kim một lớp sương không nhìn thấy.

 

Giọng Khương Miên căng lên:

 

“Anh hai.”

 

Khương Tự lập tức đáp:

 

“Có anh.”

 

“Dùng khiên đè chặt.”

 

“Đừng để nó bật ra.”

 

Khương Tự không hỏi thêm, luồng sáng đỏ kim loại một lần nữa bừng lên trên cánh tay.

 

Anh chộp lấy tấm khiên chống nổ thứ hai, mạnh tay ném vào trong lều.

 

Tấm khiên sát mặt đất bay tới, chính xác đè chặt phần thân cây kim.

 

“Ầm!”

 

Cây kim bị ép cứng xuống mặt đất.

 

Khương Hoài Viễn đồng thời gia cố nền đất.

 

Khương Nghiên cắt đứt đoạn tín hiệu cuối cùng.

 

Cây kim rốt cuộc ngừng giãy giụa.

 

Khương Miên giơ tay ép xuống.

 

“Niêm phong.”

 

Đội an ninh lập tức dùng cánh tay máy thò vào, kẹp cây kim cùng mảnh vụn mặt đất xung quanh vào hộp niêm phong ô nhiễm.

 

Ngay khi chiếc hộp đóng lại, tất cả mọi người đều thở phào.

 

Sắc mặt Khương Miên trắng bệch.

 

Hứa Thanh Hòa đỡ cô.

 

“Đủ rồi.”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Vâng.”

 

Cô nhìn Khương Nhuyễn Nhuyễn trên màn hình.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn đã ngồi bệt xuống đất, mặt đầy nước mắt, cả người run bần bật.

 

Cây kim vừa rồi cách cô ta chưa đầy nửa mét.

 

Nếu không có Khương Miên, giờ cô ta đã bị tiêm vào thứ không biết là gì.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn ngẩng đầu nhìn camera.

 

Trên mặt đầy vẻ kinh hoàng và chật vật.

 

“Hắn thật sự muốn giết tôi.”

 

“Hắn thật sự muốn giết tôi…”

 

Cô ta lẩm bẩm lặp lại câu này.

 

Như thể cuối cùng đã hoàn toàn hiểu trong mắt K, mình là cái gì.

 

Khương Miên cầm bộ đàm lên.

 

“Bây giờ nói tiếp đi.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn run lên.

 

“Gì?”

 

Giọng Khương Miên rất lạnh.

 

“Vừa nãy cô nói, lối vào thực sự của Bắc Giao.”

 

“Nói hết.”

 

Môi Khương Nhuyễn Nhuyễn run lẩy bẩy.

 

Giờ cô ta không dám giữ bí mật nữa.

 

Cũng không dám mặc cả nữa.

 

Cô ta biết, mình còn có thể sống, là vì Khương Miên cần tình báo trong miệng cô ta.

 

Một khi cô ta vô dụng, Bắc Giao sẽ không giết cô ta.

 

Nhưng cũng sẽ không bảo vệ cô ta nữa.

 

Cô ta nhắm chặt mắt, giọng run rẩy:

 

“K từng nói, Bắc Giao ban đầu không phải nông trại, cũng không phải trang viên.”

 

“Trước đó nữa, bên dưới mảnh đất này có đường ống thí nghiệm cũ.”

 

Ánh mắt Khương Hoài Viễn chợt trầm xuống.

 

“Đường ống thí nghiệm gì?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn lắc đầu.

 

“Em không biết.”

 

“Hắn không nói hết.”

 

“Hắn nói nhà họ Khương mua được Bắc Giao là vận khí tốt.”

 

“Cũng có thể không phải vận khí.”

 

“Vì mảnh đất này, trước đây vốn liên quan đến viện nghiên cứu ngầm.”

 

Lòng Khương Miên trĩu xuống.

 

Bắc Giao.

 

Viện nghiên cứu ngầm.

 

Đường ống thí nghiệm cũ.

 

Thảo nào K vẫn luôn nhắm vào Bắc Giao.

 

Không chỉ vì nhà họ Khương xây Khu an toàn ở đây.

 

Mà vì nơi này tự thân đã giấu đường dây ngầm của hắn.

 

Khương Nghiên lập tức gọi ra hồ sơ đất đai lịch sử của Bắc Giao.

 

“Ba mươi năm trước Bắc Giao từng có một đoạn ghi chép dự án bảo mật.”

 

“Hồ sơ đã bị phong tồn.”

 

“Về sau chuyển thành đất nông nghiệp và cơ sở bỏ hoang.”

 

Sắc mặt Khương Hoài Viễn rất khó coi.

 

“Bố lúc đầu mua Bắc Giao, là vì địa thế cao, gần trang viên và nguồn nước.”

 

“Không ai nhắc đến đường ống thí nghiệm dưới lòng đất cả.”

 

Khương Miên nhìn ông.

 

“Người bán là ai?”

 

Khương Hoài Viễn im lặng hai giây.

 

“Là đường dây phía sau Thịnh Duyệt Mậu Dịch.”

 

Căn phòng điều khiển trung tâm lặng đi.

 

Lại là Thịnh Duyệt.

 

Lại là K.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn tiếp tục:

 

“Còn…”

 

“Hắn từng nhắc đến một mã số.”

 

Khương Miên ngẩng mắt.

 

“Mã số gì?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn tái mét, giọng run rẩy:

 

“S-17.”

 

Khương Nghiên đang thao tác thì dừng lại.

 

“S-17?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn gật đầu.

 

“Em không biết đó là gì.”

 

“Có lần hắn lỡ miệng, nói trong đường ống cũ ở Bắc Giao, thứ quan trọng nhất không phải vật tư, cũng không phải kho hàng.”

 

“Mà là ghi chép cũ của S-17.”

 

“Hắn nói, nếu thứ đó tỉnh dậy, sẽ khiến nguồn ô nhiễm mất khống chế.”

 

“Hắn còn nói…”

 

Cô ta nuốt nước bọt.

 

“Đó là Tinh Thần Nguyên.”

 

Phòng điều khiển trung tâm bỗng lặng như tờ.

 

Tinh Thần Nguyên.

 

Một từ xa lạ.

 

Cũng quá nguy hiểm.

 

Lòng Khương Miên khẽ trùng xuống.

 

Cô không nhớ trong nguyên tác có mã số “S-17” này.

 

Ít nhất, trong tuyến chính chân giả thiên kim của Khương Nhuyễn Nhuyễn, mã số này chưa từng xuất hiện chính thức.

 

Thứ được viết rõ nhất trong nguyên tác, là sau mạt thế, nhà họ Khương bị Phòng thí nghiệm nhắm vào, Khương Nhuyễn Nhuyễn dựa vào dị năng hệ trị liệu mà leo lên thế lực, huyết mạch nhà họ Khương bị phát hiện dị thường.

 

Còn về viện nghiên cứu ngầm, K, đường ống thí nghiệm cũ, Tinh Thần Nguyên, tất cả chỉ là những mảng tối rải rác trong bối cảnh.

 

Như một nét bút vụt qua.

 

Không viết rõ.

 

Nhưng bây giờ, chúng đều từ trong bối cảnh trồi ra.

 

Khương Miên nhìn Khương Nhuyễn Nhuyễn.

 

“Hắn nói S-17 là người, hay là thể thí nghiệm?”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn điên cuồng lắc đầu.

 

“Em không biết.”

 

“Em thật sự không biết.”

 

“Em chỉ nghe được một lần.”

 

“Lúc đó hắn không cho em nghe.”

 

“Em chỉ nhớ, hắn nói S-17 không phải nguồn ô nhiễm thông thường.”

 

“Mà là Tinh Thần Nguyên.”

 

“Nếu có thể thu hồi, còn quan trọng hơn cả huyết mạch nhà họ Khương.”

 

Khương Tự nhíu mày:

 

“Quan trọng hơn cả nhà họ Khương?”

 

Ánh mắt Khương Hoài Viễn càng trầm.

 

“Đối với K, nhà họ Khương là chìa khóa.”

 

“Vậy S-17 có thể là thứ sau cánh cửa.”

 

Khương Miên rũ mắt xuống.

 

Ví von này rất thích hợp.

 

Huyết mạch nhà họ Khương là chìa khóa.

 

S-17 là Tinh Thần Nguyên.

 

Dưới lòng đất Bắc Giao có đường ống thí nghiệm cũ.

 

Đời trước K mổ xẻ nghiên cứu người nhà họ Khương, không chỉ vì họ có thể tự thức tỉnh dị năng.

 

Cũng có thể vì máu của nhà họ Khương có thể ổn định hoặc kích hoạt một số thể thí nghiệm.

 

Đó mới là thứ K thật sự muốn.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn vẫn còn run.

 

“Em biết gì đã nói hết rồi.”

 

“Em thật sự đã nói hết rồi.”

 

“Khương Miên, cứu em!”

 

“Em không muốn bị hắn biến thành quái vật.”

 

Khương Miên nhìn cô ta, trong ánh mắt không có mấy phần thương xót.

 

“Cô tạm thời sẽ không chết.”

 

“Nhưng cô vẫn là đối tượng nguy cơ cao.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn tái mặt.

 

“Em đã nói hết rồi, chị vẫn không thả em sao?”

 

Giọng Khương Miên bình tĩnh:

 

“Cô cung cấp tình báo, nên Bắc Giao giữ cô sống.”

 

“Cô suýt gây ra nguy cơ lây nhiễm, nên cô tiếp tục bị giam.”

 

“Hai chuyện này không xung đột.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nghẹn họng.

 

Cô ta muốn khóc.

 

Muốn chửi.

 

Muốn nói Khương Miên máu lạnh.

 

Nhưng cây kim vừa rồi vẫn còn nằm trong hộp niêm phong.

 

Cô ta không dám.

 

Cô ta chỉ có thể cúi đầu chật vật.

 

---

 

11 giờ rưỡi đêm.

 

Lều kiểm soát nguy cơ cao được dời tạm thời.

 

Nền đất cũ được mở ra.

 

Đội công trình và đội an ninh nhanh chóng phát hiện sợi ống nhỏ kia.

 

Nó chạy dọc theo nhánh thoát nước tạm, kéo dài đến mương ngầm bên ngoài.

 

Ra khỏi mương ngầm, chính là hướng nghi ngờ của đường ống thí nghiệm cũ ở Bắc Giao.

 

Khương Hoài Viễn tự mình dùng Cảm nhận kết cấu xác nhận.

 

Đường ống này không phải mới có.

 

Phần thân chính rất cũ.

 

Ít nhất đã tồn tại hơn hai mươi năm.

 

Chỉ là gần đây bị ai đó khởi động lại, nối thêm ống nhỏ và thiết bị mới.

 

Khương Nghiên từ mảnh kim loại chưa tự hủy hoàn toàn khôi phục được một đoạn dữ liệu ngắn.

 

Chỉ có mấy từ vỡ vụn:

 

【Mẫu ổn định】

 

【Huyết mạch chìa khóa】

 

【S-17】

 

【Tinh Thần Nguyên】

 

【Thu hồi thất bại】

 

【Thích ứng ô nhiễm】

 

Khương Miên nhìn chằm chằm ba chữ “S-17”, chân mày chậm rãi nhíu lại.

 

Cô không nhớ trong nguyên tác có mã số này.

 

Ít nhất, trong tuyến cốt truyện sáng sủa mà Khương Nhuyễn Nhuyễn là nữ chính, mã số này chưa từng xuất hiện.

 

Nhưng ba chữ “Tinh Thần Nguyên” khiến cô theo bản năng cảm thấy nguy hiểm.

 

Không phải vì cô biết.

 

Mà vì cô không biết.

 

Thứ thật sự đáng sợ trong nguyên tác, thường không phải cốt truyện được viết ra.

 

Mà là những thứ bị lướt qua, giấu trong bối cảnh.

 

Giống như nhà họ Khương trong kịch bản gốc.

 

Trong sách chỉ là một gia tộc pháo hôi bị Khương Nhuyễn Nhuyễn giẫm lên để thượng vị.

 

Nhưng khi thực sự bóc tách, máu của nhà họ Khương lại có thể tự thức tỉnh dị năng, thậm chí bị K để mắt làm thí nghiệm.

 

Vậy S-17 thì sao?

 

Một mã số ngay cả cốt truyện cũng chưa từng viết chính thức.

 

Một “Tinh Thần Nguyên” giấu trong tuyến thí nghiệm của K.

 

Nếu nó thật sự tỉnh lại, sẽ là cái gì?

 

Khương Tự nhìn dữ liệu vỡ vụn trên màn hình, khẽ hỏi:

 

“S-17 này, trong nguyên tác có không?”

 

Khương Miên im lặng hai giây.

 

“Không viết rõ.”

 

Khương Tự nhíu mày:

 

“Vậy chẳng phải càng phiền phức hơn sao?”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Ừ.”

 

“Thứ cốt truyện không viết ra, dễ mất khống chế nhất.”

 

Khương Nghiên nói:

 

“Tôi tra hồ sơ cũ của Bắc Giao.”

 

“Xem có ghi chép liên quan đến S-17 không.”

 

Khương Hoài Viễn trầm giọng:

 

“Bố cho người tiếp tục đào đường ống cũ.”

 

“Nhưng không chủ động đào sâu.”

 

Khương Miên nhìn bản đồ lòng đất Bắc Giao.

 

“Tạm thời không tiếp xúc.”

 

Mấy người cùng nhìn cô.

 

Giọng Khương Miên bình tĩnh:

 

“S-17 là cái gì, chúng ta vẫn chưa biết.”

 

“Tinh Thần Nguyên là cái gì, chúng ta cũng không biết.”

 

“Bắc Giao vừa mới ổn định ngày thứ hai, còn chưa đủ khả năng mở ra tuyến thí nghiệm ngầm chưa biết.”

 

“Ưu tiên phong tỏa.”

 

“Ưu tiên cách ly.”

 

“Ưu tiên xác nhận ranh giới.”

 

Khương Tự gật đầu.

 

“Đừng mở phó bản bừa bãi.”

 

Khương Miên nhìn anh.

 

“Anh bây giờ còn biết tổng kết cơ đấy.”

 

Khương Tự vừa định cười.

 

Giây tiếp theo đã nghe thấy tiếng lòng của cô.

 

【Đầu óc nuôi cũng tốt đấy.】

 

Khương Tự: “…”

 

Thôi.

 

Anh coi như được khen.

 

---

 

Việc rà soát dưới lòng đất kéo dài đến rạng sáng.

 

Quanh mương ngầm ngoài rìa Bắc Giao tổng cộng phát hiện ba điểm nối bất thường.

 

Một điểm thông về Trạm máy nông nghiệp.

 

Một điểm thông về Trạm bơm bỏ hoang.

 

Điểm cuối cùng, kéo dài về phía sâu hơn trong Bắc Giao.

 

Đường ống đó rất cũ.

 

Không có trên bản đồ.

 

Báo cáo khảo sát địa chất cũng không có.

 

Giống như đã bị cố ý tẩy xóa khỏi mọi tài liệu.

 

Khương Hoài Viễn dùng Cảm nhận kết cấu để dò, chỉ có thể cảm nhận được một đoạn hành lang kim loại rất sâu.

 

Xuống thêm nữa, là một vùng trống rỗng mênh mông.

 

Không phải không có.

 

Mà là quá sâu.

 

Cũng có thể bị vật liệu nào đó cách ly cảm nhận.

 

Khương Hoài Viễn rút tay về, sắc mặt hơi trắng.

 

“Phía dưới có thứ gì đó.”

 

Khương Miên hỏi:

 

“Vật sống?”

 

Khương Hoài Viễn lắc đầu.

 

“Không chắc.”

 

“Nhưng kết cấu rất hoàn chỉnh.”

 

“Không phải đường ống bỏ hoang.”

 

“Giống… lớp ngoài của khoang niêm phong hơn.”

 

Khoang niêm phong.

 

Ba chữ vừa thốt ra, không khí trong phòng điều khiển trung tâm lập tức trĩu xuống.

 

Khương Nghiên đánh dấu vị trí trên bản đồ.

 

Khu vực đó cách Trạm máy nông nghiệp phía bắc không xa.

 

Nhưng khoảng cách đến khu chính của Bắc Giao cũng không xa.

 

Nếu dưới lòng đất thật sự có khoang niêm phong, thì Bắc Giao bây giờ giống như được xây trên một quả mìn chôn hơn hai mươi năm.

 

Khương Tự lầm bầm chửi một tiếng.

 

“Chúng ta đây là đặt căn cứ ngay trên nắp phòng thí nghiệm à?”

 

Khương Miên nhìn bản đồ.

 

“Có lẽ chính vì vậy, K mới luôn nhìn chằm chằm Bắc Giao.”

 

“Không phải hắn tạm thời biến Bắc Giao thành chiến trường.”

 

“Bắc Giao vốn đã nằm trên bàn cờ của hắn.”

 

Sắc mặt Khương Hoài Viễn trầm xuống dữ dội.

 

“Kẻ bán mảnh đất Bắc Giao khi trước, bố sẽ điều tra lại.”

 

“Tất cả những người tham gia phê duyệt, chuyển nhượng, khai phá, một người cũng không được bỏ sót.”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Điều tra.”

 

“Nhưng đừng kinh động bên ngoài.”

 

“Hiện tại càng ít người biết chuyện này càng tốt.”

 

Khi Hứa Thanh Hòa từ khu y tế vội trở về phòng điều khiển trung tâm, đã gần một giờ sáng.

 

Nghe xong toàn bộ tình hình, bà hơi tái mặt.

 

“S-17… có phải đã rò rỉ ra ngoài rồi không?”

 

Khương Miên lắc đầu.

 

“Tạm thời chưa có bằng chứng.”

 

“Nếu đã hoàn toàn rò rỉ, K sẽ không cẩn thận như vậy.”

 

“Hiện tại hắn giống như đang tìm một cửa vào để thu hồi hơn.”

 

Khương Nghiên bổ sung:

 

“Trong dữ liệu của mảnh kim loại có chữ ‘thu hồi thất bại’.”

 

“Nói rõ hắn ít nhất đã thử một lần.”

 

Khương Tự nói:

 

“Thất bại rồi?”

 

Khương Miên nhìn màn hình.

 

“Cũng có thể là bị chúng ta cắt ngang.”

 

“Mô-đun trên người Khương Nhuyễn Nhuyễn, cây kim dưới lòng đất, thiết bị thu hồi tối nay, tất cả đều có thể chỉ là một mắt xích để K tiếp cận lại đường dây cũ.”

 

Cô dừng một chút.

 

“Bây giờ hắn biết chúng ta đã phát hiện ra S-17.”

 

“Lần sau, hắn sẽ gấp hơn.”

 

---

 

1 giờ 20 phút sáng.

 

Trong khu cách ly kiểm soát nguy cơ cao mới.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn co mình trong góc, khoác một tấm chăn xám.

 

Cô ta đã thôi khóc.

 

Hoặc nói đúng hơn, khóc mệt rồi.

 

Trong lều ánh đèn trắng lạnh.

 

Bên ngoài có hai bảo vệ trực.

 

Toàn bộ đồ mang theo đều bị niêm phong.

 

Trên người thay bộ đồ cách ly màu xám do Bắc Giao phát thống nhất.

 

Không trang sức.

 

Không điện thoại.

 

Không kẹp tóc hay khuy áo có thể giấu đồ.

 

Lần đầu tiên cô ta chật vật đến mức giống một kẻ tị nạn bình thường.

 

Không.

 

Còn tệ hơn cả kẻ tị nạn bình thường.

 

Người tị nạn bình thường nếu chấp hành quy định, sau hai mươi bốn giờ không có gì bất thường, vẫn có thể vào vòng thẩm tra tiếp theo.

 

Còn cô ta là đối tượng nguy cơ cao.

 

Bị giam riêng.

 

Bị tất cả mọi người ghét bỏ.

 

Bị nhà họ Khương đối xử như nhân chứng.

 

Bị K coi là công cụ bỏ đi cần thu hồi.

 

Cô ta chợt nhớ ngày yến tiệc nhận thân.

 

Khương Miên ngồi trước bàn ăn, cúi đầu ăn sườn.

 

Lúc đó cô ta tưởng Khương Miên trở về để tranh sủng với mình.

 

Chỉ cần cô ta khóc một tiếng, cả nhà họ Khương sẽ đứng về phía cô ta.

 

Nhưng bây giờ thì sao?

 

Người nhà họ Khương đứng hết về phía Khương Miên.

 

Khương Miên có Bắc Giao.

 

Có dị năng.

 

Có vật tư.

 

Có quy tắc.

 

Còn có những người rõ ràng do cô cứu trở về, nhưng càng ngày càng tin cô.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn nắm chặt tấm chăn, đáy mắt dần dần trào lên hận ý.

 

Cô ta sợ K.

 

Nhưng cô ta cũng hận Khương Miên.

 

Nếu không có Khương Miên, sao cô ta rơi xuống nước này?

 

Nếu không có Khương Miên, nhà họ Khương vẫn là của cô ta.

 

Cô ta vẫn là viên ngọc trên tay nhà họ Khương.

 

Cô ta sẽ không bị K lợi dụng, cũng không bị nhốt ở đây như một kẻ phạm tội.

 

Càng nghĩ, hơi thở càng gấp.

 

Đúng lúc này, chiếc loa trong góc khu cách ly bỗng vang lên một tiếng.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn giật mình ngẩng đầu.

 

Tưởng là Khương Miên.

 

Nhưng từ trong loa truyền ra, lại là một tiếng tạp âm điện rất nhẹ.

 

Rè rè.

 

Rè rè.

 

Rồi sau đó, một giọng nam cực trầm.

 

“Nhuyễn Nhuyễn.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn cứng đờ.

 

K.

 

Hắn vẫn có thể liên lạc với cô ta.

 

Cô ta kinh hãi nhìn ra phía ngoài cửa.

 

Bảo vệ dường như không nghe thấy.

 

Không.

 

Không phải không nghe thấy.

 

Mà là âm thanh đó cứ như vang ngay bên tai cô ta.

 

Yếu ớt.

 

Trầm thấp.

 

Mang theo một chút ý cười quen thuộc.

 

“Đừng sợ.”

 

“Cô vẫn chưa hoàn toàn vô dụng.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn tái mét, điên cuồng lắc đầu.

 

“Đừng tìm tôi.”

 

“Đừng tìm tôi nữa.”

 

“Tôi đã nói rồi.”

 

“Tôi đã nói hết rồi.”

 

K khẽ cười một tiếng.

 

“Tôi biết.”

 

“Cho nên tôi rất thất vọng.”

 

Nước mắt Khương Nhuyễn Nhuyễn lập tức rơi xuống.

 

“Anh muốn giết tôi.”

 

“Anh muốn biến tôi thành quái vật.”

 

Giọng K vẫn dịu dàng.

 

“Nhuyễn Nhuyễn.”

 

“Đừng nói khó nghe như vậy.”

 

“Đó không phải quái vật.”

 

“Đó là tiến hóa.”

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn bịt tai.

 

“Tôi không cần!”

 

“Tôi không cần!”

 

Bảo vệ bên ngoài nghe thấy động tĩnh, lập tức quay đầu.

 

“Khương Nhuyễn Nhuyễn?”

 

Âm thanh trong loa biến mất.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt, đáy mắt đầy hoảng sợ.

 

“Hắn tới.”

 

“Hắn lại tới.”

 

“Hắn nói bên tai tôi.”

 

Bảo vệ lập tức báo lên.

 

Trong phòng điều khiển trung tâm, Khương Nghiên kiểm tra tất cả đường liên lạc.

 

Không có tín hiệu ngoài xâm nhập.

 

Không có loa bất thường.

 

Không có ghi nhận thiết bị khởi động.

 

Khương Tự nghe xong, nhíu chặt mày.

 

“Giả vờ à?”

 

Khương Miên nhìn chằm chằm hình ảnh giám sát của Khương Nhuyễn Nhuyễn.

 

“Không giống.”

 

Lần này sự sợ hãi của Khương Nhuyễn Nhuyễn quá chân thật.

 

Hơn nữa K không cần thiết lúc này dùng liên lạc thông thường để tự lộ.

 

Vậy chỉ có một khả năng.

 

Một loại nhiễu loạn tinh thần nào đó.

 

Không phải dị năng hoàn chỉnh.

 

Cũng có thể là tạp âm tinh thần lưu lại qua mô-đun còn sót hoặc tiếp xúc ô nhiễm.

 

Khương Miên bỗng nhìn về dữ liệu “S-17 Tinh Thần Nguyên.”

 

Tinh Thần Nguyên.

 

Trong tay K, có lẽ đã có công nghệ liên quan đến ô nhiễm tinh thần.

 

Hay nói đúng hơn, trong ghi chép cũ của S-17, đã bao gồm phương hướng nghiên cứu loại năng lực này.

 

Khương Miên khẽ nói:

 

“Đưa trạng thái tinh thần của Khương Nhuyễn Nhuyễn vào diện theo dõi.”

 

“Đừng để cô ta tiếp xúc riêng với bất kỳ ai.”

 

“Cô ta nói nghe thấy giọng K, toàn bộ đều ghi lại.”

 

Khương Nghiên gật đầu.

 

“Rõ.”

 

Khương Tự nói:

 

“Nếu K có thể cách không gian ảnh hưởng cô ta, vậy có thể ảnh hưởng người khác không?”

 

Khương Miên im lặng một lát.

 

Đây mới là chỗ tệ nhất.

 

Nếu S-17 đại diện cho Tinh Thần Nguyên.

 

Nếu K đã nắm được một chút kỹ thuật liên quan.

 

Vậy Bắc Giao phải đối mặt, không chỉ là ô nhiễm dưới lòng đất và sinh vật cảm nhiễm.

 

Còn có sự xâm nhập trên tầng tinh thần.

 

Cô chậm rãi mở lời:

 

“Từ ngày mai, toàn bộ nhân viên bổ sung ghi chép trạng thái tinh thần.”

 

“Ác mộng, ảo thính, cảm xúc bất thường, hành vi cưỡng chế, toàn bộ đăng ký.”

 

“Bất kỳ ai cũng không được giấu.”

 

Khương Hoài Viễn gật đầu.

 

“Bố sẽ để nhóm quản lý chấp hành.”

 

Hứa Thanh Hòa khẽ nói:

 

“Khu y tế cũng thêm một hạng mục sàng lọc tâm lý.”

 

Khương Miên nhìn màn hình.

 

“Vâng.”

 

---

 

2 giờ sáng.

 

Bắc Giao lần nữa bước vào trạng thái vận hành đêm sâu.

 

Lều kiểm soát nguy cơ cao đã chuyển xong.

 

Đường ống nhỏ dưới lòng đất đã niêm phong.

 

Đường ống thí nghiệm cũ bị liệt vào khu vực rủi ro cao nhất.

 

Khương Nhuyễn Nhuyễn bị giám sát nghiêm ngặt.

 

S-17 Tinh Thần Nguyên trở thành một hạng mục chưa biết mới.

 

Khương Miên đứng trước cửa sổ, nhìn về hướng Trạm máy nông nghiệp phía bắc.

 

Đèn pha quét hết lần này đến lần khác trong bóng tối.

 

Trên mặt đất, mọi thứ yên tĩnh.

 

Nhưng dưới lòng đất không biết chôn giấu bao nhiêu thứ.

 

Cô cúi đầu, viết lên sổ ghi chép chiến bị:

 

* K kích hoạt quy trình thu hồi Khương Nhuyễn Nhuyễn.

* Phát hiện đường ống nhỏ ngầm và thiết bị tiêm ô nhiễm.

* Khương Nhuyễn Nhuyễn khai ra “huyết mạch chìa khóa”, “đường ống thí nghiệm cũ”, “S-17 Tinh Thần Nguyên”.

* Di dời lều kiểm soát nguy cơ cao.

* Nâng cấp độ rà soát dưới lòng đất Bắc Giao.

* Phát hiện kết cấu nghi là lớp ngoài khoang niêm phong cũ.

* S-17: chưa biết.

* Tinh Thần Nguyên: chưa biết.

* Có liên quan mật thiết đến tuyến thí nghiệm ngầm của K.

* Tạm thời không tiếp xúc, ưu tiên phong tỏa.

 

Viết xong, cô dừng một chút.

 

Lại viết thêm một câu:

 

Cốt truyện chưa biết, mức độ nguy hiểm cao hơn cốt truyện đã biết.

 

Bởi vì thứ đã biết, ít nhất còn có thể phán đoán.

 

Thứ chưa biết, mới thật sự giết người.

 

Khương Miên khép cuốn sổ lại.

 

Ngoài cửa sổ, Bắc Giao giống như một tòa thành bị vô số sợi dây ngầm trói buộc.

 

Và cô biết, điều thật sự thú vị, không phải K đêm nay không thể đắc thủ.

 

Mà là cô cuối cùng đã nhìn rõ một chuyện——

 

K muốn máu của nhà họ Khương.

 

Cũng muốn S-17, cái Tinh Thần Nguyên này.

 

Nhà họ Khương là chìa khóa.

 

S-17 có thể là thứ sau cánh cửa.

 

Mà hai thứ này, bây giờ đều bị trói cùng với Bắc Giao.

 

Trong lòng đất sâu thẳm, tất cả đều rất yên tĩnh.

 

Nhưng Khương Miên biết.

 

Có những thứ không phải chưa tỉnh.

 

Chỉ là chưa đến lượt nó tỉnh.

 

Đêm thứ hai ở Bắc Giao, tiếp tục trôi về phía trước trong sự bình yên áp lực.

 

Mà một cái tên bị nguyên tác lướt qua một bút, đang ở trong bóng tối, từ từ hiện ra đường nét.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi