Chương 44: S-17 vẫn còn sống
Ba giờ sáng.
Đèn trong Khu an toàn Bắc Giao vẫn sáng.
Đêm thứ hai yên tĩnh hơn đêm đầu, nhưng cũng nguy hiểm hơn.
Đêm đầu tiên là thế giới sụp đổ, đám đông xô đổ cổng, sinh vật cảm nhiễm xuất hiện, Bắc Giao lần đầu học được cách phong tỏa.
Đêm thứ hai, là tiếng vọng bắt đầu dội lên từ lòng đất.
Sau khi thiết bị thu hồi của K bị niêm phong, khu lều kiểm soát nguy cơ cao đã được di dời toàn bộ.
Nền đất cũ bị cạy lên, tổ công trình lần theo đường ống nhỏ đó dò xuống phía dưới. Đến khúc cuối, sắc mặt ai cũng không còn dễ chịu.
Đường ống đó không phải thứ mới.
Bên ngoài bị gỉ sét nghiêm trọng, nhưng vách ống lại dày, chất liệu cũng không phải loại ống thoát nước dân dụng thông thường.
Khương Hoài Viễn đích thân dùng Cảm nhận kết cấu xác nhận.
Thứ này được chôn ít nhất hơn hai mươi năm.
Hơn nữa, nó không tồn tại một mình.
Nó giống một mao mạch lộ ra từ một hệ thống ngầm khổng lồ nào đó.
Khương Nghiên đưa kết quả dò xét lên màn hình điều khiển trung tâm.
“Hiện đã xác định ba điểm đấu nối bất thường.”
“Một là Trạm máy nông nghiệp phía bắc.”
“Hai là Trạm bơm bỏ hoang.”
“Ba là đường ống nhỏ dưới khu lều kiểm soát nguy cơ cao.”
“Hướng đi của ba điểm này, cuối cùng đều trỏ về cùng một khu vực dưới lòng đất.”
Trên màn hình, ba đường màu đỏ sẫm từ từ kéo dài và hội tụ tại một khoảng trống ở phía tây bắc Bắc Giao.
Nơi đó vốn là một khu đất rừng bỏ hoang.
Trên bản vẽ không có công trình nào.
Báo cáo khảo sát địa chất cũng không ghi nhận kết cấu ngầm.
Nhưng thứ Khương Hoài Viễn cảm nhận được, “lớp vỏ nghi là khoang phong ấn”, lại nằm ngay bên dưới.
Khương Tự đứng trước màn hình, mày nhíu chặt.
“Nói vậy là, dưới chân chúng ta thật sự chôn một thứ gì đó?”
Khương Nghiên đẩy nhẹ gọng kính.
“Nhìn từ bằng chứng hiện có, là vậy.”
Khương Tự nhìn Khương Miên.
“Có đào không?”
Khương Miên không trả lời ngay.
Cô nhìn khoảng trống đó.
Từ sau khi Tịnh Vực thức tỉnh, cảm nhận của cô với ô nhiễm trở nên nhạy bén hơn trước rất nhiều.
Trạm máy nông nghiệp phía bắc giống một vầng sương đen đang thối rữa.
Trạm bơm bỏ hoang giống một mảng mốc ẩm ướt.
Phía khu lều kiểm soát nguy cơ cao thì để lại một sợi chỉ xám mảnh.
Nhưng khoảng trống đó không giống vậy.
Nó rất sâu.
Sâu đến mức như bị thứ gì đó ngăn cách.
Cô không cảm nhận được bên trong cụ thể có gì, chỉ mơ hồ cảm thấy một tồn tại áp bức, lạnh lẽo và im lặng.
Không phải ô nhiễm thông thường.
Cũng không giống mùi thối rữa tràn ra từ bầy chuột biến dị.
Giống một cái giếng bị phong kín hơn.
Nắp giếng vẫn còn.
Đáy giếng có gì, cô không nhìn rõ.
Khương Miên cụp mắt xuống.
“Bây giờ không thể đào trực tiếp.”
Khương Tự nhíu mày:
“Vậy cứ để đó?”
Khương Miên: “Phong tỏa lớp ngoài trước.”
“Xác định ranh giới.”
“Tìm cửa vào.”
“Không đào thẳng từ trên xuống.”
Khương Hoài Viễn gật đầu.
“Tôi đồng ý.”
“Nếu bên dưới thật sự là khoang phong ấn thí nghiệm cũ, đào thẳng có thể phá hỏng kết cấu.”
“Cũng có thể kích hoạt hệ thống phòng thủ cũ.”
Khương Nghiên bổ sung:
“Hơn nữa còn có nguy cơ rò rỉ ô nhiễm.”
Hứa Thanh Hòa kết nối từ kênh y tế, giọng hơi trầm:
“Phía Khương Nhuyễn Nhuyễn lại tỉnh rồi.”
Khương Miên ngẩng đầu.
“Có nói gì không?”
Hứa Thanh Hòa dừng lại một chút.
“Con bé cứ lặp đi lặp lại một câu.”
“Hắn nói hắn ở dưới lòng đất.”
Trong phòng điều khiển trung tâm lặng đi một giây.
Sắc mặt Khương Tự trầm xuống.
“Ai ở dưới lòng đất?”
Hứa Thanh Hòa nói:
“Nó nói không biết.”
“Nó đang rất tệ. Lúc thì nói K đang nói bên tai, lúc lại nói ‘có thứ gì dưới lòng đất đang nhìn nó’.”
Khương Nghiên lập tức chuyển hình ảnh giám sát từ đơn nguyên quản chế của Khương Nhuyễn Nhuyễn lên.
Trong hình, Khương Nhuyễn Nhuyễn co ro trong góc, khoác tấm chăn xám, tóc tai rối bời, mặt mày tái nhợt.
Cô ta không còn khóc lóc ồn ào như trước.
Toàn thân như bị nỗi sợ nào đó đè sụp.
Cô ta ôm đầu gối, môi run lên không ngừng.
“Hắn ở dưới lòng đất…”
“Hắn ở dưới lòng đất…”
“Hắn nghe thấy…”
“Đừng để tôi ngủ…”
“Tôi vừa nhắm mắt là hắn nhìn tôi…”
Nhân viên y tế trực đứng ngoài cửa quan sát ghi nhận trạng thái của cô ta.
Khương Tự nhìn mà nhíu mày.
“Cô ta giả vờ sao?”
Khương Miên chăm chú nhìn màn hình.
“Không giống.”
Khương Nhuyễn Nhuyễn giỏi giả vờ đáng thương.
Nhưng nỗi sợ bây giờ của cô ta quá rời rạc, quá hỗn loạn.
Không giống đang diễn cho ai xem.
Giống thật sự bị thứ gì đó dọa sợ hơn.
Khương Nghiên gọi ra dữ liệu sinh lý của cô ta.
“Nhịp tim luôn ở mức cao.”
“Ban đêm giật mình tỉnh ba lần.”
“Không có tín hiệu liên lạc từ ngoài.”
“Không có nhiễu điện từ.”
“Nhưng theo dõi sóng não ghi nhận vài đoạn đỉnh bất thường.”
Khương Hoài Viễn nhìn Khương Miên.
“Ô nhiễm tinh thần?”
Khương Miên không phủ nhận.
“Có thể.”
“Cũng có thể là ảnh hưởng tàn dư K để lại trên người cô ta.”
“Nhưng cô ta cứ nhắc đến lòng đất, nghĩa là tuyến S-17 này có lẽ không đơn thuần là một mã số.”
Khương Tự hạ giọng:
“Em nghĩ thứ dưới lòng đất có thể ảnh hưởng đến cô ta?”
Khương Miên im lặng hai giây.
“Em không biết.”
Cô rất ít khi thẳng thừng nói không biết như vậy.
Vì thế câu này vừa thốt ra, vài người đều càng thêm nặng nề.
Những thứ nằm ngoài cốt truyện đã biết mới là thứ phiền phức nhất.
Khương Miên nhìn điểm hội tụ của đường ống cũ trên màn hình lớn.
“Trước khi trời sáng, phái một đội nhỏ ra khu vực bên ngoài xác nhận.”
Khương Tự lập tức nói:
“Anh đi.”
Khương Miên liếc anh một cái.
“Tay anh còn chưa lành.”
Khương Tự: “Vết thương nhỏ thôi.”
Khương Miên: “Dị năng động năng chưa dùng được.”
Khương Tự: “Không cần dùng.”
Khương Miên: “Độ tin cậy của câu này không cao.”
Khương Tự: “…”
[Anh hai bây giờ giống con chó vừa học được cách lao vào người ta.]
[Thấy gì cũng muốn xông lên.]
Khương Tự: “…”
Anh hít sâu một hơi.
“Anh có thể dẫn đội bình thường.”
Khương Hoài Viễn lên tiếng:
“Chuyến này để tôi đi.”
Mọi người đồng loạt nhìn ông.
Giọng Khương Hoài Viễn trầm ổn:
“Bên dưới là vấn đề kết cấu.”
“Tôi có thể cảm nhận lớp vỏ khoang phong ấn.”
“Tôi đi thích hợp hơn Khương Tự.”
Khương Tự nhíu mày:
“Ba, ba—”
Khương Hoài Viễn nhìn anh.
“Con ở lại giữ cửa Đông.”
“Khương Nhuyễn Nhuyễn vẫn còn ở ngoài kia.”
“Khu quan sát cũng cần người.”
Khương Tự không nói nữa.
Khương Miên trầm ngâm vài giây.
“Con cũng đi.”
Hứa Thanh Hòa lập tức nói:
“Miên Miên, đêm qua con đã dùng hai lần Tịnh Vực.”
Khương Miên: “Con không xuống sâu.”
“Chỉ ra khu vực bên ngoài.”
“Nếu ở đó có ô nhiễm, con phải có mặt để phán đoán.”
Hứa Thanh Hòa muốn nói thêm.
Khương Miên bổ sung thêm một câu:
“Mẹ ở lại khu y tế.”
“Dược sư và Khương Nhuyễn Nhuyễn đều không thể không có người trông.”
Hứa Thanh Hòa nhìn con, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Đeo dây theo dõi vào.”
Khương Miên: “Vâng.”
Khương Tự có phần không yên tâm.
“Anh vẫn cứ—”
Khương Miên cắt ngang:
“Anh trông nhà.”
Khương Tự: “…”
Câu này khiến anh không thể phản bác.
“Trông nhà” nghe không đủ máu lửa.
Nhưng lúc này, Bắc Giao chính là nhà.
Anh chỉ còn cách nghiến răng gật đầu.
“Được.”
“Có chuyện thì gọi anh.”
Khương Miên nhìn anh một cái.
“Có chuyện chưa chắc đã gọi anh.”
Khương Tự: “…”
Anh thật sự càng ngày càng nhớ đứa em gái ít nói ngày trước.
Cái miệng này của cô bây giờ, chuyên đâm anh ruột.
Ba giờ bốn mươi phút sáng.
Ranh giới phong tỏa phía bắc Bắc Giao mở ra một lối đi tạm thời.
Khương Miên, Khương Hoài Viễn, Khương Nghiên, cùng bốn nhân viên an ninh và hai kỹ sư tạo thành đội trinh sát.
Đội ngũ không lớn.
Tất cả đều mặc đồ bảo hộ hạng nhẹ, mang dụng cụ chống cắn, đèn, dây thừng, máy dò ô nhiễm, cần dò rung và thiết bị bịt kín di động.
Khương Nghiên đi cùng vì khu vực này có thể có thiết bị tín hiệu cũ.
Còn Khương Hoài Viễn phụ trách Cảm nhận kết cấu.
Khương Miên đi giữa đội.
Trên cổ tay cô đeo chiếc dây theo dõi mà Hứa Thanh Hòa nhất quyết nhét cho cô.
Nhịp tim, nhiệt độ cơ thể và tải trọng tinh thần đều được truyền về khu y tế theo thời gian thực.
Hứa Thanh Hòa dặn dò lần cuối trong kênh liên lạc:
“Nếu tải trọng tinh thần vượt ngưỡng, lập tức ngừng dùng Tịnh Vực.”
Khương Miên: “Con biết rồi.”
Hứa Thanh Hòa: “Mẹ không nói cho có đâu.”
Khương Miên: “Dạ.”
Hứa Thanh Hòa: “Con đừng có mà qua loa với mẹ.”
Khương Miên: “…”
Khương Tự trong kênh cửa Đông khẽ ho một tiếng.
“Mẹ, kiểu im lặng này chính là đang thấy chột dạ đấy.”
Khương Miên: “Khương Tự.”
Khương Tự: “Anh đi tuần đây.”
Trong kênh liên lạc tạm thời lặng đi một chút.
Cảm giác đời thường mong manh này, xuất hiện trong đêm thứ ba ở Bắc Giao, hiện ra vô cùng chói gắt.
Nhưng chính vì chói gắt như vậy, nó mới giống chút hơi sống còn chưa bị mạt thế nuốt chửng.
Khương Miên cụp mắt, tiếp tục đi về phía bắc.
Khu đất rừng bỏ hoang cách Trạm máy nông nghiệp không xa.
Trước đây nơi này trồng một loạt cây cảnh quan, sau đó dự án dừng lại, cây chết một nửa.
Sau mưa đất ẩm và mềm, giẫm lên sẽ để lại dấu chân nông.
Trong không khí thoang thoảng mùi mục nát.
Nhưng không đặc như bên Trạm máy nông nghiệp.
Đèn rọi chiếu tới, màn sương giữa khu đất rừng bị chùm sáng cắt ra, lộ ra từng thân cây xám đen.
Đội trưởng an ninh hạ giọng:
“Khương tiểu thư, phía trước năm mươi mét là điểm đánh dấu.”
Khương Miên gật đầu.
“Dừng.”
Cả đội dừng lại.
Khương Hoài Viễn bước lên một bước, tháo găng tay, áp lòng bàn tay xuống mặt đất.
Luồng ánh sáng vàng thẫm từ lòng bàn tay ông tỏa ra, như một lớp vân kim loại trầm ổn, chầm chậm thấm xuống lòng đất.
Khương Hoài Viễn nhắm mắt.
Một lát sau, ông nhíu mày.
“Bên dưới đúng là có kết cấu.”
“Rất sâu.”
“Không phải đường ống ngầm thông thường.”
Khương Nghiên hỏi:
“Sâu bao nhiêu?”
Khương Hoài Viễn trầm giọng:
“Từ mười lăm đến hai mươi mét.”
Sắc mặt nhân viên kỹ thuật thay đổi.
“Ở độ sâu này, nếu là khoang phong ấn, thì không phải công trình tạm thời.”
Khương Hoài Viễn tiếp tục cảm nhận.
“Lớp vỏ bên ngoài rất hoàn chỉnh.”
“Nhưng góc tây bắc có chỗ hư hỏng.”
“Chỗ hư hỏng nằm gần một hố kiểm tra cũ.”
Khương Miên nhìn bản đồ.
“Hố kiểm tra ở đâu?”
Khương Nghiên nhanh chóng đánh dấu vị trí.
“Cách đây hai trăm ba mươi mét.”
“Trên bản vẽ không có.”
“Nhưng radar lòng đất có phản hồi khoảng rỗng.”
Khương Miên: “Đi qua đó.”
Cả đội men theo rìa khu đất rừng tiến lên.
Càng đến gần khu vực đó, cảm giác khó chịu trong lòng Khương Miên càng rõ rệt.
Trong cảm nhận Tịnh Vực, phản ứng ô nhiễm xung quanh không coi là đặc.
Nhưng có một khoảng trống rất kỳ lạ.
Giống như mọi ô nhiễm đến nơi này đều tránh đi vòng.
Điều này còn quái dị hơn cả ô nhiễm đậm đặc.
Bởi vì mạt thế vừa mới bắt đầu, bất kỳ nơi nào dưới lòng đất tối tăm ẩm thấp cũng dễ tích tụ ô nhiễm.
Chuột biến dị sẽ đào bới.
Sinh vật cảm nhiễm sẽ đến gần hơi người sống.
Nước ô nhiễm sẽ thấm xuống.
Nhưng sâu trong khu đất rừng này, quá sạch.
Không phải kiểu sạch sẽ của Tịnh Vực.
Mà là bị thứ gì đó đè nén.
Không cho phép đến gần.
Không cho phép phát ra tiếng động.
Không cho phép xâm nhập.
Khương Miên dừng bước.
Đội trưởng an ninh lập tức cảnh giác:
“Có chuyện gì?”
Khương Miên nhìn về phía bên trái.
Nơi đó là một đám cỏ dại sụt lún.
Trên lá cỏ vẫn còn đọng nước mưa.
Nhưng mặt đất không có côn trùng.
Không có dấu vết hoạt động của chuột.
Thậm chí không có dấu chân của sinh vật cảm nhiễm.
Cô ngồi xổm xuống, dùng cần dò gạt đám cỏ.
Bên dưới lộ ra nửa tấm nắp kim loại gỉ sét.
Trên nắp có một dãy mã số cũ gần như bị bùn đất che kín.
Khương Nghiên lau bùn.
Đèn pin rọi tới.
“S-17 – Hố kiểm tra lớp ngoài.”
Tất cả mọi người đều lặng đi một giây.
Giọng Khương Tự từ kênh liên lạc truyền tới, căng cứng rõ rệt:
“Tìm thấy rồi?”
Khương Nghiên hạ giọng:
“Tìm thấy rồi.”
Khương Miên nhìn dãy mã số, lòng khẽ trĩu xuống.
S-17 không phải Khương Nhuyễn Nhuyễn nói bừa.
Cũng không phải manh mối giả do K cố tình tung ra để dọa bọn họ.
Nó thật sự tồn tại.
Ngay dưới lòng đất Bắc Giao.
Khương Hoài Viễn nhìn tấm nắp, hạ giọng:
“Đừng mở trực tiếp.”
Khương Miên gật đầu.
“Kiểm tra trước.”
Nhân viên kỹ thuật lập tức tiến lên.
Máy dò ô nhiễm không có dấu hiệu vượt ngưỡng rõ ràng.
Bức xạ không bất thường.
Nhiệt độ hơi thấp.
Phản ứng rung động yếu ớt.
Nhưng khi Khương Nghiên đưa máy quét tín hiệu lại gần, thiết bị bỗng phát ra một tiếng chói tai.
Xè… xè—
Trong tai nghe của tất cả mọi người đồng loạt vang lên tiếng nhiễu điện ngắn.
Đội an ninh lập tức cảnh giác.
Khương Miên giơ tay.
“Đừng động đậy.”
Tiếng nhiễu nhanh chóng biến mất.
Khương Nghiên nhìn dữ liệu thiết bị, sắc mặt hơi đổi.
“Bên trong có lớp chắn kiểu cũ.”
“Vẫn đang hoạt động.”
Khương Hoài Viễn nhíu mày:
“Hơn hai mươi năm rồi, vẫn còn hoạt động?”
Khương Nghiên gật đầu.
“Có nguồn năng lượng độc lập.”
“Rất yếu, nhưng chưa đứt.”
Cổ họng nhân viên kỹ thuật thắt lại.
“Đây không phải khoang bỏ hoang.”
“Đây là khoang ngủ đông.”
Khoang ngủ đông.
Ba chữ này khiến không khí lạnh đi vài phần.
Khương Miên đứng trước hố kiểm tra, nhìn chằm chằm dãy “S-17”.
Trong nguyên tác không hề viết về nó.
Ít nhất tuyến truyện công khai không viết.
Nhưng thứ chưa từng được viết ra này, lại chìm dưới lòng đất Bắc Giao suốt bao nhiêu năm, dựa vào nguồn năng lượng độc lập, âm thầm vận hành hơn hai mươi năm.
Khương Miên chợt nghĩ đến câu “Tinh Thần Nguyên” của K.
Nếu dưới này thật sự là một khoang ngủ đông.
Vậy S-17, rốt cuộc là mẫu thí nghiệm?
Vật thể thí nghiệm?
Nguồn ô nhiễm?
Hay là con người?
Cô nhắm mắt, thử dùng Tịnh Vực cảm nhận xuống phía dưới.
Vừa chạm đến hố kiểm tra, một luồng lạnh thấu xương bỗng bật ngược trở lại.
Không phải tấn công.
Giống một kiểu phòng vệ bản năng hơn.
Trong đầu Khương Miên lóe lên một hình ảnh cực ngắn.
Bóng tối.
Tiếng nước.
Chất lỏng lạnh buốt.
Một bóng người mơ hồ cuộn người trong khoang trong suốt.
Còn có một chuỗi âm thanh ngắt quãng.
“Đừng mở.”
“Tinh Thần Nguyên không ổn định.”
“Nguy cơ phong ấn S-17 thất bại…”
Hình ảnh biến mất rất nhanh.
Sắc mặt Khương Miên hơi tái, lùi lại nửa bước.
Khương Hoài Viễn lập tức đỡ lấy cô.
“Miên Miên?”
Trong kênh y tế, giọng Hứa Thanh Hòa lập tức căng thẳng:
“Nhịp tim tăng rồi.”
“Con dùng Tịnh Vực à?”
Khương Miên khẽ nói:
“Chưa dùng hoàn toàn.”
“Chỉ chạm thử một chút.”
Hứa Thanh Hòa: “Vậy dừng lại trước.”
Khương Miên nhìn tấm nắp đó.
“Không được.”
“Bên trong có thứ gì đó.”
Giọng Khương Tự hạ thấp:
“Còn sống sao?”
Khương Miên không trả lời ngay.
Bóng người cô vừa thấy quá mơ hồ.
Không chắc là ký ức tàn dư, hay là thật sự tồn tại bên trong.
Nhưng cảm giác đó—
Không phải vật chết.
Cô chậm rãi lên tiếng:
“Có thể vẫn còn sống.”
Trong kênh liên lạc hoàn toàn lặng thinh.
Một Tinh Thần Nguyên S-17 bị phong ấn hơn hai mươi năm, có thể vẫn còn sống.
Sau lưng đội trưởng an ninh tê rần.
“Khương tiểu thư, giờ làm sao?”
Khương Miên nhìn hố kiểm tra.
Cô biết cách an toàn nhất là phong tỏa.
Không mở.
Không tiếp xúc.
Chờ Bắc Giao vững hơn, chờ thiết bị đầy đủ hơn, rồi từ từ điều tra.
Nhưng K đã biết nơi này.
K đã từng thử thu hồi thông qua Khương Nhuyễn Nhuyễn.
Nếu Bắc Giao không xác nhận trước bên trong là cái gì, thì K sớm muộn cũng sẽ ra tay từ các đường hầm khác dưới lòng đất.
Đến lúc đó, bọn họ sẽ rơi vào thế bị động.
Khương Miên trầm ngâm một lát.
“Không mở khoang chính.”
Khương Hoài Viễn nhìn cô.
Khương Miên tiếp tục:
“Chỉ mở hố kiểm tra.”
“Thả thiết bị dò xuống.”
“Xác nhận trạng thái bên trong.”
“Nếu ô nhiễm vượt ngưỡng, lập tức bịt kín.”
Khương Hoài Viễn im lặng hai giây.
“Được.”
Khương Nghiên cũng gật đầu.
“Anh sẽ lắp thiết bị dò.”
Tổ kỹ thuật bắt đầu dọn dẹp tấm nắp.
Quá trình rất chậm.
Tất cả đều nín thở.
Ổ khóa cũ gỉ sét nặng, nhưng chưa hỏng hẳn.
Mười phút sau, tấm nắp được hé ra một khe.
Một luồng khí lạnh từ dưới lòng đất trào lên.
Không phải mùi thối rữa.
Cũng không phải mùi máu tanh.
Mà là mùi nước khử trùng gần như lạnh buốt.
Giống như một phòng thí nghiệm bị phong kín quá lâu, cuối cùng cũng rò ra một hơi.
Thiết bị dò chậm rãi được thả xuống.
Hình ảnh truyền về máy tính bảng.
Trước hết là một đoạn giếng kim loại thẳng đứng.
Trên vách giếng có mã số và biển cảnh báo kiểu cũ.
“S-17 – Lối bảo trì lớp ngoài.”
“Người không được phép không được vào.”
“Nguy cơ nhiễu loạn tinh thần.”
“Khoang phong ấn độc lập.”
Thiết bị dò tiếp tục hạ xuống.
Mười mét.
Mười lăm mét.
Mười chín mét.
Hình ảnh bỗng rộng mở.
Bên dưới là một hành lang bảo trì chật hẹp.
Đèn hỏng từ lâu.
Chỉ có ánh sáng của thiết bị dò tự soi đường phía trước.
Trên tường có vệt nước.
Cũng có vết cào màu đen.
Không giống tay người.
Giống như có thứ gì đó từng điên cuồng va đập ở nơi này.
Nhân viên kỹ thuật hít một hơi khí lạnh.
“Nơi này từng xảy ra chuyện.”
Khương Nghiên điều khiển thiết bị dò tiến lên.
Cuối hành lang bảo trì là một cánh cửa kim loại dày nặng đang mở một nửa.
Trên cửa có dấu vết biến dạng.
Giống như từng bị va đập từ bên trong.
Sắc mặt Khương Hoài Viễn hơi trầm xuống.
“Hỏng do áp suất bên trong.”
Khương Miên hỏi:
“Vào được không?”
Khương Nghiên: “Thiết bị dò vào được.”
Thiết bị dò chậm rãi chui qua khe cửa.
Hình ảnh rung lên.
Giây tiếp theo, tất cả đều nhìn thấy bên trong.
Đó là một phòng phong ấn hình tròn.
Phần lớn tường bị nứt vỡ.
Dưới đất vương vãi kính vỡ, đường ống đứt gãy và chất lỏng lạ đã khô.
Ở chính giữa, là một khoang trong suốt nghiêng ngả.
Thân khoang đã nứt.
Bên trong trống rỗng.
Giọng đội trưởng an ninh nghẹn lại:
“Trống?”
Khương Tự trong kênh liên lạc thốt lên:
“Thứ đó chạy mất rồi?”
Không ai trả lời.
Khương Miên nhìn màn hình, tim từ từ chìm xuống.
Trên sườn khoang trong suốt vẫn còn thấy mã số.
“S-17”
Bên dưới còn một hàng chữ nhỏ mờ nhạt.
Thiết bị dò áp sát.
Phóng to hình ảnh.
“Vật chứa Tinh Thần Nguyên: còn sống.”
Còn sống.
Hai chữ này như một chiếc đinh đóng trước mắt tất cả mọi người.
Khương Nghiên tiếp tục soi sang bên cạnh.
Trong góc phòng phong ấn, có một chồng tủ hồ sơ bị đốt cháy.
Còn có một bộ hài cốt từ lâu chỉ còn xương trắng.
Bộ hài cốt mặc đồ thí nghiệm kiểu cũ.
Biển tên trên ngực đã ăn mòn, chỉ còn nửa họ.
“Bùi.”
Ánh mắt Khương Miên khẽ động.
“Bùi.”
Trong đầu cô chợt lóe lên một cái tên.
Bùi Yếm.
Cái tên gần như không có chút tồn tại nào trong nguyên tác.
Không phải nhân vật chính.
Không phải người bên cạnh nữ chính.
Thậm chí không phải vai phụ chính.
Hắn chỉ được nhắc đến vỏn vẹn một câu trong đoạn bối cảnh cuối truyện.
“Sau khi ô nhiễm Bắc Giao mất khống chế, Tinh Thần Nguyên dưới lòng đất tỉnh lại, mã số S-17, tên nghi là Bùi Yếm.”
Lúc đó Khương Miên đọc sách chỉ coi đó là thiết lập bối cảnh mạt thế.
Một biến số nguy hiểm bị phòng thí nghiệm của K thả ra, khiến sinh vật cảm nhiễm mất khống chế trong thời gian ngắn.
Không có tình tiết chi tiết.
Không có kết cục.
Thậm chí không từng chính thức xuất hiện.
Nhưng bây giờ, hắn lại thật sự xuất hiện trước mặt cô.
Hay nói đúng hơn, xuất hiện trong phòng phong ấn ngay dưới chân cô.
Hơn nữa, khoang trong suốt đã trống rỗng.
Khương Tự như nghe thấy tiếng lòng của cô, giọng lập tức căng lên:
“Bùi Yếm?”
Khương Miên không trả lời.
Cô nhìn chằm chằm màn hình.
Thiết bị dò vòng qua khoang trống, tiếp tục di chuyển sang phía bên kia.
Rồi, hình ảnh dừng lại.
Trong bóng tối sâu nhất của phòng phong ấn, có một người đang ngồi.
Chính xác hơn, là một thiếu niên.
Hắn dựa vào tường, nửa thân mình giấu trong bóng tối.
Trên người mặc bộ đồ thí nghiệm màu trắng đã bạc màu.
Tóc rất dài, che khuất đôi mày và ánh mắt.
Cổ tay rất gầy, làn da trắng xanh gần như trong suốt.
Mặt trong cổ tay trái, có một dãy mã số màu thẫm.
“S-17”
Hắn cúi đầu, bất động.
Như đã chết.
Lại như đang ngủ.
Đội trưởng an ninh theo phản xạ siết chặt vũ khí.
“Phát hiện mục tiêu.”
“Nghi vẫn còn sống.”
Giọng Hứa Thanh Hòa hạ rất thấp:
“Cậu ấy còn dấu hiệu sinh tồn không?”
Khương Nghiên điều khiển thiết bị dò quét.
“Rất yếu.”
“Nhưng có.”
“Thân nhiệt thấp.”
“Nhịp tim thấp.”
“Sóng não…”
Anh dừng lại một chút.
“Hoạt động bất thường.”
Một người có thân nhiệt gần như xác chết, vậy mà sóng não lại hoạt động bất thường.
Bản thân điều này đã đủ quái dị.
Khương Miên nhìn thiếu niên trong hình.
Cảm nhận Tịnh Vực chợt khẽ động.
Không phải bị ô nhiễm đâm chọc.
Mà là một lực kéo cực kỳ yếu ớt.
Giống như trong bóng tối có một sợi chỉ mảnh khẽ chạm vào cô.
Cảm giác đó lạnh lẽo.
Cảnh giác.
Còn mang theo chút mệt mỏi khó nói thành lời.
Giây tiếp theo.
Thiếu niên trong hình bỗng nhiên cử động.
Tất cả mọi người đều ngừng thở.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu.
Mái tóc từ bên gương mặt tái nhợt trượt xuống.
Lộ ra đôi mắt đen tuyền.
Đôi mắt đó quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức không giống một người vừa mới tỉnh dậy từ khoang phong ấn.
Cũng không giống quái vật.
Càng không giống người sống sót bình thường.
Hắn xuyên qua ống kính thiết bị dò, chính xác nhìn về hướng Khương Miên đang đứng.
Như biết cô đang nhìn hắn.
Trong kênh liên lạc không ai nói gì.
Đôi môi thiếu niên tái nhợt, giọng nói rất khẽ.
Vì thiết bị dò thu âm không ổn định, câu nói đó truyền lên kèm theo tiếng nhiễu điện nhỏ.
“Lần này…”
“Các người định xử lý tôi thế nào?”
Khương Miên đứng bên hố kiểm tra, đầu ngón tay khẽ siết lại.
Cô không trả lời ngay.
Bởi vì câu nói này mang quá nhiều thông tin.
“Lần này.”
Nói rõ đây không phải lần đầu tiên.
“Xử lý.”
Nói rõ hắn rất hiểu, trong mắt người khác hắn không phải người bình thường.
Không phải người được cứu.
Không phải bệnh nhân.
Mà là thứ cần bị xử lý.
Khương Miên cụp mắt, nhìn thiếu niên trong màn hình.
Cuối cùng cô lên tiếng:
“Cậu là ai?”
Thiếu niên yên lặng nhìn ống kính.
Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi đáp:
“Tôi không nhớ nữa.”
“Họ gọi tôi là…”
“S-17.”
Hắn dừng lại một chút.
Như đang cố tìm lại từ trong ký ức xa xăm một cái tên đã bị mài mòn từ lâu.
“Cũng có người gọi tôi là…”
“Bùi Yếm.”
Bùi Yếm.
Khi cái tên này thật sự rơi xuống, trong phòng phong ấn tĩnh mịch dưới lòng đất Bắc Giao, chợt vang lên một tiếng kim loại cực khẽ.
Giống như một ổ khóa ngủ quên nhiều năm, cuối cùng cũng khẽ nới ra.
Khương Miên nhìn hắn.
“Cậu còn đi được không?”
Bùi Yếm không trả lời.
Hắn chỉ nhìn cô.
Đôi mắt đen đó như một cái giếng không có ánh sáng.
Một lúc lâu sau, hắn khẽ hỏi:
“Các người không phải đến để mổ xẻ tôi sao?”
Ánh mắt Khương Miên khẽ khựng lại.
Trong kênh, Khương Tự khẽ chửi một câu.
Phía Hứa Thanh Hòa hoàn toàn im lặng.
Khương Miên nhìn hình ảnh từ thiết bị dò, giọng rất bình tĩnh.
“Không phải.”
“Nhưng cậu cũng không thể tự tiện ra ngoài.”
Bùi Yếm dường như thấy câu này có chút thú vị.
Hắn khẽ cười một tiếng.
Nụ cười đó gần như không có âm thanh.
“Vậy tôi tính là gì?”
“Người sống?”
“Mẫu thí nghiệm?”
“Nguồn ô nhiễm?”
Khương Miên không nói lời an ủi theo lời hắn.
Cô chỉ nói:
“Hiện tại tính là đối tượng quan sát nguy cơ cao.”
Bùi Yếm nhìn ống kính, hàng mi khẽ động.
Rồi, hắn lại cười.
Rất nhạt.
Cũng rất lạnh.
“Nghe có vẻ tốt hơn mẫu thí nghiệm một chút.”
Khương Miên: “Ít nhất thì tạm thời sẽ không mổ cậu.”
Bùi Yếm im lặng hai giây.
Lần này, ánh mắt hắn nhìn cô cuối cùng cũng có chút thay đổi.
Như đang xác nhận xem cô có nói dối hay không.
Khương Miên cũng nhìn hắn.
Cô không dịu dàng nói “tôi sẽ cứu cậu”.
Cũng không nói “cậu đừng sợ”.
Cô biết những lời kiểu đó vô dụng với Bùi Yếm.
Một người bị phong ấn dưới lòng đất hơn hai mươi năm, hay nói đúng hơn, một người bị phòng thí nghiệm dùng làm Tinh Thần Nguyên, sẽ không tin những lời rỗng tuếch đó.
Thứ hắn cần không phải là an ủi.
Là quy tắc.
Ranh giới rõ ràng.
Cách xử lý có thể lường trước.
Và một lời cam kết sẽ không bị tùy tiện mổ xẻ.
Khương Miên chậm rãi lên tiếng:
“Bùi Yếm.”
“Chúng tôi có thể đưa cậu lên trên.”
“Nhưng điều kiện là cậu phải phối hợp cách ly.”
“Không tấn công người.”
“Không ảnh hưởng đến sinh vật cảm nhiễm.”
“Không dùng nhiễu loạn tinh thần với người của Bắc Giao.”
“Nếu cậu làm được, chúng ta tạm thời hợp tác.”
“Nếu không làm được, tôi sẽ phong kín nơi này lần nữa.”
Trong phòng phong ấn rất yên tĩnh.
Bùi Yếm ngồi trong bóng tối, khẽ lặp lại:
“Tạm thời hợp tác.”
Hắn như đã rất lâu rồi chưa từng nghe qua kiểu từ này.
Không phải khống chế.
Không phải thu hồi.
Không phải xử lý.
Mà là hợp tác.
Dù phía trước còn thêm hai chữ tạm thời.
Nhưng dù sao cũng là hợp tác.
Hắn chậm rãi giơ bàn tay gầy gò trắng xanh của mình lên.
Mã số trên cổ tay lộ ra trước ống kính.
S-17. Dãy mã số đó như một vết in hằn.
Bùi Yếm nhìn Khương Miên, giọng rất khẽ.
“Nếu tôi nói, bây giờ tôi rất đói.”
“Trong hợp tác của các người, có bao cơm không?”
Trong kênh liên lạc quái dị lặng đi một nhịp.
Khương Tự: “…”
Khương Nghiên: “…”
Đội trưởng an ninh nắm chặt súng, biểu cảm có chút sượng.
Khương Miên cũng khựng lại nửa giây.
[Người này bị phong ấn bao nhiêu năm, câu đầu hỏi sẽ bị xử lý thế nào, câu thứ hai hỏi có bao cơm không.]
[Cũng thực dụng đấy chứ.]
Khương Tự suýt không nhịn được cười.
Khương Miên mặt không cảm xúc trả lời:
“Có.”
“Nhưng phải khám sức khỏe trước.”
Bùi Yếm khẽ gật đầu.
“Được.”
Hắn chống tay vào tường, dường như muốn đứng dậy.
Nhưng vừa cử động, thân thể đã loạng choạng.
Cả người suýt ngã trở lại mặt đất.
Hứa Thanh Hòa lập tức nói:
“Cậu ấy rất yếu.”
“Đừng để cậu ấy tự đi.”
Khương Miên nhìn đội trưởng an ninh.
“Đưa cáng nâng hạ xuống.”
“Phòng hộ trong suốt quá trình.”
“Không tiếp xúc trực tiếp.”
“Sau khi đưa lên, chuyển vào buồng quan sát nguy cơ cao tạm thời.”
“Tổ y tế kiểm tra sơ bộ từ xa.”
“Không ai được phép đến gần một mình.”
Khương Hoài Viễn hỏi:
“Có cần báo trước cho cửa Đông tăng cường phòng thủ không?”
Khương Miên gật đầu.
“Báo.”
“Phía bắc, cửa Đông, cửa Tây đều tăng cường.”
“K rất có thể đã biết hắn tỉnh.”
Khương Nghiên đã bắt đầu làm.
“Tất cả tín hiệu bên ngoài chuyển sang im lặng.”
“Toàn bộ dữ liệu liên quan S-17 chuyển ngoại tuyến.”
“Hình ảnh thăm dò chuyển sang mã hóa tối cao.”
Bùi Yếm ngồi trong phòng phong ấn dưới lòng đất, như có thể nghe được sự sắp xếp của bọn họ.
Hắn không phản kháng.
Cũng không biểu hiện sợ hãi.
Chỉ dựa vào tường, yên lặng chờ đợi.
Ánh đèn của thiết bị dò chiếu lên gương mặt tái nhợt của hắn.
Hắn ngẩng mắt nhìn ống kính.
“Khương Miên.”
Đáy mắt Khương Miên khẽ động.
“Cậu biết tên tôi?”
Bùi Yếm khẽ chớp mắt.
“Bọn họ vừa nãy cứ gọi cô như vậy.”
Giọng hắn rất trầm.
“Cô là người quản việc ở đây?”
Khương Miên: “Có thể coi là vậy.”
Bùi Yếm: “Vậy cô nói có giữ lời không?”
Khương Miên: “Đa số thời gian là có.”
Bùi Yếm im lặng hai giây.
“Được.”
Hắn cụp mắt xuống, giọng nhẹ như sắp tan trong luồng khí lạnh.
“Vậy tôi tạm thời tin ‘đa số thời gian’ trước đã.”
Khương Miên nhìn hắn, không nói thêm gì.
Khoảnh khắc này, cô mơ hồ nhận ra.
Bùi Yếm không phải một thanh đao đã rút khỏi vỏ.
Hắn giống một thanh đao bị chôn dưới lòng đất đã lâu hơn.
Rỉ sét, máu, mã số cũ, ô nhiễm tinh thần, những đường dây thí nghiệm của K, tất cả đều quấn lấy hắn.
Cậu không biết rút nó ra có cắt vào tay mình hay không.
Nhưng cậu cũng không thể để mặc K cướp hắn đi.
Vì K cần không phải là cứu hắn.
Mà là lợi dụng hắn.
Còn Bắc Giao cần biết, S-17 rốt cuộc là cái gì.
Cũng cần biết, người tên Bùi Yếm này, rốt cuộc còn có thể bị xem là người hay không.
Bốn giờ hai mươi phút sáng.
Cáng nâng hạ được thả xuống hố kiểm tra.
Bùi Yếm được đưa ra khỏi phòng phong ấn dưới lòng đất.
Hắn rất nhẹ.
Nhẹ đến mức không giống một thiếu niên ở độ tuổi đáng lẽ phải nặng cân hơn.
Xuyên qua lớp vải bảo hộ, tổ y tế gần như có thể nhìn thấy xương cổ tay nhô lên của hắn.
Khoảnh khắc hắn được đưa lên mặt đất, ngọn gió phía bắc Bắc Giao bỗng ngừng lại một nhịp.
Xa xa phía Trạm máy nông nghiệp, vài con chuột biến dị đang ẩn trong bóng tối đột nhiên đồng loạt dừng lại.
Chúng không tiến lại gần.
Mà như cảm nhận được điều gì, chậm rãi lùi ra sau.
Đội trưởng an ninh nhìn thấy cảnh này, sống lưng lạnh toát.
Khương Miên cũng nhìn thấy.
Cô nhìn Bùi Yếm trên cáng.
Bùi Yếm nhắm mắt, dường như đã hôn mê thêm lần nữa.
Nhưng đầu ngón tay hắn khẽ động.
Như đang vô thức áp chế bản năng của những sinh vật ô nhiễm xung quanh.
Khương Miên khẽ nói:
“Nhanh lên.”
“Về Bắc Giao.”
Cả đội nhanh chóng rút lui.
Hố kiểm tra được phong kín lại.
Phòng phong ấn tạm thời không vào.
Ba vòng cảnh giới bên ngoài đều được dựng lên.
Bốn giờ năm mươi phút sáng.
Bùi Yếm được đưa vào buồng quan sát nguy cơ cao tạm thời của Bắc Giao.
Buồng quan sát ngăn cách bằng hai lớp tường bảo hộ trong suốt.
Bên trong chỉ có một chiếc giường, một bộ thiết bị theo dõi cơ bản, một cửa tiếp vật phẩm và hệ thống thông gió độc lập.
Bùi Yếm nằm trên giường.
Thân nhiệt thấp.
Nhịp tim thấp.
Sóng não hoạt động bất thường.
Phản ứng ô nhiễm không rõ rệt.
Nhưng dao động tinh thần cực mạnh.
Thẩm Nam Chi xem xong dữ liệu qua màn hình, im lặng hồi lâu.
Cuối cùng chỉ nói:
“Đây không phải người sống sót bình thường.”
Khương Miên đứng bên ngoài buồng quan sát.
“Tôi biết.”
Thẩm Nam Chi nhìn cô.
“Cũng không giống sinh vật cảm nhiễm thông thường.”
Khương Miên: “Tôi cũng biết.”
Thẩm Nam Chi hỏi:
“Vậy cậu ấy tính là gì?”
Khương Miên nhìn thiếu niên yên lặng hôn mê trong buồng quan sát.
Vài giây sau, cô mới lên tiếng:
“Tạm thời tính là người.”
Bốn chữ này rất nhẹ.
Nhưng bị thiết bị thu âm trong buồng quan sát ghi lại.
Mi mắt Bùi Yếm trên giường khẽ run lên.
Hắn không tỉnh.
Nhưng ngón tay từ từ thả lỏng.
Như đã nghe thấy.
Lại như cuối cùng cũng cho phép mình chợp mắt một lúc.
Khương Miên quay lại phòng điều khiển trung tâm, viết vào nhật ký chiến bị:
- Phát hiện hố kiểm tra lớp ngoài S-17.
- Xác nhận có khoang phong ấn độc lập dưới lòng đất.
- Tinh Thần Nguyên S-17 vẫn còn sống.
- Tên nghi là: Bùi Yếm.
- Nhân vật ẩn chưa được khai thác trong nguyên tác.
- Có dao động tinh thần bất thường.
- Sinh vật cảm nhiễm có phản ứng né tránh đối với sự tồn tại của hắn.
- Đã chuyển vào buồng quan sát nguy cơ cao Bắc Giao.
- Tạm xếp loại: con người, nguy cơ cao, chờ xác nhận.
Viết đến cuối cùng, cô dừng lại một chút.
Rồi bổ sung thêm một câu:
Không để K thu hồi.
Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng.
Đèn Bắc Giao vẫn còn sáng.
Trong lòng đất sâu thẳm, khoang phong ấn trống rỗng im lặng không tiếng động.
Còn trong buồng quan sát nguy cơ cao Bắc Giao, thiếu niên tên Bùi Yếm nằm yên lặng.
Tái nhợt.
Nguy hiểm.
Như một đoạn tình tiết chưa biết cuối cùng cũng nổi lên từ bóng tối của nguyên tác.
