Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 46

Chương 46

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 46 có bản audio.

Chương 46: Giọng nói của cậu ấy

 

9 giờ sáng.

 

Khu an toàn Bắc Giao bước sang ngày thứ ba của mạt thế.

 

Bầu trời vẫn xám xịt.

 

Phía xa, hướng thành phố, khói đen đã giảm bớt phần nào, nhưng không khí lại mang thêm một mùi vị khác.

 

Thối rữa.

 

Ẩm ướt.

 

Còn có chút mùi khét do lửa đốt.

 

Khu quan sát ngoài cửa Đông đã mở rộng đến khu thứ tư.

 

Số người sống sót vượt qua một trăm ba mươi.

 

Trong đó chín mươi bảy người không bị thương.

 

Hai mươi mốt người bị thương đang được quan sát.

 

Mười người nghi nhiễm.

 

Bốn người bị cách ly nghiêm ngặt.

 

Tám xác sinh vật cảm nhiễm đã chết.

 

Đây chỉ là trước cổng Bắc Giao.

 

Bên ngoài thực sự hỗn loạn đến mức nào, đã hoàn toàn không thể thống kê hết.

 

Mạng công cộng chập chờn.

 

Thông báo chính thức ngày càng ít.

 

Những video có thể truyền ra, phần lớn chỉ dài mười mấy giây.

 

Siêu thị bị cướp phá.

 

Bệnh viện bị phong tỏa.

 

Trong hành lang khu dân cư có người biến thành thi thể.

 

Nút giao cao tốc chất đầy xe bỏ hoang.

 

Càng ngày càng nhiều người bắt đầu chạy ra vùng ngoại ô.

 

Họ nghĩ ngoại ô an toàn.

 

Cũng có người nghe nói Bắc Giao có tường rào, có nước, có bác sĩ, có thức ăn.

 

Điều này có nghĩa là Bắc Giao sắp phải đối mặt không chỉ với sinh vật cảm nhiễm và K.

 

Mà còn với ngày càng nhiều người sống.

 

Người sống có khi còn khó xử lý hơn sinh vật cảm nhiễm.

 

Sinh vật cảm nhiễm xông lên, đánh vào đầu là xong.

 

Người sống sẽ khóc, sẽ quỳ, sẽ cướp giật, sẽ ôm con cầu xin cửa mở, sẽ sau khi anh cho nửa bát cháo lại hỏi tại sao không cho cả bát.

 

Khương Miên đứng trong phòng điều khiển trung tâm, xem bảng chuẩn bị chiến đấu mới nhất.

 

- Giai đoạn một tường rào: 91%

- Lương thực chính dự trữ: 56%

- Dược phẩm dự trữ: 51%

- Nước uống dự trữ: 49%

- Năng lượng dự trữ: 36%

- Nhân sự nội bộ: 132

- Khu quan sát bên ngoài: 131

- Nhân sự quản lý nguy cơ cao: 3

- Nghi nhiễm đang quan sát: 10

- Độ ổn định nhân sự: 64%

- Chỉ số ô nhiễm khu cấm phía Bắc: trung bình cao

- Cấp quan sát S-17: tối cao

 

Ánh mắt cô dừng ở dòng cuối cùng.

 

Cấp quan sát S-17: tối cao.

 

Từ lúc Bùi Yếm tỉnh lại đến giờ, đã hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua.

 

Cậu không còn mất kiểm soát.

 

Cũng không chủ động tấn công.

 

Ăn nửa bát cháo loãng, phối hợp kiểm tra từ xa, trả lời một phần câu hỏi.

 

Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu an toàn.

 

Bùi Yếm càng phối hợp, ngược lại càng khiến Khương Miên cảnh giác.

 

Một người bị phong ấn dưới lòng đất nhiều năm, bị coi là Tinh Thần Nguyên, sau khi tỉnh lại không sụp đổ, không gào thét, không khóc, không cầu cứu, thậm chí có thể ngồi đó nói chuyện quy tắc với cô.

 

Bản thân điều này đã không bình thường.

 

Một người như vậy một khi thực sự mất kiểm soát, thường đáng sợ hơn một kẻ điên bình thường rất nhiều.

 

Khương Nghiên chiếu báo cáo hệ thống mới lên.

 

“Dữ liệu liên quan đến S-17 đã hoàn toàn ngoại tuyến.”

 

“Giám sát khoang quan sát không kết nối với mạng chính.”

 

“Chỉ có phòng điều khiển trung tâm, màn hình cốt lõi khu y tế và thiết bị đầu cuối cá nhân của Khương Miên có quyền truy cập.”

 

Khương Tự đứng bên cạnh, băng trên cánh tay đã thay một lần.

 

Anh nhìn hình ảnh quan sát của Bùi Yếm trong màn hình.

 

Bùi Yếm ngồi bên giường.

 

Không ngủ.

 

Cũng không nhìn camera.

 

Cậu chỉ cụp mắt nhìn dãy số trên cổ tay mình.

 

Tóc đen rủ trước xương mày, khuôn mặt tái nhợt nửa ẩn trong ánh đèn.

 

Cậu ngồi rất yên tĩnh.

 

Yên tĩnh đến mức cứ như cả con người bị tấm kính ngăn cách ở một thế giới khác.

 

Khương Tự nhìn một hồi, nhíu mày:

 

“Cậu ta cứ nhìn dãy số đó mãi làm gì?”

 

Khương Miên cũng liếc nhìn.

 

“Để xác nhận mình vẫn còn ở đây.”

 

Khương Tự khựng lại.

 

Giọng Khương Miên rất nhẹ:

 

“Có những người khi trí nhớ hỗn loạn, sẽ dựa vào một vật cố định để xác nhận thân phận.”

 

“Cậu ấy không nhớ được nhiều.”

 

“Nhưng cậu ấy nhớ S-17.”

 

Vẻ mặt Khương Tự càng phức tạp.

 

“Nhưng S-17 không phải tên.”

 

“Là mã số.”

 

Khương Miên: “Đúng.”

 

“Vì vậy cậu ấy càng cần một cái tên.”

 

Khương Tự nhìn cô.

 

“Bùi Yếm?”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Ừ.”

 

Khương Tự không nói gì.

 

Một lát sau, anh khẽ nói:

 

“Cái tên này nghe cũng chẳng phải điềm lành gì.”

 

Khương Miên: “Còn hơn S-17.”

 

Khương Tự: “Cũng đúng.”

 

Phòng điều khiển trung tâm im lặng một lát.

 

Khương Hoài Viễn từ kênh công trình kết nối vào.

 

“Bên ngoài khoang phong ấn phía Bắc đã hoàn thành lớp phong tỏa đầu tiên.”

 

“Phía trên lỗ kiểm tra đã hàn thêm tấm thép và cảm biến rung.”

 

“Nhưng dưới lòng đất vẫn còn hai đường ống cũ nghi là nhánh phụ chưa được xác nhận.”

 

Khương Miên nhìn bản đồ.

 

“Tạm thời không cho người xuống.”

 

“Dùng xe bánh xích không người lái trước.”

 

Khương Hoài Viễn: “Đã chuẩn bị xong.”

 

Khương Miên: “Khu cấm phía Bắc không được rút người.”

 

“K biết chúng ta đưa S-17 ra, hôm nay chắc chắn sẽ thử.”

 

Khương Tự cười lạnh:

 

“Hắn tốt nhất đừng đến.”

 

Khương Miên nhìn anh.

 

“Hôm nay anh cũng không được dùng dị năng.”

 

Khương Tự: “...”

 

Đáng lẽ anh không nên lên tiếng.

 

Khương Nghiên đột nhiên mở lời:

 

“Khoang quan sát có động tĩnh.”

 

Mọi người cùng nhìn về phía màn hình.

 

Bùi Yếm ngẩng đầu lên.

 

Cậu không nhìn camera.

 

Mà nhìn về phía bức tường bên trái trong khoang quan sát.

 

Bên đó không có gì cả.

 

Chỉ có một bức tường bảo vệ màu trắng và máy theo dõi.

 

Nhưng Bùi Yếm nhìn rất tập trung.

 

Cứ như sau bức tường có thứ gì đó đang nói chuyện.

 

Khương Miên cầm bộ đàm lên.

 

“Bùi Yếm.”

 

Trong khoang quan sát, hàng mi của thiếu niên khẽ động.

 

Cậu chậm rãi quay đầu, nhìn về phía camera.

 

“Vâng.”

 

Giọng cậu vẫn còn hơi khàn.

 

Nhưng đã bình tĩnh hơn lúc mới tỉnh một chút.

 

Khương Miên hỏi:

 

“Cậu đang nghe gì?”

 

Bùi Yếm không trả lời ngay.

 

Cậu cụp mắt, như đang phân biệt những âm thanh hỗn loạn kia.

 

Vài giây sau, cậu mới cất tiếng:

 

“Dưới lòng đất.”

 

Khương Tự lập tức căng thẳng.

 

Khương Miên: “Dưới lòng đất có gì?”

 

Bùi Yếm: “Rất nhiều âm thanh.”

 

“Chuột.”

 

“Nước.”

 

“Sắt.”

 

“Còn có một thứ không thuộc về chúng.”

 

Khương Nghiên lập tức điều tra dữ liệu giám sát phía Bắc.

 

“Bầy chuột phía Bắc không có dấu hiệu di chuyển rõ ràng.”

 

“Dòng nước ngầm bình thường.”

 

“Kết cấu kim loại có rung động nhẹ, nhưng trị số rất thấp.”

 

Khương Miên nhìn Bùi Yếm.

 

“Thứ đó là gì?”

 

Bùi Yếm nhíu mày.

 

Động tác này rất nhẹ.

 

Nhưng lại khiến khuôn mặt vốn bình tĩnh đến gần như nước đọng của cậu, nhuốm thêm một chút bối rối thuộc về “con người”.

 

“Giống tiếng chuông.”

 

Khương Miên: “Tiếng chuông?”

 

Bùi Yếm gật đầu.

 

“Rất nhỏ.”

 

“Đang gọi bọn chúng.”

 

“Không phải tiếng người.”

 

“Cũng không phải K.”

 

Cậu dừng lại một chút.

 

“Giống một cái máy cũ hơn.”

 

Khương Miên nhìn Khương Nghiên.

 

Khương Nghiên đã bắt đầu quét tần số.

 

“Dưới lòng đất có thiết bị tần số thấp?”

 

Bùi Yếm đột nhiên bổ sung:

 

“Không phải bây giờ mới kêu.”

 

“Đêm qua cũng kêu rồi.”

 

“Lúc bầy chuột ra ngoài.”

 

Bầu không khí trong phòng điều khiển trung tâm thay đổi.

 

Đêm qua, bầy chuột biến dị ở phía Bắc chính là bị một âm thanh tần số thấp nào đó điều khiển.

 

Lúc đó bọn họ chỉ biết dưới lòng đất có thiết bị, nhưng chưa xác định được vị trí.

 

Bây giờ Bùi Yếm tỉnh lại, lại có thể trực tiếp “nghe” được.

 

Khương Miên hỏi:

 

“Có thể xác định phương hướng không?”

 

Bùi Yếm nhìn cô.

 

“Có thể.”

 

Khương Miên: “Cái giá?”

 

Bùi Yếm im lặng một chút.

 

Cứ như không ngờ cô lại hỏi vấn đề này trước.

 

“Sẽ ồn.”

 

Khương Miên: “Chỉ là ồn?”

 

Bùi Yếm: “Cũng sẽ đau.”

 

Cậu giơ tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn vào huyệt thái dương.

 

“Giống như có người đang rút kim từ bên trong ra ngoài.”

 

Sắc mặt mọi người trong phòng điều khiển trung tâm đều không tốt.

 

Khương Tự lập tức nói:

 

“Vậy thì đừng bắt cậu ta nghe.”

 

Bùi Yếm nghe thấy câu này, liếc anh một cái.

 

Ánh mắt đó không chút cảm xúc.

 

Khương Tự lần này lại không cảm thấy bị áp bức.

 

Có lẽ Bùi Yếm đã nhớ câu “cảnh cáo một lần” kia.

 

Cậu không dùng ba động tinh thần để thử Khương Tự nữa.

 

Khương Miên không lập tức ra lệnh.

 

Cô nhìn Bùi Yếm.

 

“Cậu có sẵn lòng phối hợp không?”

 

Bùi Yếm cụp mắt.

 

“Nếu tôi không phối hợp thì sao?”

 

Khương Miên: “Vậy thì không làm.”

 

Bùi Yếm ngước mắt lên.

 

Lần này, trong mắt cậu cuối cùng cũng xuất hiện một chút nghi hoặc rõ ràng.

 

“Cô không ép buộc?”

 

Khương Miên: “Hiện tại cậu không phải vật thí nghiệm.”

 

“Bắc Giao cần thông tin, nhưng không làm kích thích tinh thần cưỡng chế.”

 

Bùi Yếm yên lặng nhìn cô.

 

Trên máy theo dõi, đường cong dao động tinh thần khẽ nhấp nhô.

 

Không phải mất kiểm soát.

 

Mà giống như bị thứ gì đó chạm vào.

 

Một lúc lâu sau, cậu mới khẽ nói:

 

“Tôi có thể thử một lần.”

 

Khương Miên: “Chỉ thử một lần.”

 

“Nếu cơn đau tăng lên, lập tức dừng.”

 

Bùi Yếm: “Dừng thế nào?”

 

Khương Miên: “Nhìn tôi.”

 

Hàng mi Bùi Yếm khẽ động.

 

Cậu hiểu ý câu nói này.

 

Lần trước, khi cậu mất kiểm soát ba động tinh thần, chính là Khương Miên dùng “định vị hiện thực” kéo cậu trở lại.

 

Cậu đang ở Bắc Giao.

 

Không phải dưới lòng đất.

 

Cậu vừa ăn nửa bát cháo nóng.

 

Những lời nghe có vẻ lạnh lùng thậm chí hơi kỳ quặc đó, lại có tác dụng với cậu.

 

Bùi Yếm khẽ nói:

 

“Được.”

 

---

 

9 giờ 45 phút sáng.

 

Bài kiểm tra định vị tinh thần tạm thời bắt đầu.

 

Khoang quan sát không mở.

 

Bùi Yếm ngồi bên giường, hai tay tự nhiên buông xuống.

 

Dãy số S-17 trên cổ tay lộ ra dưới ánh đèn.

 

Sắc mặt cậu vẫn tái nhợt, tóc đen che đi một chút đuôi mắt, gầy gò đến mức như gió thổi một cái là tan.

 

Nhưng khi cậu nhắm mắt lại, tất cả thiết bị trong khoang quan sát đồng loạt nhảy lên.

 

Không phải dao động điện áp.

 

Mà là dao động tinh thần.

 

Đường cong trên màn hình đột nhiên tăng vọt.

 

Thẩm Nam Chi ngồi trước bàn giám sát khu y tế, giọng bình tĩnh:

 

“Hoạt động điện não tăng.”

 

“Nhịp tim giảm.”

 

“Nhiệt độ cơ thể tiếp tục thấp.”

 

“Tải trọng tinh thần tăng.”

 

Khương Miên đứng bên ngoài khoang quan sát.

 

Cô không bước vào bên trong.

 

Chỉ đứng ở nơi cách hai lớp kính.

 

Bùi Yếm nhắm mắt.

 

Cậu dường như thực sự đang nghe.

 

Nghe những âm thanh dưới lòng đất mà người bình thường không nghe thấy.

 

Vài giây sau, chân mày cậu hơi nhíu lại.

 

“Nhiều quá.”

 

“Quá loạn.”

 

Khương Miên cất tiếng:

 

“Chỉ tìm tiếng chuông.”

 

Hơi thở Bùi Yếm nhẹ đi một chút.

 

“Ừ.”

 

Đầu ngón tay cậu chậm rãi siết chặt.

 

Trên màn hình giám sát, đường cong tinh thần bắt đầu xuất hiện những dao động nhỏ.

 

Khương Nghiên chiếu bản đồ dưới lòng đất Bắc Giao lên màn hình lớn.

 

“Bùi Yếm, có thể cho biết phương hướng không?”

 

Bùi Yếm không trả lời Khương Nghiên.

 

Cứ như không nghe thấy.

 

Khương Nghiên nhìn Khương Miên.

 

Khương Miên cất tiếng:

 

“Bùi Yếm.”

 

Hàng mi thiếu niên khẽ run lên.

 

“Phương hướng.”

 

Bùi Yếm thì thầm:

 

“Hướng Bắc.”

 

Trên bản đồ, Khương Nghiên lập tức đánh dấu hướng Bắc.

 

Khương Miên tiếp tục:

 

“Gần hay xa?”

 

Bùi Yếm: “Không xa.”

 

“Sâu hơn trạm máy nông nghiệp.”

 

“Nông hơn khoang phong ấn.”

 

Ánh mắt Khương Hoài Viễn trầm xuống.

 

“Trạm bơm bỏ hoang.”

 

Khương Nghiên nhanh chóng đánh dấu điểm.

 

Trạm bơm bỏ hoang nằm giữa trạm máy nông nghiệp phía Bắc và lỗ kiểm tra S-17.

 

Trước đó bọn họ đã liệt kê nó vào danh sách điểm nguy hiểm.

 

Nhưng vì tình huống khẩn cấp ở cửa Đông và S-17, trạm bơm vẫn chưa được kiểm tra toàn bộ.

 

Hơi thở Bùi Yếm đột nhiên nặng hơn một chút.

 

Thẩm Nam Chi lập tức nói:

 

“Tải trọng tinh thần tiếp tục tăng.”

 

Khương Miên nhìn Bùi Yếm.

 

“Dừng lại.”

 

Bùi Yếm không mở mắt.

 

Đầu ngón tay cậu đang run rẩy.

 

“Bên trong có thứ gì đó.”

 

Giọng Khương Miên trầm xuống:

 

“Dừng lại.”

 

Bùi Yếm như không nghe thấy.

 

“Nó đang gọi bầy chuột.”

 

“Cũng đang gọi……”

 

Chân mày cậu đột nhiên siết chặt.

 

Máy theo dõi phát ra tiếng báo động.

 

Giọng Thẩm Nam Chi trở nên lạnh đi:

 

“Dao động tinh thần bất thường!”

 

Đèn trong khoang quan sát chập chờn.

 

Cùng lúc đó, ở khu cấm phía Bắc, bầy chuột dưới lòng đất đột nhiên trở nên kích động.

 

Trong khung hình giám sát, vài con chuột biến dị trốn trong góc tối đột nhiên ngẩng đầu.

 

Không phải hướng về Bắc Giao.

 

Mà hướng về phía Bùi Yếm.

 

Sắc mặt Khương Nghiên thay đổi:

 

“Bầy chuột có phản ứng.”

 

Khương Miên lập tức bước lên một bước.

 

“Bùi Yếm.”

 

Hàng mi Bùi Yếm run rẩy dữ dội.

 

Sắc mặt cậu tái nhợt đến mức gần như trong suốt, môi mím chặt, như đang bị một âm thanh nào đó kéo xuống dưới.

 

Giọng Khương Miên bình tĩnh:

 

“Nhìn tôi.”

 

Bùi Yếm không phản ứng.

 

Dao động tinh thần trong khoang quan sát tiếp tục tăng cao.

 

Sắc mặt Khương Tự kịch biến.

 

“Cậu ta không nghe thấy nữa sao?”

 

Thẩm Nam Chi trầm giọng:

 

“Cậu ta bị tín hiệu dưới lòng đất giữ chặt rồi.”

 

Khương Miên giơ tay lên, đầu ngón tay hiện ra một luồng ánh sáng trắng cực nhạt.

 

Hứa Thanh Hòa trong kênh liên lạc lập tức lên tiếng:

 

“Miên Miên, đừng liều.”

 

Khương Miên không dùng Tịnh Vực để chạm vào tinh thần nguyên của Bùi Yếm.

 

Cô chỉ dùng Tịnh Vực áp lên lớp vỏ bên ngoài khoang quan sát.

 

Một lớp ánh sáng trắng cực mỏng, giống như làn sương lạnh, phủ lên tấm kính bảo vệ.

 

Không phải để thanh lọc cậu.

 

Mà để ngăn cách tiếng ồn ô nhiễm từ bên ngoài.

 

Bùi Yếm đột ngột mở mắt.

 

Trong đôi mắt đen đó, trong khoảnh khắc dường như có vô số bóng hình hỗn loạn lướt qua.

 

Tiếng gào rú của sinh vật cảm nhiễm.

 

Tiếng the thé của bầy chuột.

 

Tiếng kêu khe khẽ của thiết bị tần số thấp dưới lòng đất.

 

Còn có rất nhiều tiếng vọng bị phong ấn trong bóng tối, chết rồi vẫn còn sót lại.

 

Đáy mắt cậu quá đen, đen đến mức như muốn nuốt chửng tất cả âm thanh.

 

Khương Miên không lùi bước.

 

Cô nhìn cậu, từng chữ một:

 

“Bùi Yếm.”

 

“Cậu đang ở Bắc Giao.”

 

“Không phải dưới lòng đất.”

 

“Cậu đang ở khoang quan sát.”

 

“Không phải khoang phong ấn.”

 

“Cậu vừa mới làm bài kiểm tra.”

 

“Bây giờ bài kiểm tra kết thúc.”

 

“Nhìn tôi.”

 

Hơi thở Bùi Yếm rất nhẹ.

 

Cậu cách tấm kính nhìn Khương Miên.

 

Như từ đáy nước rất sâu ngoi lên mặt nước.

 

Một lúc lâu sau, yết hầu cậu khẽ lăn xuống.

 

“Khương Miên.”

 

Khương Miên: “Ừ.”

 

Bùi Yếm: “Rất ồn.”

 

Khương Miên: “Tôi biết.”

 

Bùi Yếm thì thầm:

 

“Tôi muốn bảo chúng im lặng.”

 

Đôi mắt Khương Miên hơi trầm xuống.

 

“Hiện tại không thể làm vậy.”

 

Bùi Yếm nhìn cô.

 

“Vì sao?”

 

Khương Miên: “Vì cậu còn chưa khống chế được.”

 

“Cậu bảo chúng im lặng, cũng có thể khiến chính mình mất kiểm soát.”

 

“Cậu mất kiểm soát, Bắc Giao sẽ gặp rắc rối.”

 

“Cậu đã đồng ý tạm thời hợp tác.”

 

Hàng mi Bùi Yếm rũ xuống.

 

“Ừ.”

 

Đường cong tinh thần trên máy theo dõi từ từ hạ xuống.

 

Bầy chuột phía Bắc cũng trở lại yên tĩnh.

 

Thẩm Nam Chi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

“Dao động đã hạ xuống.”

 

“Không rơi vào trạng thái mất kiểm soát.”

 

Ánh sáng trắng trên đầu ngón tay Khương Miên tan đi.

 

Cô nhìn Bùi Yếm.

 

“Bài kiểm tra hôm nay đến đây là hết.”

 

Sắc mặt Bùi Yếm rất tái, nhưng không phản bác.

 

Cậu chỉ hỏi:

 

“Tôi có ích không?”

 

Câu hỏi này đến rất đột ngột.

 

Cũng rất bình tĩnh.

 

Nhưng Khương Miên hiểu.

 

Cậu không hỏi năng lực có giá trị hay không.

 

Cậu đang hỏi——

 

Nếu tôi có ích, có phải các người sẽ không nhốt tôi lại dưới lòng đất nữa không?

 

Khương Miên nhìn cậu.

 

“Có.”

 

Bùi Yếm cụp mắt.

 

Khương Miên tiếp tục:

 

“Nhưng không phải vì cậu có ích nên tạm thời được coi là người.”

 

Bùi Yếm khựng lại.

 

Cậu ngước mắt lên.

 

Giọng Khương Miên đều đều:

 

“Cậu phối hợp quy tắc.”

 

“Không làm hại ai.”

 

“Không chủ động tấn công Bắc Giao.”

 

“Vì vậy cậu tạm thời là người.”

 

“Có ích, là chuyện khác.”

 

Khoang quan sát im lặng rất lâu.

 

Bùi Yếm nhìn cô, ánh mắt sâu hơn vừa rồi.

 

Như có thứ gì đó dưới đáy giếng đen tối kia, khẽ động đậy.

 

“Khương Miên.”

 

“Cô thật sự rất kỳ lạ.”

 

Khương Miên: “Cậu cũng vậy.”

 

Bùi Yếm khẽ bật cười một tiếng.

 

Lần này không phải nụ cười lạnh lùng.

 

Rất nhẹ.

 

Mang theo chút mệt mỏi vừa từ bờ vực mất kiểm soát trở về.

 

Dáng mày cậu vốn đẹp.

 

Chỉ là trước đó quá lạnh, quá trắng, quá giống vật bị phong ấn, khiến người ta không dám nhìn kỹ.

 

Nụ cười này, giống như lớp băng mỏng nứt ra một đường nhỏ, từ bên trong lộ ra một chút khí chất thiếu niên muộn màng.

 

Đẹp đến mức có chút không chân thực.

 

Khương Tự trong phòng điều khiển trung tâm nhìn chằm chằm, nhíu mày.

 

“Cậu ta cười gì vậy?”

 

Khương Nghiên thản nhiên nói:

 

“Chắc là thấy Miên Miên nói chuyện thú vị.”

 

Khương Tự: “Có gì thú vị?”

 

Khương Nghiên liếc anh một cái.

 

“Đây không phải phạm vi anh cần hiểu.”

 

Khương Tự: “...”

 

Anh nghi ngờ Khương Nghiên đang chế nhạo đầu óc anh.

 

Và anh có bằng chứng.

 

---

 

10 giờ 20 phút sáng.

 

Kết quả bài kiểm tra được tổng hợp.

 

Bùi Yếm đã xác định thành công phương hướng đại khái của thiết bị điều khiển tần số thấp.

 

Trạm bơm bỏ hoang phía Bắc.

 

Độ sâu khoảng sáu đến tám mét dưới lòng đất.

 

Kết nối với đường ống cũ của trạm máy nông nghiệp.

 

Nghi dùng để điều khiển bầy chuột biến dị và sinh vật vận chuyển ô nhiễm.

 

Đồng thời xác nhận:

 

Bùi Yếm có thể nghe được “âm thanh” của sinh vật ô nhiễm và thiết bị dưới lòng đất.

 

Cậu có thể định vị.

 

Nhưng cái giá là tải trọng tinh thần tăng lên, có nguy cơ bị kéo ngược lại.

 

Khương Miên ghi vào sổ chuẩn bị chiến đấu:

 

- Bài kiểm tra định vị tinh thần lần thứ nhất của S-17 đã hoàn thành

- Mục tiêu: trạm bơm bỏ hoang phía Bắc

- Xác nhận tồn tại nguồn điều khiển tần số thấp

- Bùi Yếm có thể cảm nhận âm thanh của sinh vật ô nhiễm và thiết bị dưới lòng đất

- Nguy cơ tải trọng tinh thần cao

- Khương Miên dùng định vị hiện thực có thể ổn định dao động tinh thần của cậu

- Tịnh Vực có thể tạm thời ngăn cách tiếng ồn ô nhiễm bên ngoài

- Tạm thời không tiến hành bài kiểm tra lần thứ hai

 

Viết xong, cô lại bổ sung một câu:

 

Bùi Yếm không thể bị coi là công cụ để sử dụng.

 

Viết xong câu này, Khương Miên tự dừng lại.

 

Cô biết câu này rất nguy hiểm.

 

Trong mạt thế, tất cả năng lực hữu dụng đều sẽ bị đẩy lên tuyến đầu.

 

Dị năng của nhà họ Khương cũng vậy.

 

Tịnh Vực của cô cũng vậy.

 

Tinh thần nguyên của Bùi Yếm càng như vậy.

 

Nhưng nếu bọn họ cũng giống K, chỉ coi Bùi Yếm là công cụ.

 

Vậy thì Bắc Giao và phòng thí nghiệm dưới lòng đất chẳng có gì khác biệt về bản chất.

 

Sự khác biệt không thể chỉ dựa vào khẩu hiệu.

 

Mà phải dựa vào quy tắc.

 

Cô gấp sổ ghi chép lại.

 

“Thông báo cho tổ công trình.”

 

“Không cường công trạm bơm bỏ hoang.”

 

“Phong tỏa vòng ngoài trước.”

 

“Rồi dùng thiết bị không người lái thăm dò.”

 

Khương Tự lập tức nói:

 

“Em dẫn đội canh giữ vòng ngoài trạm bơm.”

 

Khương Miên nhìn anh.

 

“Được.”

 

Mắt Khương Tự sáng lên.

 

Khương Miên nói thêm:

 

“Không được dùng dị năng.”

 

Khương Tự: “...”

 

“Biết rồi.”

 

Khương Hoài Viễn từ kênh công trình kết nối vào.

 

“Tôi cũng đến vòng ngoài trạm bơm.”

 

“Phong tỏa kết cấu cần tôi.”

 

Khương Miên gật đầu.

 

“Chú ý phòng hộ.”

 

Khương Nghiên nói:

 

“Tôi sẽ mang thiết bị chặn tín hiệu.”

 

“Phòng thiết bị tần số thấp bị kích hoạt lần nữa.”

 

Bắc Giao nhanh chóng hoạt động.

 

Một đội phong tỏa vòng ngoài tiến về phía trạm bơm bỏ hoang.

 

Lần này, không phải bị K dắt mũi.

 

Mà là Bắc Giao chủ động đi bịt cổ họng hắn.

 

---

 

Cũng trong lúc đó.

 

Dưới lòng đất phía Bắc Bắc Giao.

 

Nơi sâu hơn trong trạm bơm bỏ hoang.

 

Một ngọn đèn khẩn cấp màu vàng vụt sáng.

 

Dưới đèn, mấy người mặc đồ bảo hộ đang kiểm tra một thiết bị điều khiển tần số thấp kiểu cũ.

 

Bề mặt thiết bị loang lổ gỉ sét, nhưng vẫn đang vận hành.

 

Trên màn hình nhảy một dòng cảnh báo màu đỏ:

 

【Nhiễu tinh thần nguyên】

 

【Tín hiệu hồi lưu bất thường】

 

【Đã xác nhận phản hồi của S-17】

 

Một nhà nghiên cứu mặt tái nhợt quay đầu lại.

 

“K tiên sinh.”

 

“S-17 thật sự đã tỉnh.”

 

Trong bóng tối, K đứng trước cánh cửa kim loại khép hờ.

 

Hắn nhìn dòng cảnh báo màu đỏ kia, ánh mắt không hề giận dữ.

 

Ngược lại, hắn cười.

 

“Tất nhiên.”

 

“Chìa khóa nhà họ Khương đã ở Bắc Giao.”

 

“S-17 sao có thể tiếp tục ngủ được.”

 

Nhà nghiên cứu khẽ nói:

 

“Nhưng cậu ta bị Khương Miên mang đi rồi.”

 

“Hơn nữa lần phản hồi tinh thần vừa rồi không hoàn toàn mất kiểm soát.”

 

“K tiên sinh, hình như phía Bắc Giao có người đang ổn định cậu ta.”

 

Đáy mắt K càng thêm sâu.

 

“Khương Miên.”

 

Hắn khẽ đọc lại cái tên này.

 

Như đang đọc một biến số thí nghiệm ngày càng khiến hắn hứng thú.

 

“Cô ta có thể thanh lọc ô nhiễm.”

 

“Huyết mạch nhà họ Khương có thể tự giác tỉnh lại dị năng.”

 

“Bây giờ ngay cả S-17 cũng bắt đầu có phản ứng với cô ta.”

 

Nhà nghiên cứu do dự:

 

“Vậy bước tiếp theo của chúng ta……”

 

K giơ tay lên.

 

“Đừng vội thu hồi.”

 

Nhà nghiên cứu sững người.

 

K nhìn đường cong phản hồi S-17 trên màn hình.

 

Đường cong tinh thần vốn dĩ hung bạo hỗn loạn kia, tại một điểm nào đó đột nhiên bình ổn lại.

 

Như bị một lực lượng nào đó giữ chặt.

 

Không cưỡng chế.

 

Không áp bức.

 

Mà là kéo trở về.

 

K nhìn chằm chằm đoạn đường cong đó, ánh mắt từ từ trở nên cuồng nhiệt.

 

“So với việc mang S-17 về.”

 

“Tôi càng muốn biết, Khương Miên có thể ổn định cậu ta đến mức nào.”

 

Nhà nghiên cứu da đầu tê dại.

 

“K tiên sinh, ý ngài là……”

 

K khẽ cười.

 

“Thả một chút thứ ra ngoài.”

 

“Đừng quá nhiều.”

 

“Để Bắc Giao thử một chút.”

 

“Xem Khương Miên và S-17 có thể cùng nhau chặn được làn sóng ô nhiễm tinh thần đầu tiên không.”

 

Sắc mặt nhà nghiên cứu hơi thay đổi.

 

“Nếu chặn không được thì sao?”

 

K nhìn về hướng Bắc Giao.

 

“Vậy thì Bắc Giao sẽ loạn.”

 

“Nếu chặn được……”

 

Đáy mắt hắn ý cười càng đậm.

 

“Vậy thì nói rõ, cuối cùng tôi đã tìm được đúng chìa khóa và cánh cửa.”

 

Trong căn phòng dưới lòng đất, thiết bị điều khiển tần số thấp lại phát ra một tiếng ong rất nhỏ.

 

Như một mũi kim, lặng lẽ đâm vào bóng tối.

 

---

 

11 giờ sáng.

 

Vòng ngoài trạm bơm bỏ hoang phía Bắc Bắc Giao.

 

Khương Tự dẫn đội vừa hoàn thành lớp phong tỏa đầu tiên.

 

Tường ngoài trạm bơm cũ kỹ, cửa sắt hư hại một nửa, xung quanh mặt đất còn vương vết bùn do mưa đêm qua.

 

Đội an ninh dựng lưới thép và đèn pha.

 

Tổ công trình bắt đầu bố trí vật liệu phong tỏa tạm thời.

 

Khương Hoài Viễn đứng trước điểm kết cấu, đang chuẩn bị xác nhận tình trạng chịu lực dưới lòng đất.

 

Đột nhiên, từ trong trạm bơm bỏ hoang truyền ra một tiếng động rất khẽ.

 

Không phải tiếng chuột.

 

Cũng không phải tiếng máy móc.

 

Mà giống như có người ở bên trong khẽ hừ một tiếng.

 

Sắc mặt Khương Tự trầm xuống.

 

“Toàn đội cảnh giới.”

 

Giây tiếp theo.

 

Từ cống thoát nước dưới lòng đất của trạm bơm, từ từ bò ra một con chuột biến dị.

 

Nó không lập tức tấn công.

 

Chỉ nằm rạp trên mặt đất, thân thể co giật nhẹ.

 

Ngay sau đó, con thứ hai.

 

Con thứ ba.

 

Càng ngày càng nhiều.

 

Nhưng chúng không điên cuồng lao lên như trước.

 

Chúng như bị một âm thanh nào đó dẫn dắt, đứng yên một hàng trước cửa trạm bơm.

 

Sau đó, đồng loạt ngẩng đầu.

 

Hướng về khu chính của Bắc Giao.

 

Sau lưng Khương Tự hơi lạnh.

 

“Tổng đài.”

 

“Bầy chuột bất thường.”

 

“Chúng không tấn công.”

 

“Giống như đang chờ mệnh lệnh.”

 

Trong phòng điều khiển trung tâm, Khương Miên đột nhiên nhìn về phía màn hình giám sát khoang quan sát.

 

Bùi Yếm cũng ngẩng đầu lên.

 

Cậu ngồi bên giường, tóc đen rủ xuống, những ngón tay tái nhợt chậm rãi siết chặt thành giường.

 

Trên máy theo dõi, đường cong tinh thần vừa mới bình ổn lại bắt đầu dao động lần nữa.

 

Cậu nhìn về phía camera.

 

Giọng rất khẽ.

 

“Khương Miên.”

 

“Bọn chúng lại bắt đầu ồn rồi.”

 

Khương Miên nắm chặt bộ đàm.

 

“Đừng nghe.”

 

Bùi Yếm nhìn cô, ánh mắt đen đến kinh người.

 

“Nhưng lần này.”

 

“Bọn chúng đang gọi tên tôi.”

 

Phòng điều khiển trung tâm lập tức im lặng.

 

Bùi Yếm cụp mắt xuống.

 

Dãy số S-17 trên cổ tay dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo đặc biệt rõ ràng.

 

Cậu khẽ nói:

 

“Không phải Bùi Yếm.”

 

“Là S-17.”

 

Bên ngoài trạm bơm phía Bắc, bầy chuột đồng loạt phát ra tiếng kêu the thé.

 

Như một hệ thống thí nghiệm cũ giấu dưới lòng đất, cuối cùng đã xác nhận mục tiêu tỉnh lại.

 

Khương Miên nhìn Bùi Yếm, ánh mắt từ từ lạnh đi.

 

K bắt đầu thử rồi.

 

Thử xem cô có thể giữ Bùi Yếm ở lại phía con người hay không.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi