Chương 00 – Ngoại truyện 1: Đừng để số phận tìm thấy
Bùi Yếm lại mơ.
Trong mơ không có nước.
Không có ánh đèn trắng.
Không có khoang kính.
Cũng không có tiếng máy móc lạnh lẽo.
Khi cậu mở mắt, thứ đầu tiên nghe thấy là tiếng chuông gió.
Ting.
Ting.
Rất khẽ.
Như một làn gió xuân len qua khe cửa sổ, khẽ chạm vào chiếc chuông gió bằng vỏ sò treo bên cửa.
Nắng rơi trên mặt bàn.
Mặt bàn có những vết xước nhỏ li ti.
Cửa sổ bên cạnh hé mở, gió thổi vào mang theo chút mùi đất mới xới.
Có người đang hát phía trước lớp.
Không phải giọng hát vọng qua lớp nước.
Không phải giọng hát đứt quãng, sợ bị phát hiện.
Mà là một giọng trong trẻo, tự nhiên.
Bùi Yếm ngẩng đầu.
Bên cạnh bục giảng là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa.
Cô mặc áo sơ mi trắng đồng phục, tay áo sạch sẽ, tay cầm tờ giấy ghi lời bài hát đã nhăn nhúm.
Cô hát chưa thuộc lắm, đến đoạn thứ hai còn quên mất một câu.
Dưới lớp lập tức có người cười.
Cô cũng không giận, ngược lại còn tự mình cười trước.
“Cười gì chứ, đây là tớ xử lý nghệ thuật.”
Tiếng cười trong lớp càng to.
Có người gọi:
“Hứa Duy Trinh, cậu xử lý nghệ thuật quá tay rồi!”
Cô gái nâng cằm, khẽ hừ một tiếng.
“Cậu biết gì? Đây gọi là tự do thể hiện.”
Bùi Yếm nhìn cô.
Hứa Duy Trinh.
Không phải S-04.
Là Hứa Duy Trinh.
Cô biết hát.
Hát lệch tông cũng không ai tiêm thuốc an thần cho cô.
Cô có thể quên lời.
Có thể cười.
Có thể vo tròn tờ giấy hát dưới nắng, cất tiếng nói:
“Lần sau tớ nhất định sẽ hát trọn bài.”
Cuối lớp, một cậu bạn gục mặt lên bàn, mắt đỏ hoe.
Trước mặt cậu ấy là một tờ đề Toán trải ra.
Bút đỏ gạch đầy những dấu chéo.
Hứa Duy Trinh hát xong, đi tới vỗ vai cậu ấy.
“Chung Thiển, sao cậu lại khóc nữa?”
Cậu bạn ngẩng đầu lên, nước mắt còn đọng trên mi.
Cậu ngượng ngùng lấy tay lau mặt.
“Tớ không hề khóc.”
Hứa Duy Trinh nhìn chằm chằm cậu.
Chung Thiển cố nén hai giây, nước mắt lại rơi.
“Tớ chỉ là... chỉ là không biết làm bài này.”
Một cô bạn tóc ngắn bên cạnh lập tức xáp lại.
Cô cầm bút, gõ lên tờ giấy ba cái.
Cốc.
Cốc cốc.
Cốc.
“Bài này hôm qua chẳng phải giảng rồi à?”
Chung Thiển càng ấm ức.
“Hôm qua tớ cũng chả hiểu.”
Cô bạn tóc ngắn thở dài, như một người lớn thu nhỏ, kéo tờ đề về trước mặt.
“Thôi được, cô giáo Biên Quan Nguyệt giảng lại cho cậu một lần nữa.”
Chung Thiển hít hít mũi.
“Cậu đừng gắt với tớ.”
Biên Quan Nguyệt liếc cậu một cái.
“Tớ gắt với cậu lúc nào?”
Chung Thiển nhỏ giọng:
“Lúc cậu gõ bàn nghe như muốn đập tớ vụn ra.”
Biên Quan Nguyệt: “……”
Hứa Duy Trinh bên cạnh cười gập cả người.
“Biên Quan Nguyệt, cậu nghe thấy chưa? Gõ bàn dữ quá.”
Tai Biên Quan Nguyệt hơi đỏ.
“Tớ gõ để nhắc cậu ấy xem từng bước.”
Cô cúi đầu, nghiêm túc viết các bước giải lên giấy nháp.
Mỗi khi giảng xong một bước, cô lại dùng đầu bút khẽ gõ xuống mặt bàn.
Cốc.
Cốc cốc.
Cốc.
Chung Thiển vừa rơi nước mắt vừa gật gù.
“Ồ.”
“Ồ.”
“Hình như hiểu rồi.”
Biên Quan Nguyệt vẻ mặt khinh khỉnh đẩy tờ giấy sang.
“Hiểu rồi thì tự viết lại một lần đi.”
Chung Thiển cầm bút, cúi đầu từ từ viết.
Viết được một nửa, lại ngẩng đầu hỏi:
“Nếu tớ viết vẫn sai thì sao?”
Biên Quan Nguyệt nói:
“Thì giảng lại.”
Chung Thiển sững lại.
“Cậu không chê tớ phiền à?”
Biên Quan Nguyệt quay mặt đi chỗ khác.
“Có hơi.”
Chung Thiển vừa định khóc.
Biên Quan Nguyệt lại nói thêm:
“Nhưng có thể chịu được.”
Chung Thiển vừa khóc lại bật cười.
Hứa Duy Trinh vỗ tay bên cạnh.
“Cô giáo Biên Quan Nguyệt lạnh lùng quá, cảm động quá đi.”
Từ cửa lớp vang lên một giọng lười biếng:
“Mấy đứa lại tụ tập làm gì thế?”
Bùi Yếm quay đầu.
Một chàng trai đứng ở cửa.
Cậu mặc áo khoác đồng phục, khóa kéo không kéo, tay xách mấy chai soda.
Trông cậu rất sạch sẽ, nét mặt hiền hòa, cười lên có chút phóng khoáng.
Mắt Hứa Duy Trinh sáng rực.
“Hứa An! Cậu mua được soda cam chưa?”
Hứa An lắc lắc túi đồ trên tay.
“Mua được rồi.”
Hứa Duy Trinh lập tức lao tới giành.
Biên Quan Nguyệt cũng đặt bút xuống.
Chung Thiển khẽ hỏi:
“Có phần tớ không?”
Hứa An đặt một chai soda lên bàn cậu ấy.
“Có.”
Chung Thiển ôm chai soda, mắt lại đỏ.
Hứa An nhìn cậu.
“Sao lại sắp khóc nữa?”
Chung Thiển nhỏ giọng:
“Tớ cảm động.”
Biên Quan Nguyệt mặt không cảm xúc:
“Một chai soda mà đã cảm động, cậu đúng là dễ nuôi.”
Chung Thiển nghiêm túc gật đầu.
“Ừ.”
Hứa An cười khẽ.
Chai soda cuối cùng, cậu đặt lên bàn Bùi Yếm.
“Của cậu.”
Bùi Yếm cúi đầu nhìn chai soda.
Vị cam.
Trên thân chai còn những giọt nước li ti.
Cậu không cầm lấy ngay.
Hứa An tựa vào cạnh bàn, khẽ hỏi:
“Sao thế?”
Bùi Yếm nhìn cậu.
“Cậu tên là Hứa An?”
Hứa An nhướng mày.
“Ừ.”
“Sao, hôm qua tớ vừa tự giới thiệu, hôm nay cậu quên rồi à?”
Bùi Yếm không nói gì.
Cậu chỉ nhìn cậu ấy.
Hứa An.
Không phải S-16.
Không phải người qua tấm kính gọi cậu đừng tỉnh dậy.
Không phải người cuối cùng bị cắt đứt trong liên kết tinh thần.
Cậu ấy đứng trong nắng.
Tay cầm soda.
Trên vai vương chút phấn bảng.
Cậu ấy nói chuyện, nét mặt thư thái, như thể trên đời không có gì có thể kéo cậu ấy xuống nước.
Hứa An đưa tay vẫy trước mặt cậu.
“Bùi Yếm?”
Đầu ngón tay Bùi Yếm khẽ khựng lại.
Cậu nghe thấy tên mình.
Không phải S-17.
Không phải Tinh Thần Nguyên.
Mà là Bùi Yếm.
Hứa An nói:
“Ngẩn người gì thế? Soda không uống nữa là hết lạnh đấy.”
Bùi Yếm chậm rãi cầm chai soda.
Chai mát lạnh.
Nhưng không lạnh thấu xương.
Không phải cái lạnh trong khoang bảo tồn.
Mà là cái mát lạnh từ tủ đá của cửa hàng nhỏ mùa hè.
Cậu vặn nắp.
Bọt khí nhẹ nhàng trào lên.
Hứa Duy Trinh phía trước gọi:
“Nhanh lên nhanh lên, giáo viên chủ nhiệm không có ở đây, chúng ta chơi trò Nói Thật đi!”
Biên Quan Nguyệt bình tĩnh nói:
“Lần trước cậu thua mà không chịu nhận.”
Hứa Duy Trinh đầy lý lẽ:
“Là tại cậu hỏi đánh đố quá.”
Chung Thiển ôm soda, khẽ hỏi:
“Lần này thua thì có thể đừng hỏi khó không?”
Hứa An cười kéo ghế ngồi xuống.
“Mấy cậu đừng bắt nạt Chung Thiển.”
Biên Quan Nguyệt: “Ai bắt nạt cậu ấy?”
Chung Thiển thì thầm:
“Lúc nãy cậu nói tớ dễ nuôi.”
Biên Quan Nguyệt: “Đó là khen cậu.”
Chung Thiển nghĩ ngợi.
“Ồ.”
Hứa Duy Trinh cười đập bàn.
Bùi Yếm ngồi giữa bọn họ.
Một chai soda cam đặt bên tay.
Nắng rơi trên tay áo đồng phục.
Cậu cúi đầu nhìn cổ tay mình.
Chỗ đó sạch sẽ.
Không có mã số.
Không có S-17.
Không có vết hằn sẫm màu khó tẩy.
Hứa An để ý động tác của cậu.
“Cậu nhìn gì thế?”
Bùi Yếm nói:
“Không có gì.”
Hứa An nhìn cậu một lúc, bỗng kéo tay áo mình lên.
Cổ tay cậu ấy cũng sạch sẽ.
“Cậu ngủ mơ hồ nữa à?”
Bùi Yếm nhìn cậu.
Hứa An hạ giọng, nghiêm túc nói:
“Bùi Yếm, cậu nhớ nhé.”
“Cậu không phải chạy ra từ nơi kỳ lạ nào.”
“Cậu chính là người của lớp này.”
“Ngồi bàn cuối cạnh cửa sổ.”
“Toán bình thường.”
“Văn khá.”
“Thể dục chạy rất nhanh, nhưng lười chạy.”
“Thích yên tĩnh.”
“Không thích nói nhiều.”
“Nhưng không phải không có bạn.”
Bùi Yếm sững người.
Hứa An cười.
“Hiểu chưa?”
Bùi Yếm giọng rất khẽ:
“Hiểu rồi.”
Hứa An dùng chai soda khẽ cụng vào chai của cậu.
“Hiểu là được.”
Hứa Duy Trinh phía trước lại gọi:
“Bùi Yếm, đừng ngẩn người nữa, đến lượt cậu rồi!”
Bùi Yếm ngẩng đầu.
Hứa Duy Trinh gục xuống bàn, mắt long lanh.
“Nói thật nhé.”
“Nếu sau này lớn lên, cậu muốn làm gì nhất?”
Chung Thiển cũng nhìn sang.
Biên Quan Nguyệt cầm bút, như thể sẵn sàng ghi lại câu trả lời.
Hứa An tựa lưng vào ghế, cười chờ cậu.
Bùi Yếm nắm chai soda.
Rất lâu không nói gì.
Nếu lớn lên, muốn làm gì nhất?
Câu hỏi này quá bình thường.
Bình thường đến mức khiến cậu hơi ngẩn ngơ.
Trong một thế giới khác, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện sau khi lớn.
Vì cậu không có “sau này”.
Chỉ có bảo tồn.
Theo dõi.
Mất khống chế.
Thu hồi.
Mã số.
Nhưng trong giấc mơ này, cậu có một tương lai.
Hứa Duy Trinh sau này có lẽ sẽ đi hát.
Dù quên lời, cô vẫn sẽ đứng trên sân khấu rực rỡ hát trọn một bài.
Chung Thiển có lẽ sẽ trở thành một người rất dịu dàng, vẫn dễ khóc, nhưng sẽ thật lòng an ủi người khác.
Biên Quan Nguyệt có lẽ sẽ làm giáo viên, lúc gõ bảng vẫn theo nhịp, học sinh vừa sợ vừa quý cô.
Còn Hứa An?
Hứa An nói, sau này cậu ấy muốn mở một tiệm sách nhỏ.
Trước cửa treo chuông gió.
Cạnh giá sách đặt vài chiếc ghế.
Ai cũng có thể vào ngồi.
Không mua sách cũng được.
Bùi Yếm hỏi:
“Vì sao?”
Hứa An nghĩ một lát.
“Vì luôn cần có một nơi để người ta yên tĩnh ngồi một lát.”
Bùi Yếm nhìn cậu.
Trong lớp rất ồn.
Tiếng ve ngoài cửa sổ cũng ồn.
Hứa Duy Trinh giục cậu trả lời.
Chung Thiển khẽ nói “không muốn nói cũng được”.
Biên Quan Nguyệt miệng nói “nhanh lên”, nhưng không thực sự giục.
Bùi Yếm cúi đầu nhìn cổ tay mình.
Sạch sẽ.
Không có mã số.
Cậu chậm rãi nói:
“Tớ muốn...”
“Nhớ mãi hôm nay.”
Cả lớp lặng đi một khoảnh khắc.
Hứa Duy Trinh chớp mắt.
“Chỉ vậy thôi à?”
Bùi Yếm gật đầu.
“Chỉ vậy.”
Hứa Duy Trinh nghĩ một lát, bỗng cười.
“Vậy thì đơn giản mà.”
Cô lục trong cặp tìm một tờ giấy trắng, viết lên một dòng chữ:
“Hôm nay, thời tiết rất đẹp.”
Rồi cô đẩy tờ giấy cho Biên Quan Nguyệt.
Biên Quan Nguyệt nhận bút, viết bên dưới:
“Chung Thiển cuối cùng đã làm đúng bài Toán.”
Chung Thiển nhỏ giọng đính chính:
“Chưa đúng hẳn đâu.”
Biên Quan Nguyệt nhìn cậu.
“Cậu sắp đúng rồi.”
Chung Thiển mím môi cười.
Cậu nhận bút, nghiêm túc viết:
“Hứa Duy Trinh hát quên lời, nhưng rất hay.”
Hứa Duy Trinh tò mò lại xem.
“Coi như cậu có mắt nhìn.”
Tờ giấy được chuyền tới tay Hứa An.
Hứa An viết:
“Bùi Yếm đã uống soda cam.”
Cuối cùng, tờ giấy đến trước mặt Bùi Yếm.
Cậu nhìn mấy dòng chữ.
Hôm nay, thời tiết rất đẹp.
Chung Thiển cuối cùng đã làm đúng bài Toán.
Hứa Duy Trinh hát quên lời, nhưng rất hay.
Bùi Yếm đã uống soda cam.
Những dòng chữ này rất bình thường.
Bình thường đến mức không giống số phận.
Bùi Yếm cầm bút, viết cuối cùng:
“Mọi người đều ở đây.”
Viết xong, cậu dừng một chút.
Lại bổ sung:
“Không ai là mã số.”
Hứa An nhìn câu đó, ý cười dần nhạt đi.
Cậu như đã hiểu ra điều gì.
Nhưng cậu không hỏi.
Chỉ đưa tay gấp tờ giấy lại, đặt vào quyển sách của Bùi Yếm.
“Vậy thì nhớ nhé.” Hứa An nói. “Sau này quên, cứ lấy ra xem.”
Bùi Yếm khẽ hỏi:
“Nếu tờ giấy mất thì sao?”
Hứa Duy Trinh nói ngay:
“Tớ viết lại cho cậu một tờ.”
Chung Thiển gật đầu:
“Tớ cũng viết.”
Biên Quan Nguyệt nói:
“Tớ nhớ tốt, tớ có thể đọc cho cậu nghe.”
Hứa An nhìn cậu, giọng rất khẽ:
“Bùi Yếm.”
“Nếu thật sự quên, cũng không sao.”
“Bọn tớ sẽ gọi cậu.”
Bùi Yếm nhìn cậu.
Hứa An nói:
“Gọi đến khi cậu nhớ ra.”
Gió từ cửa sổ thổi vào.
Chuông gió vỏ sò bên cửa sổ khẽ vang.
Ting.
Ting.
Bùi Yếm muốn nói gì đó, chợt nghe thấy từ xa có người gọi tên cậu.
Không phải Hứa An.
Không phải Hứa Duy Trinh.
Không phải Chung Thiển.
Cũng không phải Biên Quan Nguyệt.
Giọng đó bình tĩnh hơn.
Quen thuộc hơn.
“Bùi Yếm.”
Cậu ngẩng đầu.
Ánh nắng trong lớp bắt đầu nhạt dần.
Giọng hát của Hứa Duy Trinh xa hơn một chút.
Chung Thiển vẫn ôm soda, khẽ nói:
“Đừng sợ.”
Biên Quan Nguyệt gõ bàn.
Cốc.
Cốc cốc.
Cốc.
“Nhớ các bước.”
Hứa An đứng bên cửa sổ, cười với cậu.
“Tỉnh dậy đi.”
Bùi Yếm sững người.
Hứa An nói:
“Lần này có thể tỉnh.”
“Bên ngoài có người gọi cậu.”
“Không phải phòng thí nghiệm.”
“Không phải chất lỏng lạnh lẽo.”
“Là Khương Miên.”
Cổ họng Bùi Yếm như nghẹn lại.
Cậu nhìn bọn họ.
Hứa Duy Trinh vẫy tay với cậu.
“Lần sau tớ nhất định hát trọn bài.”
Chung Thiển mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố cười.
“Lần này tớ biết làm bài Toán rồi.”
Biên Quan Nguyệt nhét tờ giấy vào tay cậu.
“Đừng làm mất.”
Hứa An nói cuối cùng:
“Bùi Yếm.”
“Tỉnh dậy rồi, cũng phải sống thật tốt.”
Tiếng chuông gió trong mơ càng lúc càng xa.
Lớp học chìm trong ánh nắng.
Bùi Yếm mở mắt.
Trong khoang quan sát rất yên tĩnh.
Đèn trắng lạnh được chỉnh về độ sáng ban đêm.
Máy theo dõi nhịp đập đều đặn.
Bên gối vẫn là tập hồ sơ đó.
Cậu chậm rãi giơ tay lên.
Trên cổ tay, mã số S-17 vẫn còn.
Nhưng trong lòng bàn tay, dường như vẫn nắm tờ giấy.
Cậu ngồi dậy, mở tập hồ sơ, lấy ra một tờ giấy trắng mới.
Đầu bút chạm xuống.
Dòng đầu tiên:
- Nếu không có mạt thế, không có thí nghiệm
- Hứa Duy Trinh sẽ hát, quên lời cũng không sao
- Chung Thiển sẽ khóc, nhưng có người giảng bài cho cậu ấy
- Biên Quan Nguyệt sẽ gõ bàn, chứ không gõ kính
- Hứa An sẽ mua soda cam
- Bùi Yếm không có mã số
Viết đến đây, cậu dừng lại rất lâu.
Rồi lại bổ sung:
“Mọi người đều đã lớn.”
Viết xong, cậu nhìn tờ giấy.
Nhìn rất lâu.
Đèn liên lạc sáng lên.
Giọng Khương Miên vang lên.
“Bùi Yếm?”
Cậu ngẩng đầu.
“Ừ.”
Khương Miên hỏi:
“Lại mơ à?”
Bùi Yếm cúi đầu nhìn tờ giấy.
“Ừ.”
Khương Miên: “Giấc mơ cũ à?”
Bùi Yếm im lặng vài giây.
“Không hẳn.”
“Lần này là giấc mơ đẹp.”
Khương Miên không hỏi thêm.
Một lúc sau, cô hỏi:
“Cần ghi lại không?”
Bùi Yếm khẽ gật đầu.
“Cần.”
Cậu đặt tờ giấy vào tập hồ sơ.
Lần này, cậu không để nó vào mục “Giấc mơ cũ”, mà kẹp riêng ở mặt trong bìa.
Như mở ra một nơi riêng cho những đứa trẻ ấy.
Một nơi không có nước, không có đèn trắng, không có mã số.
Khương Miên qua màn hình giám sát nhìn cậu.
Bùi Yếm khẽ nói:
“Khương Miên.”
“Nếu bọn họ không gặp phải những chuyện đó.”
“Họ sẽ rất tốt.”
Khương Miên nhìn thiếu niên trên màn hình.
Một lát sau, cô nói:
“Ừ.”
“Họ sẽ rất tốt.”
Bùi Yếm cụp mắt xuống.
“Vậy tôi sẽ nhớ điều này.”
Giọng Khương Miên trầm xuống một chút.
“Được.”
Bùi Yếm đóng tập hồ sơ lại.
Trên bìa vẫn là dòng chữ: “Giấy của Bùi Yếm.”
Chỉ là bên trong, từ đêm nay, có thêm một tờ giấy rất đặc biệt.
Trên tờ giấy đó không có ô nhiễm.
Không có thí nghiệm.
Không có mã số S.
Chỉ có Hứa Duy Trinh, Chung Thiển, Biên Quan Nguyệt, Hứa An và Bùi Yếm.
Chỉ có một lớp học tràn ngập ánh nắng.
Mấy chai soda cam.
Một bài hát quên lời vẫn có thể hát trọn.
Một bài Toán cuối cùng cũng được giảng hiểu.
Tiếng gõ bàn ba cái, hai cái, một cái.
Và một người nói:
Tỉnh dậy đi.
Lần này có thể tỉnh.
Bên ngoài có người gọi cậu.
