Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Xuyên Thành Thiên Kim Pháo Hôi, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta Và Điên Cuồng Đổi Mệnh! - Khương Miên > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68 có bản audio.

Chương 67: Tầng đáy không thể mở

 

Ngày thứ mười hai của mạt thế, bảy giờ sáng.

 

Hàng rào phong tỏa khu cấm phía Bắc lại bị đẩy ra ngoài thêm hai mươi mét.

 

Trạm máy nông nghiệp bỏ hoang, phòng bơm, giếng thông gió phía tây, cửa vào khu phong tồn cũ dòng S, tất cả đều bị khoanh vào phạm vi đường ranh giới đỏ mới.

 

Bên ngoài đường ranh giới đỏ, ba tấm biển cảnh báo được dựng lên.

 

【Khu cấm phía Bắc】

【Chưa được phép không vào】

【Khu vực có nguy cơ ô nhiễm tinh thần】

 

Tấm biển cuối cùng được bổ sung tạm thời vào đêm qua.

 

Ngoài thành có người đứng từ xa nhìn, sắc mặt ai nấy đều không tốt.

 

Họ thà nhìn thấy người bị nhiễm bệnh.

 

Người bị nhiễm ít nhất vẫn nhìn thấy được.

 

Nhưng ô nhiễm tinh thần thì khác.

 

Nó có thể chui vào trong giấc mơ.

 

Có thể khiến người ta nửa đêm ngồi bật dậy hét 'S-17 về nhà'.

 

Có thể khiến một người bình thường bỗng muốn đi về phía Bắc, đi xuống lòng đất, đi ra ngoài đường ranh giới đỏ.

 

Thứ đó không nhìn thấy được, cũng không chạm vào được.

 

Nhưng lại khiến người ta sợ hãi hơn cả lũ quái vật ngoài cửa.

 

Bên trong đường ranh giới đỏ, Khương Hoài Viễn đang cùng tổ công trình gia cố giếng thông gió phía tây.

 

Ba lớp thép tấm.

 

Hai lớp keo bịt kín.

 

Ngoài ra còn có cảm biến rung và thiết bị giám sát tần số thấp.

 

Vào sâu hơn, là bức tường cách ly tạm thời vừa được vá lại đêm qua.

 

Mặt tường vẫn chưa khô hẳn.

 

Trong không khí có mùi kim loại và keo dán rất nhẹ.

 

Khương Hoài Viễn ngồi xổm trước tấm kết cấu, lòng bàn tay nổi lên một lớp ánh sáng vàng kim đậm.

 

Ông nhắm mắt, cảm nhận kết cấu dưới lòng đất.

 

Vài giây sau, ông mở mắt, sắc mặt rất nặng nề.

 

Khương Tự đứng bên cạnh.

 

'Sao rồi?'

 

Khương Hoài Viễn nhìn về phía giếng thông gió.

 

'Tầng đáy vẫn còn đó.'

 

Khương Tự cau mày:

 

'Nói nhảm, tầng đáy đương nhiên là vẫn còn.'

 

Khương Hoài Viễn trầm giọng:

 

'Ý bố là, nó chưa hoàn toàn chìm vào im lặng.'

 

Khương Tự khựng lại một chút.

 

Khương Hoài Viễn nhìn bản đồ dưới lòng đất.

 

'Bên dưới khu phong tồn cũ dòng S, còn ít nhất hai tầng không gian.'

 

'Tầng thứ nhất, là tầng Bùi Yếm thoát ra.'

 

'Tầng thứ hai, là khu vực có thể liên quan đến S-01 đến S-16 trong danh sách.'

 

'Tiếp xuống nữa, có vùng mù kết cấu.'

 

Khương Tự sắc mặt khó coi.

 

'Còn nữa à?'

 

Khương Hoài Viễn gật đầu.

 

'Có.'

 

'Nhưng bị vật liệu che chắn ngăn cách, bố không cảm nhận rõ được.'

 

'Giống như một cái giếng úp ngược dưới lòng đất.'

 

'Bây giờ chúng ta chỉ nhìn thấy miệng giếng.'

 

Khương Tự ngẩng đầu nhìn về phía cửa vào khu phong tồn cũ ở đằng xa.

 

Nơi đó đã bịt kín tạm thời bằng thép tấm và bê tông.

 

Bên ngoài còn có bảo vệ canh gác.

 

Nhưng anh luôn cảm thấy, dưới lòng đất có thứ gì đó đang nhìn bọn họ.

 

Không phải con người.

 

Cũng không phải người bị nhiễm.

 

Là tiếng vọng mà những mã số đã chết để lại.

 

S-04.

 

S-09.

 

S-12.

 

S-16.

 

Còn những mã số trong danh sách chỉ còn lại cột trạng thái.

 

Tử vong.

 

Mất khống chế.

 

Tiêu hủy.

 

Tan rã.

 

Khương Tự lầm bầm chửi một câu.

 

'Chỗ này đáng lẽ nên cho nổ thẳng luôn.'

 

Khương Hoài Viễn nhìn anh.

 

'Không thể nổ được.'

 

'Kết cấu dưới lòng đất phức tạp, một khi phá nổ có thể làm nứt đường ống nhà máy nước cũ và nền móng phía Bắc.'

 

'Quan trọng hơn, nếu bên trong có lớp phong tồn ô nhiễm, nổ tung chẳng khác nào thả thứ đó ra.'

 

Khương Tự im lặng.

 

Đây mới là thứ phiền phức nhất.

 

Không thể mở.

 

Không thể nổ.

 

Không thể mặc kệ.

 

Chỉ có thể phong tỏa, canh chừng, chờ nó động đậy lần tiếp theo.

 

---

 

Trong phòng điều khiển trung tâm.

 

Cuộc họp bàn về khu phong tồn tầng đáy dòng S được triệu tập khẩn cấp.

 

Năm người nhà họ Khương đều có mặt.

 

Thẩm Nam Chi, nữ dược sư, Khương Nghiên, trưởng nhóm công trình, trưởng nhóm an ninh cũng đều tham gia từ xa.

 

Bùi Yếm trong khoang quan sát nguy cơ cao không bị kéo vào cuộc họp.

 

Khương Miên không cho cậu tham gia.

 

Tinh thần cậu vừa mới ổn định.

 

Giấc mơ cũ, Hứa An, tiếng vọng dòng S, tất cả đã tạo cho cậu đủ áp lực.

 

Bây giờ nếu để cậu nghe cuộc thảo luận 'có nên mở tầng đáy hay không', chỉ khiến cậu bị kéo trở lại thân phận S-17.

 

Màn hình chính chiếu bản đồ kết cấu dưới lòng đất phía Bắc.

 

Vùng xám là không gian đã biết.

 

Vùng đen là khu vực che chắn chưa biết.

 

Chấm đỏ nhỏ là vị trí rò rỉ mảnh tàn dư ô nhiễm tinh thần xuất hiện đêm qua.

 

Đường màu vàng là ranh giới tầng đáy mà Khương Hoài Viễn cảm nhận được.

 

Bản đồ trông giống một tấm lưới bị xé rách.

 

Càng xuống sâu càng mờ.

 

Khương Nghiên báo cáo số liệu trước.

 

'Sau sự kiện bất thường tinh thần đêm qua, giếng thông gió phía tây đã được bịt kín hoàn tất.'

 

'Hiện tại Ngoại thành chưa ghi nhận thêm ca mộng du mới.'

 

'Số giấc mơ bất thường cấp độ hai giảm so với hôm trước.'

 

'Nhưng tầng đáy phía Bắc vẫn còn rung chấn vi mô tần số thấp.'

 

'Chỉ số ô nhiễm không cao, nhưng tàn dư dao động tinh thần rất rõ ràng.'

 

Thẩm Nam Chi nói:

 

'Nhìn từ biểu hiện đêm qua, thứ rò rỉ từ tầng đáy không phải ô nhiễm thực thể.'

 

'Giống dao động tinh thần tàn dư hơn.'

 

'Nó không trực tiếp lây nhiễm vào cơ thể.'

 

'Nhưng sẽ ảnh hưởng đến giấc mơ, nhận thức và xung động hành vi.'

 

Khương Tự cau mày:

 

'Vậy nó giống hồn ma à?'

 

Thẩm Nam Chi lạnh lùng liếc anh một cái.

 

'Cậu có thể hiểu thô thiển như vậy.'

 

Khương Tự: '...'

 

Nữ dược sư ngồi phía bên kia màn hình y tế, sắc mặt vẫn còn hơi yếu ớt.

 

Cô được đưa về từ bệnh viện số 3 phía Tây thành phố.

 

Hiện tại sức khỏe hồi phục chưa tốt, nhưng có hiểu biết nhất định về thuốc trị ô nhiễm và hướng thí nghiệm của K.

 

Cô khẽ nói:

 

'K sẽ không tùy tiện để lại một đống phế tích không mở được dưới lòng đất Bắc Giao.'

 

'Nếu tầng đáy dòng S thật sự còn kết cấu, thì nó nhất định có tác dụng.'

 

'Có thể là phong tồn.'

 

'Có thể là mồi nhử.'

 

'Cũng có thể là bản sao lưu.'

 

Khương Miên ngẩng mắt lên.

 

'Bản sao lưu?'

 

Nữ dược sư gật đầu.

 

'Thí nghiệm tinh thần sợ nhất là đứt dữ liệu.'

 

'Nếu S-01 đến S-16 chết, bọn họ chưa chắc đã hủy hoàn toàn tàn dư tinh thần.'

 

'Đối với K, đó có thể là mẫu thất bại, cũng có thể là vật liệu nghiên cứu.'

 

'Bùi Yếm là người duy nhất sống sót.'

 

'Nhưng những tàn dư đó, có lẽ có thể dùng để kích thích cậu ấy, hiệu chỉnh cậu ấy, hoặc kéo chân cậu ấy.'

 

Trong phòng điều khiển trung tâm chìm vào im lặng.

 

Kích thích.

 

Hiệu chỉnh.

 

Kéo chân.

 

Mỗi từ đều khiến người ta khó chịu.

 

Khương Nghiên điều chỉnh bản ghi giấc mơ cũ của Bùi Yếm đêm qua ra màn hình.

 

S-04 biết hát.

 

S-09 cứ khóc mãi.

 

S-12 gõ kính.

 

S-16 nhắc cậu đừng tỉnh dậy.

 

Những ký ức này khiến dòng S lần đầu tiên thoát khỏi danh sách lạnh lẽo.

 

Chúng không phải một dãy mã số.

 

Chúng từng đều là những đứa trẻ.

 

Có đứa biết hát.

 

Có đứa hay khóc.

 

Có đứa thích gõ kính đếm số.

 

Có đứa muốn đặt cho mình một cái tên.

 

Còn bây giờ, chúng có thể đang bị giam dưới lòng đất dưới một dạng tàn dư nào đó.

 

Nhận thức này mới là thứ khó xử lý nhất.

 

Khương Tự nhìn bản đồ, giọng nén rất thấp:

 

'Nếu bên dưới thật sự còn thứ gì đó...'

 

Anh dừng lại một chút.

 

Không nói ra chữ 'người'.

 

Vì ai cũng biết, bên dưới không thể có người sống bình thường.

 

Nhưng chỉ cần có một tia khả năng, trong lòng liền bị móc chặt.

 

Hứa Thanh Hòa cũng nhìn bản đồ kết cấu đó.

 

Sắc mặt bà hơi tái.

 

'Bùi Yếm nói, nó nghe thấy chúng.'

 

'Đêm qua, cậu con trai đó cũng nghe thấy Hứa An.'

 

'Nếu những tiếng vọng này vẫn còn giữ lại một chút ý thức, chúng ta có nên...'

 

Bà không nói hết.

 

Nhưng tất cả đều hiểu ý bà.

 

Có nên xuống đó xem không.

 

Có nên cứu không.

 

Có nên xác nhận không.

 

Đây chính là chỗ độc nhất của K.

 

Hắn không cần nói cho bọn họ biết bên dưới có gì.

 

Chỉ cần để lại mấy cái móc câu như 'có thể còn ý thức', 'có thể còn cứu được', 'có thể là bạn cũ của Bùi Yếm' là đủ khiến người ta dao động.

 

Khương Tự bực bội bứt tóc.

 

'Tôi biết không được bốc đồng.'

 

'Nhưng nếu chúng ta không làm gì, thứ bên dưới cứ tiếp tục rò rỉ thì sao?'

 

Khương Hoài Viễn nói:

 

'Vậy nên chúng ta đang bàn về cách phong tỏa, không phải cách mở.'

 

Khương Tự ngẩng đầu:

 

'Nhưng cứ phong tỏa mãi cũng không phải cách.'

 

Khương Hoài Viễn trầm giọng:

 

'Mở ra lúc này, càng không phải cách.'

 

Hai cha con nhìn nhau một cái.

 

Bầu không khí nén xuống nặng nề.

 

Khương Miên vẫn chưa lên tiếng.

 

Cô nhìn bản đồ tầng đáy trên màn hình.

 

Khu vực đen chưa biết đó, giống như từng con mắt không khép lại.

 

Cô đương nhiên cũng muốn biết bên dưới có gì.

 

Muốn biết S-01 đến S-16 rốt cuộc đã trải qua những gì.

 

Muốn biết K đã giấu bao nhiêu thứ dưới lòng đất Bắc Giao.

 

Càng muốn biết, những đứa trẻ trong giấc mơ cũ của Bùi Yếm, rốt cuộc cuối cùng đã bị xử lý thế nào.

 

Nhưng muốn biết, không đồng nghĩa với việc có thể mở.

 

Muốn cứu, cũng không đồng nghĩa với việc nên hành động.

 

Khương Miên cuối cùng lên tiếng.

 

'Tầng đáy không thể mở.'

 

Giọng cô không cao.

 

Nhưng mọi âm thanh trong phòng họp đều dừng lại.

 

Khương Tự nhìn cô.

 

'Không mở bây giờ?'

 

Khương Miên: 'Không phải không mở bây giờ.'

 

'Mà là trước khi chúng ta có đủ chuẩn bị, không được mở.'

 

Cô giơ tay chỉ vào bản đồ kết cấu dưới lòng đất.

 

'Thứ nhất, chúng ta không biết tầng đáy phong tồn thứ gì.'

 

'Vật sống?'

 

'Mảnh vỡ tinh thần?'

 

'Nguồn ô nhiễm?'

 

'Thiết bị dẫn dụ K để lại?'

 

'Đầu nối thu hồi của đội thanh trừng?'

 

'Hay là bẫy tinh thần dùng để kích thích Bùi Yếm?'

 

'Mỗi một khả năng đều đủ sức hủy diệt Bắc Giao.'

 

Cô tiếp tục:

 

'Thứ hai, chúng ta không có đủ thiết bị cách ly.'

 

'Không có biện pháp phòng hộ tinh thần hoàn chỉnh.'

 

'Không có phương án ổn định ô nhiễm tinh thần trên diện rộng.'

 

'Bùi Yếm hiện tại chỉ có thể ổn định bản thân.'

 

'Tịnh Vực của tôi cũng không phải vô hạn.'

 

'Nếu mở tầng đáy ra, tiếng vọng dòng S lan đến toàn bộ Ngoại thành, ai sẽ đè xuống?'

 

Không ai trả lời.

 

Khương Miên nhìn mọi người.

 

'Thứ ba, K khả năng rất cao đang chờ chúng ta mở.'

 

'Hắn không tự mình đến mở.'

 

'Điều đó cho thấy hắn cũng có kiêng dè.'

 

'Hoặc hắn cần chúng ta mở giúp hắn.'

 

'Dùng kiểu "có thể còn người sống" để dẫn dụ chúng ta xuống đó, là cách tốn ít sức nhất.'

 

Hứa Thanh Hòa sắc mặt hơi tái.

 

Khương Miên nhìn bà, giọng thấp hơn một chút, nhưng vẫn tỉnh táo:

 

'Mẹ.'

 

'Con biết chuyện này rất tàn nhẫn.'

 

'Nhưng Bắc Giao không phải đội cứu hộ dưới lòng đất.'

 

'Càng không phải công cụ dọn dẹp phòng thí nghiệm của K.'

 

'Nếu vì một khả năng mà mở tầng đáy ra, khiến cả Ngoại thành chìm vào ô nhiễm tinh thần, đó không phải cứu người.'

 

'Đó là đẩy thêm nhiều người vào trong.'

 

Hứa Thanh Hòa nhắm mắt lại.

 

Bà không phản bác.

 

Bà đương nhiên hiểu.

 

Chỉ là hiểu, không có nghĩa là trong lòng không khó chịu.

 

Khương Tự khẽ nói:

 

'Vậy nếu bên dưới thật sự có người còn cứu được thì sao?'

 

Khương Miên nhìn anh.

 

'Vậy thì đợi đến khi chúng ta có năng lực cứu lúc đó hẵng cứu.'

 

Khương Tự sững người.

 

Khương Miên giọng bình tĩnh:

 

'Cứu hộ không phải xông vào chịu chết.'

 

'Cũng không phải bị một câu "có thể còn người sống" kéo đi.'

 

'Cứu hộ thực sự cần có bản đồ, thiết bị, cách ly, phòng hộ, lộ trình di tản, phương án xử lý ô nhiễm, y tế tiếp ứng, phương án ổn định tinh thần.'

 

'Không có những thứ này, gọi là mở cửa đưa mình vào chỗ chết.'

 

Phòng họp lại chìm vào im lặng.

 

Câu nói này lạnh.

 

Nhưng không ai phản bác được.

 

Khương Miên cúi đầu, viết quyết định vào biên bản cuộc họp:

 

【Khu phong tồn tầng đáy dòng S: tạm thời không mở.】

【Ưu tiên: phong tỏa ranh giới, giám sát ô nhiễm tinh thần, bịt các điểm rò rỉ, thu thập tài liệu, xây dựng phương án phòng hộ.】

【Bất kỳ ai không được tự ý vào với danh nghĩa cứu hộ.】

 

Viết xong, cô ngẩng mắt lên.

 

'Từ hôm nay, khu cấm phía Bắc nâng cấp.'

 

'Đường ranh giới đỏ đẩy ra ngoài thêm hai mươi mét.'

 

'Cửa vào tầng đáy phong tỏa ba lớp.'

 

'Giếng thông gió, đường ống cũ, vết nứt phòng bơm tất cả đều lắp cảm biến.'

 

'Bảng đăng ký bất thường tinh thần thêm một mục: có mơ thấy đèn trắng, nước, khoang kính, tiếng hát, tiếng gõ hay không.'

 

Thẩm Nam Chi gật đầu.

 

'Khu y tế sẽ thực hiện.'

 

Khương Nghiên hỏi:

 

'Còn phía Bùi Yếm thì sao?'

 

Khương Miên im lặng một giây.

 

'Tạm thời không nói cho cậu ấy kết quả thảo luận về tầng đáy.'

 

Khương Tự cau mày:

 

'Cậu ấy sớm muộn cũng sẽ hỏi.'

 

Khương Miên: 'Nếu cậu ấy hỏi, thì nói cho cậu ấy kết luận.'

 

'Tầng đáy không thể mở.'

 

'Không phải vì chúng ta mặc kệ.'

 

'Mà là vì hiện tại không mở được.'

 

Khương Nghiên: 'Cậu ấy có thể sẽ muốn xuống đó.'

 

Khương Miên: 'Vậy nên càng không thể để cậu ấy đến gần khu cấm phía Bắc.'

 

Nữ dược sư chần chừ nói:

 

'Nếu cậu ấy có thể nghe thấy tiếng vọng bên trong, có lẽ cậu ấy có thể cung cấp thêm thông tin.'

 

Khương Miên nhìn cô.

 

'Thông tin không phải lấy không.'

 

'Mỗi lần để Bùi Yếm nghe ngóng dưới lòng đất, cậu ấy đều phải trả giá bằng tải trọng tinh thần.'

 

'Cậu ấy không phải thiết bị dò tìm.'

 

Nữ dược sư khựng lại, cúi đầu.

 

'Xin lỗi.'

 

Khương Miên không truy cứu.

 

Chỉ nói:

 

'Khi cần cậu ấy phối hợp, làm đơn theo quy trình.'

 

'Nêu rõ nguyên nhân, rủi ro và điều kiện dừng.'

 

'Không cần thiết thì không dùng đến cậu ấy.'

 

Điều này, chính Bùi Yếm đã tự viết ra.

 

【Muốn dùng tôi, phải nói trước.】

 

Khương Miên nhớ.

 

Nên Bắc Giao cũng phải nhớ.

 

---

 

Cuộc họp kết thúc, Khương Tự không rời đi ngay.

 

Anh đứng bên cửa sổ phòng điều khiển trung tâm, nhìn về phía khu cấm phía Bắc.

 

Dưới ánh sáng ban ngày xám xịt, đường ranh giới đỏ đặc biệt chói mắt.

 

Khương Miên thu dọn tài liệu.

 

Khương Tự bỗng hỏi:

 

'Miên Miên.'

 

'Em thật sự không hề tò mò bên dưới có gì sao?'

 

Động tác trên tay Khương Miên khựng lại một chút.

 

'Tò mò chứ.'

 

Khương Tự quay đầu nhìn cô.

 

Khương Miên đóng tập tài liệu lại.

 

'Nhưng tò mò không thể làm mệnh lệnh.'

 

Khương Tự im lặng.

 

Khương Miên bước đến bên cửa sổ, cùng anh nhìn về phía Bắc.

 

'Em cũng muốn biết vì sao Bùi Yếm là người duy nhất sống sót.'

 

'Tầng đáy rốt cuộc giấu thứ gì.'

 

Giọng cô rất thấp:

 

'Nhưng nếu bây giờ em mở ra, Bắc Giao có thể sẽ không còn nữa.'

 

Khương Tự nghẹn lại ở cổ họng.

 

Khương Miên tiếp tục:

 

'Ban đầu em tích trữ hàng hóa, là để nhà họ Khương sống sót.'

 

'Đến bây giờ, điều đó vẫn không thay đổi.'

 

'Chỉ là Bắc Giao muốn sống lâu dài, không thể chỉ dựa vào vài người nhà họ Khương.'

 

'Nên chúng ta xây dựng Ngoại thành.'

 

'Lập hệ thống tích điểm.'

 

'Công khai sổ sách.'

 

'Cứu một phần người có thể cứu.'

 

'Dùng một phần người có thể dùng.'

 

'Chặn sự hỗn loạn ở bên ngoài.'

 

Cô nhìn Khương Tự.

 

'Những việc này không phải vì em muốn làm cứu thế chủ.'

 

'Mà là vì nhà họ Khương muốn sống, Bắc Giao nhất định phải sống.'

 

'Bắc Giao muốn sống, thì không thể bị K lừa mở cửa bằng một câu "dưới đó có thể còn người".'

 

Khương Tự nhắm mắt.

 

'Anh biết.'

 

Anh chỉ là hơi không cam lòng.

 

Sau khi Bùi Yếm viết ra những cái tên đó, dòng S không còn chỉ là hồ sơ.

 

Chúng giống như một đám trẻ bị nhốt dưới lòng đất.

 

Dù bây giờ chỉ còn tiếng vọng, vẫn khiến người ta khó lòng xem chúng hoàn toàn như nguồn ô nhiễm để xử lý.

 

Khương Miên nhìn ra suy nghĩ của anh.

 

'Sau này sẽ điều tra.'

 

Cô nói.

 

'Không phải không điều tra.'

 

'Mà là không thể mở bây giờ.'

 

Khương Tự gật đầu.

 

'Anh sẽ canh giữ phía Bắc.'

 

Khương Miên: 'Ừ.'

 

'Nhớ kỹ, bất kể nghe thấy gì, không được vượt ranh giới.'

 

Khương Tự nhìn cô.

 

'Nếu nghe thấy tiếng cầu cứu thì sao?'

 

Khương Miên: 'Cũng không được.'

 

Khương Tự nghiến răng.

 

'Được.'

 

'Anh nhớ rồi.'

 

Khương Miên giọng lạnh hơn một chút:

 

'Không phải nhớ.'

 

'Là chấp hành.'

 

Khương Tự nhìn cô, cuối cùng gật đầu.

 

'Chấp hành.'

 

---

 

Mười giờ sáng.

 

Việc nâng cấp phong tỏa khu cấm phía Bắc chính thức bắt đầu.

 

Khương Hoài Viễn phụ trách gia cố kết cấu.

 

Khương Tự dẫn đội an ninh bố trí lại việc canh gác.

 

Khương Nghiên lắp đặt hệ thống giám sát tần số thấp và cảm biến rung.

 

Tổ công trình lắp đặt cáp điện tạm thời và đèn cảnh báo.

 

Bên ngoài đường ranh giới đỏ có thêm một hàng rào chắn màu đen.

 

Trên hàng rào chắn dán quy định mới:

 

【Trước khi khu phong tồn tầng đáy chưa được đánh giá, bất kỳ ai không được vào.】

【Nghe thấy âm thanh bất thường, không được đáp lại.】

【Phát hiện mộng du, ảo thính, lặp lại từ ngữ, báo cáo ngay lập tức.】

 

Có người trong đội an ninh nhìn thấy điều cuối cùng, sắc mặt hơi biến đổi.

 

Nghe thấy âm thanh bất thường, không được đáp lại.

 

Câu này khiến người ta rợn tóc gáy hơn cả 'cấm vào'.

 

Vì nó ngầm thừa nhận:

 

Nơi đó có thể thật sự sẽ có âm thanh.

 

Khương Tự đứng ở phía trước nhất, tự tay đóng biển cảnh báo xuống.

 

Búa nện xuống tấm kim loại.

 

Một nhát.

 

Một nhát.

 

Một nhát.

 

Âm thanh trầm đục.

 

Anh bỗng nhớ đến chuyện Bùi Yếm nói về việc S-12 gõ kính.

 

Ba lần.

 

Hai lần.

 

Một lần.

 

Tay anh nắm búa siết chặt hơn một chút.

 

Người bảo vệ bên cạnh hỏi:

 

'Đội trưởng Khương?'

 

Khương Tự hoàn hồn.

 

'Tiếp tục.'

 

---

 

Mười hai giờ trưa.

 

Hôm nay căng tin Ngoại thành nấu cháo khoai lang.

 

Vì tổ công trình phía Bắc tăng ca, khẩu phần cho vị trí lao động nặng được thêm một muôi súp khoai tây.

 

Trước cửa căng tin, Chu Lệ vừa xới cơm vừa nghe không ít người bàn tán về việc đường ranh giới đỏ phía Bắc bị đẩy ra ngoài.

 

'Sao lại phong tỏa nữa vậy?'

 

'Đêm qua lại xảy ra chuyện gì à?'

 

'Nghe nói dưới lòng đất có thứ gì đó.'

 

'Đừng nói bậy, trên bảng đăng ký bất thường tinh thần chẳng phải ghi rồi sao? Đừng lan truyền nội dung bất thường.'

 

'Tôi chỉ hỏi thôi.'

 

'Hỏi thì được, đừng bịa đặt.'

 

Người dân Ngoại thành đã dần học được một chuyện.

 

Bắc Giao sẽ không kể hết mọi chuyện cho bọn họ.

 

Nhưng cũng không hoàn toàn giữ im.

 

Sẽ có thông báo.

 

Sẽ có cấp độ rủi ro.

 

Việc gì được làm, việc gì không được làm, cũng sẽ được viết ra.

 

Còn những thứ sâu xa hơn, không đến lượt bọn họ biết.

 

Trước đây có người sẽ bất mãn.

 

Hiện tại sự bất mãn vẫn còn.

 

Nhưng càng nhiều người bắt đầu hiểu ra.

 

Biết quá nhiều, chưa chắc đã an toàn.

 

Chu Lệ gắp cho Trương Hoằng một suất ăn tăng khẩu phần.

 

'Vị trí lao động nặng, hôm nay thêm một muôi súp.'

 

Trương Hoằng bưng bát, hiếm khi nói một câu:

 

'Cảm ơn.'

 

Chu Lệ nhìn anh ta một cái.

 

'Theo bảng.'

 

Trương Hoằng: '...'

 

Được rồi.

 

Bây giờ người dân Ngoại thành nói chuyện đều bắt đầu theo bảng.

 

Anh ta bưng bát đi đến bên lều ngồi xuống.

 

Cắn một miếng bánh quy nén, bỗng nhìn về phía Bắc.

 

Anh ta không biết tầng đáy có gì.

 

Nhưng anh ta biết, hôm nay bên đó có rất nhiều nhân viên an ninh.

 

Điều này cho thấy Bắc Giao không phải không có chuyện.

 

Mà là có người thay bọn họ chặn chuyện đó ở bên trong đường ranh giới đỏ.

 

Anh ta cúi đầu uống một ngụm súp.

 

Súp rất nhạt.

 

Nhưng nóng.

 

---

 

Hai giờ chiều.

 

Bùi Yếm sau khi tỉnh dậy, đầu tiên nhìn về phía tập tài liệu.

 

Sau đó cậu ngẩng đầu nhìn camera.

 

'Khương Miên.'

 

Khương Miên kết nối.

 

'Ừ.'

 

Bùi Yếm hỏi:

 

'Phía Bắc thêm đường ranh giới đỏ.'

 

Khương Miên không bất ngờ.

 

Cậu ấy có thể nghe thấy rất nhiều thứ.

 

Nhìn thấy một chút hình ảnh ở góc camera, thậm chí có thể cảm nhận được sự thay đổi dưới lòng đất.

 

'Ừ.'

 

Bùi Yếm: 'Tầng đáy lại động nữa à?'

 

Khương Miên: 'Chưa lan rộng.'

 

Bùi Yếm nhìn cô.

 

'Vậy vì sao lại thêm đường ranh giới đỏ?'

 

Khương Miên không giấu giếm.

 

'Chúng tôi đã thảo luận về việc có mở tầng đáy hay không.'

 

Trong khoang quan sát yên lặng.

 

Ngón tay Bùi Yếm từ từ siết chặt.

 

'Kết luận thế nào?'

 

Khương Miên: 'Không thể mở.'

 

Bùi Yếm cụp mắt xuống.

 

Một lúc lâu sau, mới khẽ hỏi:

 

'Vì nguy hiểm?'

 

Khương Miên: 'Đúng vậy.'

 

Bùi Yếm: 'Vì tôi?'

 

Khương Miên: 'Không chỉ vì cậu.'

 

'Tầng đáy chưa biết rõ.'

 

'Ô nhiễm tinh thần có thể lan rộng.'

 

'K có thể đang chờ chúng ta mở.'

 

'Mở bây giờ sẽ hại Bắc Giao.'

 

Bùi Yếm nhìn tập tài liệu trong tay.

 

Tên của bọn họ.

 

Giấc mơ cũ của bọn họ.

 

Bùi Yếm giọng rất nhẹ:

 

'Vậy bọn họ thì sao?'

 

Khương Miên nhìn cậu.

 

'Hiện tại không có cách nào.'

 

Câu nói này rất cứng.

 

Không có an ủi.

 

Cũng không lừa cậu rằng sau này nhất định sẽ cứu.

 

Lông mi Bùi Yếm khẽ run lên.

 

Khương Miên tiếp tục:

 

'Nhưng chúng tôi sẽ ghi chép lại.'

 

'Phong tỏa.'

 

'Giám sát.'

 

'Tra cứu hồ sơ.'

 

'Chuẩn bị thiết bị.'

 

'Đợi khi có năng lực, sẽ đánh giá lại.'

 

Bùi Yếm khẽ nói:

 

'Không phải mặc kệ.'

 

Khương Miên: 'Không phải mặc kệ.'

 

Bùi Yếm lại hỏi:

 

'Cũng không phải cứu bây giờ?'

 

Khương Miên: 'Không phải cứu bây giờ.'

 

Hai câu trả lời này đặt cạnh nhau, tàn nhẫn, nhưng rõ ràng.

 

Bùi Yếm nhìn cô.

 

'Cô có lừa tôi rằng nhất định sẽ cứu được không?'

 

Khương Miên: 'Không.'

 

Bùi Yếm cúi đầu cười khẽ.

 

Nụ cười đó rất nhạt.

 

Không có bao nhiêu vui vẻ.

 

'Tôi biết.'

 

Cậu nắm tập tài liệu, một lúc lâu sau, chậm rãi nói:

 

'Hứa An nói đừng quay lại.'

 

'Nếu mở bây giờ, có lẽ cậu ấy cũng không muốn chúng ta mở.'

 

Khương Miên không tiếp lời.

 

Bùi Yếm ngẩng mắt lên.

 

'Cậu ấy muốn tôi sống.'

 

'Không phải muốn tôi quay lại.'

 

Khương Miên nhìn cậu.

 

'Đúng vậy.'

 

Dao động tinh thần của Bùi Yếm dần ổn định trở lại.

 

Cậu cầm bút, viết lên giấy:

 

【Tầng đáy không thể mở】

【Không phải mặc kệ】

【Mở bây giờ, sẽ hại Bắc Giao】

【Hứa An nói đừng quay lại】

【Tôi không thể quay lại】

 

Viết xong, cậu lại bổ sung thêm một dòng:

 

【Đợi khi có năng lực, sẽ đánh giá lại】

 

Cậu viết rất chậm.

 

Giống như từng chữ đều cần đè nén xung động muốn nghe câu trả lời trong lòng.

 

Khương Miên nhìn tờ giấy đó.

 

'Bùi Yếm.'

 

Bùi Yếm ngẩng đầu.

 

Khương Miên: 'Cậu làm rất tốt.'

 

Bùi Yếm sững người.

 

Đây là một câu nói rất bình thường.

 

Nhưng cậu rất hiếm khi nghe thấy.

 

Trong phòng thí nghiệm, thứ cậu nghe nhiều nhất là:

 

Phản ứng bình thường.

 

Dao động bất thường.

 

Độ ổn định không đủ.

 

Mẫu phẩm giá trị cao.

 

Không ai nói cậu làm tốt.

 

Bùi Yếm cụp mắt xuống.

 

Một lát sau, cậu khẽ nói:

 

'Tôi chỉ là không nghe ngóng dưới lòng đất.'

 

Khương Miên: 'Như vậy chính là rất tốt.'

 

Ngón tay Bùi Yếm đang cầm bút khẽ buông lỏng.

 

Cậu kẹp tờ giấy đó vào tập tài liệu.

 

Lần này, không đặt nó vào trong cùng.

 

Mà đặt sau phần giấc mơ cũ.

 

Giống như cho những đứa trẻ trong giấc mơ cũ đó, cũng đặt một ranh giới tạm thời không thể mở.

 

---

 

Bốn giờ chiều.

 

Khương Nghiên khôi phục được một đoạn hồ sơ cũ mới.

 

Không phải danh sách.

 

Mà là một đoạn giao thức an toàn của khu thí nghiệm.

 

Nội dung bị khuyết, nhưng có một dòng rất rõ ràng:

 

【Điều kiện mở khu phong tồn tầng đáy: cần độ ổn định của S-17 đạt trên 80%, huyết mạch chìa khóa có mặt, đội thanh trừng trực chiến cấp ba.】

 

Tất cả mọi người trong phòng điều khiển trung tâm đều sầm mặt lại.

 

Khương Tự đọc xong, cười lạnh một tiếng.

 

'Quả nhiên.'

 

'Bọn chúng chính là đang chờ chúng ta mở.'

 

Khương Miên nhìn dòng chữ đó.

 

Độ ổn định S-17.

 

Huyết mạch chìa khóa.

 

Đội thanh trừng trực chiến.

 

Ba điều kiện, hiện tại Bắc Giao đã gom được hai rưỡi.

 

Bùi Yếm đang trở nên ổn định.

 

Huyết mạch nhà họ Khương đang ở Bắc Giao.

 

Đội thanh trừng tuy không có mặt, nhưng K rất có thể đã chuẩn bị bên ngoài.

 

Nếu bọn họ thật sự bị câu 'tầng đáy có thể còn người' dẫn dụ, đưa Bùi Yếm đến phía Bắc, để Khương Miên dùng Tịnh Vực ổn định cậu ấy, rồi mở tầng đáy——

 

Vậy chính là giúp K hoàn thành điều kiện mở.

 

Khương Hoài Viễn sắc mặt nặng nề.

 

'Bản giao thức này chứng minh, tầng đáy không thể mở.'

 

Thẩm Nam Chi nói:

 

'Không chỉ không thể mở.'

 

'Còn phải phòng việc K dẫn dụ Bùi Yếm chủ động đến gần.'

 

Khương Miên gật đầu.

 

'Đưa dòng này vào mức cảnh giới cao nhất.'

 

'Tạm thời không cho Bùi Yếm xem.'

 

Khương Tự cau mày:

 

'Vẫn không nói cho cậu ấy?'

 

Khương Miên: 'Nói kết luận.'

 

'Không nói điều kiện mở.'

 

'Cậu ấy biết càng nhiều, càng dễ bị K dùng để kích thích.'

 

Khương Nghiên gật đầu.

 

'Hiểu.'

 

Khương Miên nhìn bản giao thức khuyết đó, ánh mắt lạnh xuống.

 

K quả thật đang chờ.

 

Chờ Bùi Yếm từ S-17 trở thành Bùi Yếm.

 

Chờ Khương Miên ổn định cậu ấy.

 

Chờ Bắc Giao từng chút một kéo nguồn tinh thần này từ bờ vực điên loạn trở lại.

 

Sau đó, lại dẫn dụ bọn họ mở tầng đáy.

 

Điều này rất giống K.

 

Hắn không vội cướp.

 

Hắn đợi người khác sửa xong thứ nguy hiểm, rồi mới đến thu hồi.

 

Khương Miên cúi đầu, thêm một dòng ghi chú màu đỏ vào hồ sơ khu cấm phía Bắc:

 

【Bất kỳ sự dẫn dụ, giấc mơ, sóng ngắn, mảnh tài liệu nào liên quan đến việc mở tầng đáy, đều được xem là thông tin K có thể nhử mồi, không được trực tiếp chấp hành.】

 

Viết xong, cô lại bổ sung:

 

【Xung động cứu người, cũng có thể bị lợi dụng.】

 

---

 

Sáu giờ chiều.

 

Bắc Giao có một chút mưa nhỏ.

 

Căng tin Ngoại thành tỏa hơi nóng.

 

Hôm nay không có bún ốc.

 

Chỉ có cháo khoai lang và súp khoai tây.

 

Khương Miên bận đến giờ cơm, Hứa Thanh Hòa mang cho cô một bát cháo.

 

Trong cháo có thêm mấy miếng khoai lang.

 

Hứa Thanh Hòa đặt bát cháo trước mặt cô.

 

'Ăn trước đi.'

 

Khương Miên nhìn màn hình.

 

'Đợi chút.'

 

Hứa Thanh Hòa trực tiếp đặt thìa vào tay cô.

 

'Con vừa nói Bắc Giao phải sống.'

 

'Bắc Giao muốn sống, con cũng phải sống.'

 

Khương Miên im lặng một giây, nhận lấy thìa.

 

Cháo khoai lang có hơi ngọt.

 

Rất nhạt.

 

Nhưng nóng.

 

Cô cúi đầu ăn một miếng.

 

Hứa Thanh Hòa ngồi bên cạnh, khẽ hỏi:

 

'Miên Miên.'

 

'Con có cảm thấy mình quá lạnh lùng không?'

 

Khương Miên không ngẩng đầu lên.

 

'Có.'

 

Hứa Thanh Hòa sững người.

 

Khương Miên tiếp tục:

 

'Nhưng nếu không lạnh một chút, cánh cửa sẽ bị mở ra.'

 

Khóe mắt Hứa Thanh Hòa hơi cay.

 

Bà biết Khương Miên nói không chỉ là cánh cửa kho lương.

 

Mà còn là cánh cửa tầng đáy.

 

Cũng là rất nhiều cánh cửa không nên mở khi chưa có chuẩn bị.

 

Hứa Thanh Hòa khẽ nói:

 

'Con không phải không muốn cứu.'

 

Khương Miên không nói gì.

 

Hứa Thanh Hòa nhìn cô.

 

'Mẹ biết.'

 

Tay cầm thìa của Khương Miên khựng lại.

 

Một lát sau, cô khẽ nói:

 

'Muốn cứu cũng vô dụng.'

 

'Cứu được, mới có tác dụng.'

 

Hứa Thanh Hòa gật đầu.

 

'Ừ.'

 

Bữa cơm này diễn ra rất yên tĩnh.

 

Khương Miên ăn xong, tiếp tục quay lại bàn điều khiển trung tâm.

 

Trong bát không còn gì.

 

Hứa Thanh Hòa nhìn một cái, rồi mới bưng bát trống rời đi.

 

---

 

Chín giờ tối.

 

Khu cấm phía Bắc đã phong tỏa hoàn tất toàn bộ.

 

Khu phong tồn tầng đáy không còn xuất hiện rung chấn rõ ràng.

 

Sau khi bảng đăng ký bất thường tinh thần thêm từ khóa mới, Ngoại thành tạm thời không có thêm giấc mơ nguy cơ cao.

 

Trạng thái của Bùi Yếm ổn định.

 

Nhưng tối nay cậu không ngủ ngay.

 

Cậu ngồi bên giường, cúi đầu viết chữ.

 

【Tầng đáy không thể mở】

【Hứa An nói đừng quay lại】

【Khương Miên nói không phải mặc kệ】

【Hiện tại không có năng lực】

【Đợi khi có năng lực, sẽ đánh giá lại】

 

Viết đến đây, cậu dừng lại rất lâu.

 

Sau đó lại viết thêm:

 

【Tôi muốn biết】

【Nhưng không thể đi】

 

Dòng cuối cùng:

 

【Tò mò không thể làm mệnh lệnh】

 

Đây là câu Khương Miên đã nói ban ngày.

 

Bùi Yếm đã nhớ.

 

Khương Miên kết nối liên lạc.

 

'Chưa ngủ à?'

 

Bùi Yếm ngẩng mắt lên.

 

'Trước khi ngủ muốn viết cho xong.'

 

Khương Miên nhìn tờ giấy đó một cái.

 

'Viết xong chưa?'

 

Bùi Yếm gật đầu.

 

'Ừ.'

 

Khương Miên: 'Hôm nay có nghe ngóng dưới lòng đất không?'

 

Bùi Yếm: 'Không.'

 

Khương Miên: 'Có muốn đến gần phía Bắc không?'

 

Bùi Yếm im lặng một giây.

 

'Có một chút.'

 

Khương Miên nhìn cậu.

 

Bùi Yếm cụp mắt xuống.

 

'Nhưng tôi không nhúc nhích.'

 

Khương Miên: 'Cái này cũng phải đăng ký.'

 

Bùi Yếm cầm bảng đăng ký bất thường tinh thần, nghiêm túc viết:

 

【Có xung động muốn đến gần phía Bắc: nhẹ】

【Nguyên nhân: muốn biết tầng đáy】

【Xử lý: nhìn giấy, không hành động】

 

Khương Miên nhìn cậu viết xong.

 

'Rất tốt.'

 

Bùi Yếm ngẩng mắt lên.

 

'Cái này cũng tốt à?'

 

Khương Miên: 'Có xung động không đáng sợ.'

 

'Biết nó, ghi lại nó, không bị nó dẫn đi, chính là rất tốt.'

 

Bùi Yếm cụp mắt xuống.

 

'Tôi nhớ rồi.'

 

Cậu kẹp bảng đăng ký vào tập tài liệu.

 

Trước khi đèn mờ đi, cậu bỗng hỏi:

 

'Khương Miên.'

 

'Sau này thật sự sẽ đánh giá lại à?'

 

Khương Miên: 'Sẽ.'

 

Bùi Yếm: 'Nếu mãi mãi không có năng lực thì sao?'

 

Khương Miên im lặng một giây.

 

'Vậy thì mãi mãi không mở.'

 

Bùi Yếm nhìn cô.

 

Một lúc lâu sau, cậu khẽ gật đầu.

 

'Được.'

 

Chữ 'được' này rất nhẹ.

 

Nhưng không phải qua loa.

 

Cậu đang chấp nhận một chuyện rất khó chấp nhận.

 

Có những cánh cửa, dù phía sau có giấc mơ cũ, có tên tuổi, có những âm thanh chưa dứt, cũng không thể mở bây giờ.

 

Thậm chí có thể mãi mãi không thể mở.

 

Khương Miên nhìn cậu, giọng thấp hơn một chút:

 

'Ngủ ngon, Bùi Yếm.'

 

Bùi Yếm: 'Ngủ ngon, Khương Miên.'

 

Ánh đèn khoang quan sát tối dần.

 

Bắc Giao cũng bước vào trạng thái ban đêm.

 

Người dân Ngoại thành ngủ trong những căn lều.

 

Khu vực trung tâm thay phiên tuần tra.

 

Đèn đỏ ở khu cấm phía Bắc nhấp nháy.

 

Tầng đáy dưới lòng đất yên tĩnh như chưa từng tồn tại.

 

Nhưng ai cũng biết, nó ở đó.

 

Giống như một cái giếng bị đậy nắp.

 

Dưới đáy giếng có đèn trắng, tiếng nước, kính, tiếng hát, tiếng khóc, tiếng gõ và một câu 'đừng tỉnh dậy'.

 

Khương Miên đứng trong phòng điều khiển trung tâm, viết bản ghi chép cuối cùng của hôm nay:

 

* Khu phong tồn tầng đáy dòng S tạm thời không mở

* Khu cấm phía Bắc nâng cấp

* Phong tỏa ba lớp hoàn tất

* Thêm từ khóa bất thường tinh thần mới

* Phát hiện hồ sơ vụn về điều kiện mở tầng đáy: độ ổn định S-17, huyết mạch chìa khóa, đội thanh trừng trực chiến

* Phán đoán: K có khả năng dẫn dụ Bắc Giao mở tầng đáy

* Chiến lược tiếp theo: phong tỏa, giám sát, tra hồ sơ, chuẩn bị, không chủ động mở

 

Ngoài cửa sổ, mưa nhỏ rơi trên hàng phong tỏa phía Bắc.

 

Đèn cảnh báo đỏ sáng lên trong mưa.

 

Giống như một ranh giới rõ ràng.

 

Trong ranh giới, là quá khứ không thể mở ra.

 

Ngoài ranh giới, là hiện tại phải sống tiếp.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi