Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Xuyên Tinh Tế: Tôi Dùng Nắm Đấm Bày Tỏ Thực Lực - Từ Linh Cừ > Chương 40

Chương 40

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 40: Đi đào mỏ

 

Từ Linh Cừ vẫn luôn cho rằng, thời đại tinh tế này có lẽ là một nền văn minh khác cực kỳ giống với loài người trong vũ trụ bao la.

 

Nhưng nhìn những loài động vật quen thuộc trước mắt, suy nghĩ trong lòng cô dần bị đảo lộn.

 

Nếu động vật tinh tế tương đồng với động vật Trái Đất, vậy con người tinh tế và con người Trái Đất thì sao?

 

Đây rốt cuộc là cùng một vũ trụ hay là thế giới song song?

 

“Ầm.” Một túi đồ nặng bị ném xuống trước mặt, tiếng rơi và bụi bay lên cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Từ Linh Cừ.

 

Giảng viên Kayon tuyên bố mục đích của việc hành hạ họ tối nay: “Bây giờ bắt đầu hành quân vượt địa hình có tải trọng.”

 

Ông không nói số km, cũng chẳng nói đích đến, chắc là định đưa họ tới một địa điểm đặc biệt nào đó để huấn luyện.

 

Đám học sinh bị lôi dậy lúc nửa đêm, mặt mày ai cũng tối sầm, vẻ cam chịu, uể oải đeo túi nặng lên lưng. Cánh cửa lớn mở ra, họ bắt đầu vượt địa hình.

 

Buổi huấn luyện bắt đầu cũng kéo Từ Linh Cừ, vốn đang chìm đắm trong suy nghĩ về thế giới này, trở về thực tại.

 

Việc khám phá thế giới còn dài, quan trọng nhất bây giờ là bình an vượt qua kỳ tập sự này.

 

Cuộc hành quân đêm kéo dài khoảng một tiếng rưỡi. Đại đội có giảng viên lái xe bám sát trước sau. Đến đích, phần lớn mọi người đều rất mệt, dù sao họ còn đang bị debuff thiếu ngủ.

 

Điểm đến có một cánh cửa gỗ cỡ vừa, từ từ mở ra. Học sinh và giảng viên ùa vào. Đây là một căn cứ huấn luyện nhỏ kiểu khác.

 

So với căn cứ huấn luyện lớn, chỗ này đúng là quá nguyên sơ, cây cối um tùm, đất đá lổn nhổn, chỗ ở của người cũng là nhà gỗ.

 

Người mở cửa cho họ là giảng viên của căn cứ nhỏ này, ông ta bước tới bắt tay Kayon.

 

“Hiện tại huấn luyện hướng Sư cơ giáp đang tiến triển rất thuận lợi.” Ông ta báo cáo với tổng giảng viên Kayon.

 

Kayon vỗ vai ông ta, gật đầu.

 

Thì ra đây là nơi những học sinh hướng Sư cơ giáp bị đưa đi đào mỏ. Nhìn cảnh khổ sở thế này, mấy đứa hướng Chỉ huy và Phân tích vốn đang càm ràm bỗng im thin thít.

 

Chỗ họ ở so với đây tốt hơn nhiều.

 

Không hiểu Kayon bị điên thế nào mà lại lôi họ tới đây? Hay là định đày họ tới chỗ quỷ quái này ở?

 

Natasha trong nhà gỗ nghe thấy động tĩnh bên ngoài từ lâu, nhưng mấy ngày liền học tập và làm bài tập khiến cô thiếu ngủ trầm trọng, cô mệt quá buồn ngủ quá, chẳng muốn dậy nổi. Mãi đến khi cảm thấy động tĩnh bên ngoài thực sự khác thường, cô mới mặc quần áo, vừa ngáp vừa bước ra.

 

Đầu tiên cô thấy tên tổng giảng viên biến thái Kayon, người đã túm họ nhảy vọt ngày đầu, lòng cô thắt lại. Tiếp đó, mắt cô đảo qua đám đông và bắt gặp một người quen.

 

“Sao cậu lại tới đây?”

 

Từ Linh Cừ vẫn đang quan sát căn cứ huấn luyện, bỗng một bóng người lao tới trước mặt. Cô nhìn gương mặt này một lúc, vẫn không nhớ ra là ai.

 

Ánh mắt mơ hồ của cô khiến Natasha hiểu ngay là mình đã bị quên, vội vàng nhắc: “Mình là cô gái đã bám chặt lấy cậu trên tàu Kẻ Lén Lút ấy, không nhớ à?”

 

Nhớ ra rồi, là cô gái đã hỏi cô sao không sợ hãi ấy. Từ Linh Cừ hiểu ra, gật đầu.

 

Giảng viên Kayon thấy hai người nhận ra nhau, cũng không ngăn cản, lên tiếng: “Các em có hai mươi phút, có thể tìm học sinh hướng Sư cơ giáp ở đây để tìm hiểu tình hình.”

 

Natasha thở phào, đưa tay về phía Từ Linh Cừ: “Chính thức làm quen nhé, mình là Natasha, hướng Sư cơ giáp.”

 

“Từ Linh Cừ, Chỉ huy.” Từ Linh Cừ cũng đưa tay ra bắt.

 

Nhìn người trước mặt, Natasha bỗng thấy Từ Linh Cừ thay đổi nhiều thật. Cô ấy có vẻ cao hơn, trông cũng không còn gầy yếu bệnh tật như hồi đó nữa. Đứng đó toát lên vẻ đầy sức mạnh.

 

Chắc hẳn trong thời gian này Từ Linh Cừ đã trải qua không ít chuyện. Nhưng bây giờ không phải lúc ôn chuyện cũ, Natasha bắt đầu kể cho Từ Linh Cừ nghe về căn cứ nhỏ này.

 

“Từ hôm tách khỏi các cậu, bọn mình vẫn ở đây, gần nửa tháng rồi. Trong thời gian đó, đầu tiên bọn mình làm quen và nhận biết nguyên liệu chế tạo cơ giáp được sản xuất ở đây. Cách đây khoảng tám trăm mét có một hang động lớn, ở giữa là mỏ. Bình thường công nhân xuống khai thác, bọn mình đi theo họ để làm quen.” Natasha vừa nói vừa ra hiệu, “Học xong về là phải chọn vật liệu, cắt, làm mềm, một loạt công đoạn. Đừng thấy chỗ này tồi tàn mà coi thường, mấy cái máy trong phòng thí nghiệm có cái trị giá mấy chục triệu Đế tinh tệ đấy.”

 

Từ Linh Cừ nghe cô miêu tả cuộc sống thường ngày ở đây, chợt thấy nghề Sư cơ giáp vừa đòi hỏi hoạt động trí óc cường độ cao, vừa tốn thể lực. Làm nghiên cứu đỉnh cao, nhưng ngày ngày mài vật liệu còn phải tự xuống mỏ thu thập nguyên liệu thô, thật tốn thời gian tốn sức mà lại khô khan vô vị.

 

“Mình cũng không biết sao thầy ấy lại dẫn các cậu tới, giảng viên của bọn mình cũng không báo trước…” Natasha nói một tràng dài đến khô cả họng. Cô kể quá say sưa, không nhận ra rằng trong lúc nói, một nhóm người lạ đã vây quanh, tò mò quan sát cô, đặc biệt là hai người tóc đỏ và tóc vàng.

 

Từ Hi Tần và Kim đều ngạc nhiên như nhau.

 

“Chị/Chỉ huy, sao chị/chị quen cả người hướng Sư cơ giáp thế?”

 

Kayon bảo học sinh tìm học sinh hướng Sư cơ giáp để tìm hiểu tình hình, bây giờ chẳng ai dám coi lời ông như gió thoảng, tất cả đều đi tìm học sinh hướng Sư cơ giáp.

 

Nhưng đông khách ít hàng, học sinh hướng Sư cơ giáp chỉ có hai mươi người, trong khi họ có hai trăm tám mươi người, trung bình mỗi sư cơ giáp phải chịu tới mười bốn học sinh thường.

 

Từ Hi Tần đang đau đầu, thì thấy một học sinh hướng Sư cơ giáp chủ động tới nói chuyện với chị mình.

 

Đám người thường ngày hay lê la với Từ Linh Cừ đương nhiên xúm lại nghe chăm chú. Những người khác không quen biết, không dám chen vào, thế là họ trở thành những người hưởng lợi lớn nhất từ cảnh hỗn loạn này.

 

Về nhà cô nhất định phải kể hết những chuyện này cho mẹ và anh trai nghe. Bị Từ Linh Cừ kéo chân? Hoàn toàn không có, rõ ràng cô đang sung sướng bám đùi chị mình.

 

Thấy Natasha có vẻ hoảng hốt, Từ Linh Cừ giơ tay ấn cái đầu đang thò ra của Kim vào trong: “Không sao, đừng sợ.”

 

Cô quay người giới thiệu với mấy người phía sau: “Đây là bạn cùng phòng của tôi, Natasha.”

 

Thì ra là bạn cùng phòng mới có quan hệ này. Từ Hi Tần và Kim hiểu ra, gật đầu như bổ củi.

 

Liễu Tranh và Lâm Tiếu ở bên cạnh biết tỏng, đâu chỉ đơn giản là nhờ quan hệ bạn cùng phòng mà có đãi ngộ này đâu.

 

Lâm Tiếu còn thầm nghĩ, chắc là chỉ huy Từ lại tỏa ra sức hút cá nhân ở đâu đó rồi.

 

Hai mươi phút trôi qua rất nhanh.

 

Người thì đã hiểu hết, người vẫn còn mơ hồ. Kayon quan sát trạng thái của học sinh, rồi công bố mục đích họ đến đây hôm nay: “Xuống mỏ. Hôm nay đưa các em tới đây là để xuống mỏ, phụ giúp khai thác nguyên liệu thô.”

 

Từ Linh Cừ bình thản giơ tay vỗ hai cái. Đi học mà cũng thành công thành lao động chui.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn