Chương 23: Bạn trai
Lạc Hoan tỉnh dậy rất sớm, quay đầu nhìn thấy Triệu Nghiễn bên cạnh vẫn đang ngủ say, cô sững người rồi gọi 1066 ra:
“Chuyện gì thế này, hai người bọn ta say rượu làm bậy à?”
【Hừ hừ, ta biết thế nào được, dính đến cảnh cấm nên hệ thống không nhìn thấy gì cả.】
Hôm qua 66 sợ Lạc Hoan say rượu bị người ta chiếm tiện nghi, không ngờ chính Lạc Hoan lại ra tay trước, sờ mặt Triệu Nghiễn. Nhưng 66 căn bản không gọi được Lạc Hoan dậy, đành buông xuôi.
Sau đó màn hình tối đen, không nhìn thấy cũng không nghe thấy gì nữa. Nó đoán chắc là có chuyện gì đó xảy ra, còn đến mức nào thì nó không rõ.
Lạc Hoan cũng rất kinh ngạc, cô nghĩ Triệu Nghiễn không phải loại người thừa nước đục thả câu, ít nhất cũng phải sợ cô nổi giận chứ. Lẽ nào hai người thật sự đã làm gì rồi?
Lạc Hoan xoa đầu, trong đầu lóe lên hình ảnh: mình hát bài Ngôi Sao Nhỏ, mình sờ mặt Triệu Nghiễn, mình hôn lên…
Được rồi, cô hết lời để nói.
Nhưng Lạc Hoan không ngốc, trên người không có chút bất thường nào, ngoài việc môi hơi đau thì chắc là chưa làm gì.
Cô lại quay sang nhìn Triệu Nghiễn, môi anh thảm không nỡ nhìn, khóe môi có mấy vết đóng vảy, nhìn thôi đã thấy đau.
Nhưng Lạc Hoan đương nhiên không có chút cảm giác tội lỗi, đau hơn nữa thì cũng là Triệu Nghiễn chiếm tiện nghi, cô còn là nụ hôn đầu đấy.
Cô quan sát Triệu Nghiễn kỹ càng, cũng không tệ, ngoại hình như thể sẵn sàng đánh người bất cứ lúc nào, nhưng tính cách thật ra lại dịu dàng tỉ mỉ, giống như một chú chó nhỏ.
Anh đối xử với Lạc Hoan rất tốt ngay từ đầu, đến cả Lạc Hoan – kẻ khó tính hay soi mói – cũng không bắt được lỗi nào. Cô chưa từng yêu đương, trước khi về nhà thì thử yêu anh cũng không tệ. Cô còn nhớ lúc hôn Triệu Nghiễn rất thoải mái, chỉ có điều kỹ thuật hôn của anh quá kém, lưỡi cô đến giờ vẫn còn đau.
Nghĩ vậy, cô liền ác ý bóp mũi Triệu Nghiễn. Triệu Nghiễn lập tức tỉnh dậy, thấy là Lạc Hoan thì yên tâm, nhưng ngay sau đó nghĩ đến chuyện tối qua, lòng lại thắt lại.
Tối qua Lạc Hoan say rượu không biết gì, còn anh thì tỉnh táo. Trong lòng anh căng thẳng bất an, không dám ngẩng đầu nhìn mặt Lạc Hoan, sợ nhìn thấy vẻ chán ghét hay buồn nôn. Nhưng trong lòng anh đã kiên định, dù cô có ghét anh, anh cũng sẽ theo cô.
【Hai người hôm qua làm gì thế, sao anh ta chột dạ vậy.】
66 nóng lòng muốn biết chuyện hôm qua, nhưng Lạc Hoan nhất quyết không nói.
Lạc Hoan nhìn vẻ mặt cúi đầu ngoan ngoãn của Triệu Nghiễn mà muốn cười, định trêu anh nhưng lại sợ anh khó chịu trong lòng, bèn đi thẳng vào vấn đề:
“Nghiễn Nghiễn, anh có muốn làm bạn trai em không~”
Triệu Nghiễn không tin vào tai mình, từng chữ đều hiểu nhưng ghép lại thì không hiểu nổi. Anh ngơ ngác nhìn Lạc Hoan, cả người như bị bom đường bọc phá choáng váng, tim đập trước cả não.
“Ngốc rồi à? Không muốn thì thôi…”
Lạc Hoan biết anh vui đến phát điên, cố ý xuyên tạc ý, nhưng vẫn không nhịn được muốn trêu anh.
Triệu Nghiễn hoàn hồn, hốc mắt rưng rưng, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót, vui mừng và tủi thân.
Anh đã đợi quá lâu rồi. Trong mắt người khác họ là một đôi, nhưng Triệu Nghiễn biết điều đó không được Lạc Hoan thừa nhận. Anh ích kỷ không bao giờ giải thích, cứ như vậy thì họ là bạn đời thật sự.
Anh chưa bao giờ đoán được lòng Lạc Hoan, không biết cô có chút tình cảm nào của phụ nữ dành cho đàn ông với anh không.
Hôm nay cuối cùng cũng đợi được kết quả, Lạc Hoan thích anh. Nhận thức này khiến Triệu Nghiễn mừng như điên, trong lòng lại tủi thân vì Lạc Hoan mãi mới thích anh, còn cố ý nói lời kích thích anh, không nhịn được đỏ cả vành mắt. Triệu Nghiễn thấy mình thật mất mặt.
Triệu Nghiễn không nói gì, nhưng phản ứng của anh đã nói lên tất cả. Lạc Hoan thấy Triệu Nghiễn – cái tên to xác này – thật thú vị, cô còn muốn dẫn anh về nhà khi về.
Cô ghé lại ôm Triệu Nghiễn: “Không nói gì thì em coi như anh đồng ý nhé.”
Nói xong còn hôn lên tai Triệu Nghiễn.
Tai Triệu Nghiễn rất nhạy cảm, bị chạm vào liền đỏ ửng, cả người nổi da gà, sáng sớm đã có phản ứng khó nói.
Lạc Hoan cũng nhận ra, nhưng coi như không thấy. Cô chưa định làm đến bước đó với Triệu Nghiễn, kích thước đó chắc lấy mạng cô mất, cô thấy hôn hít ôm ấp là đủ rồi.
Triệu Nghiễn dịch người kéo chăn che lại, không muốn Lạc Hoan phát hiện, nhưng lại muốn tiếp tục hôn Lạc Hoan. Hai người không biết ai bắt đầu trước, cứ thế hôn nhau.
*
Khi 66 được thả ra khỏi phòng tối thì đã trưa. Hai người vừa ở bên nhau đúng là củi khô lửa bốc, rửa mặt cũng hôn, cho mèo ăn cũng hôn, nấu cơm cũng hôn!
66 phản đối trong đầu, chỉ trích hai người là đồ thần kinh ngoài hôn nhau ra không làm gì khác.
Lạc Hoan cũng hơi chịu không nổi, không dám nhìn thẳng vào mắt Triệu Nghiễn nữa. Chỉ cần nhìn nhau là Triệu Nghiễn lại dán tới dính chặt miệng cô. Triệu Nghiễn trở nên không kiêng nể gì, còn dính người hơn trước, không rời Lạc Hoan một giây một phút. Đi vệ sinh cũng đứng chờ ngoài cửa.
Môi cô lúc nào cũng sưng, chưa từng khỏi. Triệu Nghiễn rất thích nhìn chằm chằm vào đôi môi bị anh hôn sưng, vừa xót vừa có chút hưng phấn thầm kín. Lạc Hoan sợ anh luôn, cố gắng tránh mặt.
Triệu Nghiễn tối qua ngủ muộn mà hôm nay tinh thần đặc biệt tốt, cả người nhìn thần thanh khí sảng, vết sẹo trên xương mày cũng tràn đầy vui vẻ.
Chiều nay họ phải ra ngoài dọn dẹp ổ zombie đó. Ngô Du và tiểu đội thứ hai đã hội quân, cùng lái xe đến đỗ trước cửa nhà Triệu Nghiễn.
Triệu Nghiễn đã làm xong bữa trưa cho Lạc Hoan. Hôm nay là ngày anh vui nhất, anh phải ghi nhớ thật kỹ, sau này mỗi năm đều phải ăn mừng.
Triệu Nghiễn hối hận vì đã đồng ý nhận nhiệm vụ này, anh đang lúc tình nồng ý mật với Lạc Hoan. Anh dặn đi dặn lại Lạc Hoan lần này không được chạy lung tung, anh về sẽ chơi với cô, ăn cơm ngoan ngoãn v.v…
Ngô Du đã quen với việc đội trưởng làm mẹ già với Lạc Hoan, nhưng hôm nay hơi khác. Nhìn môi Lạc Hoan, lại nhìn khóe miệng thảm không nỡ nhìn của đội trưởng, khóe miệng giật giật, không ngờ Lạc Hoan trông yếu ớt mềm mại vậy mà trong chuyện này lại mạnh mẽ.
Chu Bạch thính tai, nghe thấy đội trưởng tiểu đội một của căn cứ, người đứng đầu bảng xếp hạng giết zombie mỗi lần huấn luyện – Triệu Nghiễn – lải nhải, lại còn với một cô gái, trong lòng kinh ngạc:
—— Kẻ mặt lạnh sát thần này bị ai thu phục rồi?
Giang Cạnh Phong nghe thấy giọng nói quen thuộc hôm qua liền xông vào sân, mắt nhìn chằm chằm Lạc Hoan, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà:
“Tìm thấy em rồi.”
Triệu Nghiễn nhận ra ánh mắt không thiện của hắn liền chắn trước mặt Lạc Hoan, vẻ mặt dịu dàng biến mất, mắt nheo lại, hàn ý lạnh lẽo bao phủ, không khí căng thẳng.
Lạc Hoan nhìn gương mặt xa lạ trước mắt chưa kịp phản ứng đây là ai, dù sao hôm qua gặp Giang Cạnh Phong là đeo khẩu trang, vẫn là 66 nhắc cô đó là gã huýt sáo hôm qua.
Lạc Hoan nhìn đôi mắt hơi quen quen liền nhận ra. Giang Cạnh Phong có vẻ ngoài ngang tàng bất trị kiểu học bá trường học, coi như đẹp trai trong mạt thế. Nhưng không phải gu của cô.
Nghe giọng điệu ngông cuồng của hắn, Lạc Hoan mà sợ hắn thì đã không phải Lạc Hoan. Đùa à, bên cạnh bao nhiêu người bảo vệ, ai sợ tên gà mờ này. Cô gạt Triệu Nghiễn ra, cười hì hì với Giang Cạnh Phong, khiêu khích mười phần:
“Là anh à, hôm qua ngủ ngon không.”
