Chương 24: Ba mẹ
Bầu không khí lập tức đông cứng lại. Ngô Du cố nén cười, Lạc Hoan đúng là có tài chọc tức người khác. Ai ở đây cũng biết chuyện Giang Cạnh Phong bị Lạc Hoan gài cho ngủ mê cả buổi chiều hôm qua, hắn tức điên lên lùng sục khắp nơi tìm cô.
Chu Bạch thấy tình hình không ổn vội vàng bước ra hòa giải. Sắp phải đi vây quét xác sống rồi, đây là trận đánh khó nhằn, không cần phí sức vào mấy chuyện vặt vãnh này.
Giang Cạnh Phong hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Lạc Hoan – người phụ nữ hắn không có được, kẻ đã khiến hắn mất hết mặt mũi:
"Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu, cô cứ chờ đấy!"
Triệu Nghiễn nghe hắn buông lời đe dọa Lạc Hoan, sắc mặt âm trầm như muốn nhỏ nước, thần sắc lạnh lẽo bỗng chốc trở nên sắc bén đầy sát khí. Không nói một lời, anh lao thẳng tới đánh tay đôi với Giang Cạnh Phong.
Chu Bạch và các đội viên vừa định vào can thì bị Ngô Du và Vương Nghịch chặn lại: "Ấy ấy, có mâu thuẫn thì đánh nhau là chuyện bình thường, nhân dịp này giải quyết một thể luôn đi mà~"
Chu Bạch bĩu môi. Các người thì sướng rồi, cả căn cứ ai chẳng biết Triệu Nghiễn đánh tự do đến mức vô địch thiên hạ, dù sao anh ấy cũng không chịu thiệt nên các người tất nhiên không sốt ruột.
Nhưng để Giang Cạnh Phong nếm chút khổ cũng tốt. Hắn còn trẻ mà có thực lực, từ trước đến nay luôn tự cao tự đại, không coi ai ra gì, trong lòng thấp thoáng có ý muốn vượt mặt cả đội trưởng. Nhân cơ hội này dập tắt bớt nhuệ khí của hắn cũng hay.
Thế là cả đám người cứ đứng nhìn hai người đánh nhau – không, phải nói là Triệu Nghiễn đơn phương áp chế.
Chu Bạch thấy cũng gần đủ rồi mới bước ra can ngăn. Lần này Ngô Du không nói gì nữa, nhìn gương mặt tuấn tú của Giang Cạnh Phong bầm tím xanh lè thảm hại, chắc đội trưởng đã hả giận rồi.
66 nhìn khuôn mặt thê thảm của Giang Cạnh Phong – Triệu Nghiễn chủ yếu đánh vào mặt hắn – cái đầu không mấy thông minh của nó bỗng nhận ra điều gì đó… Triệu Nghiễn ghen rồi!
66 cảm thấy mình đã tìm ra chân tướng. Lạc Hoan vừa mới nhìn Giang Cạnh Phong thêm mấy lần, chắc chắn bị Triệu Nghiễn phát hiện. Tội nghiệp Giang Cạnh Phong, gương mặt đẹp trai này đừng bị hủy hoại chứ, Triệu Nghiễn ra tay không biết nặng nhẹ gì cả…
Giang Cạnh Phong không ngờ thực lực thật sự của Triệu Nghiễn lại đáng sợ đến vậy. Xem ra lần trước đối luyện ở sân huấn luyện anh ta vẫn còn nương tay. Thân thủ của hắn còn tốt hơn Chu Bạch một chút, vậy mà trước mặt Triệu Nghiễn lại không có chút sức phản kháng nào. Nhìn Ngu Lạc Hoan đứng trên bậc thềm cười hì hì với mình, hắn vừa tức giận vừa bị nụ cười đó làm cho ngẩn ngơ.
Định thần lại thấy xấu hổ, không phải vì bị đánh, mà là Lạc Hoan đã sỉ nhục hắn như vậy mà hắn còn nảy sinh ý nghĩ với cô ta. Nhất định là Lạc Hoan đã bỏ thuốc hắn. Đúng rồi, Lạc Hoan chẳng phải rất giỏi dùng thuốc mê không tiếng động sao, nhất định là vậy!
Giang Cạnh Phong nghiến răng nghiến lợi trong lòng, rời khỏi sân ngồi vào xe rồi không chịu ra nữa.
Sau chuyện xen ngang đó, bọn họ phải nhanh chóng xuất phát, tranh thủ về trước khi trời tối. Chủ yếu là Triệu Nghiễn nhất định phải về trước bữa tối, anh không thể để Lạc Hoan nhịn đói chờ mình.
Cả đoàn người lên xe xong ngồi chờ Triệu Nghiễn dặn dò hết lần này đến lần khác. Lạc Hoan là người đầu tiên chịu không nổi:
"Phiền chết đi được, anh mau đi đi!"
Ngoài việc cho phép Triệu Nghiễn hôn mình, Lạc Hoan vẫn cư xử chẳng khác gì trước khi bọn họ xác lập quan hệ.
Triệu Nghiễn vội vàng lên xe, chỉ mong nhanh chóng đánh nhanh thắng nhanh để về bên Lạc Hoan. Trước mặt mọi người anh đã chẳng còn màng thể diện nữa, lưu luyến dặn dò cô ăn cơm đàng hoàng, đừng ra ngoài.
Triệu Nghiễn đi rồi, Lạc Hoan ăn cơm xong bảo 66 cho mèo ăn. Dù sao trong nhà không có ai, 66 không có thực thể cầm bình sữa trông chẳng khác gì ma, khiến Triệu Tiểu Cường sợ đến dựng hết cả lông. 66 rất buồn, cảm thấy mình bị ghét bỏ.
Lạc Hoan cũng không an ủi nó. Triệu Tiểu Cường đói một lúc rồi tự động chạy đến chỗ 66 uống sữa. Đúng là đồ đầu thai của quỷ chết đói, sợ đến vậy mà vẫn không quên ăn.
Lạc Hoan nhìn thấy trong túi trên tủ giày có một đống đồ chơi và sách tranh thiếu nhi, đều bị đổ ra thảm đủ loại. Trong đó có một con búp bê vải xấu mà đáng yêu, cô tiện tay ném cho Triệu Tiểu Cường. 66 ghé lại tò mò nhìn, đặc biệt hứng thú với một con cá sấu nhỏ đang há miệng.
Con cá sấu xanh lá cây há to miệng, bên trong có một hàng răng. Trong đó có một cái răng, chỉ cần ấn xuống là miệng cá sấu đột nhiên đớp lại, khiến người ta giật mình. Lạc Hoan biết đây là món đồ chơi thử thách nhịp tim, liền kéo 66 nói cùng chơi.
Lạc Hoan soi gương, có chút phiền não, hỏi 66 năng lượng của nó có thể giúp cô giữ mãi thanh xuân không. Cô luôn cảm thấy ở cái nơi quỷ quái mạt thế này, chưa kịp về nhà thì đã bị gió cát thổi thành bà cô mặt vàng rồi.
66 tất nhiên khoe khoang năng lượng của mình có thể lên trời xuống đất.
Vậy Lạc Hoan yên tâm rồi, nói mỗi người ấn một cái răng của cá sấu nhỏ, ai bị cắn thì phải đồng ý một chuyện của đối phương.
66 đồng ý ngay, chẳng qua là xem khả năng phản ứng thôi mà, nó muốn Lạc Hoan gọi nó là Lục gia!
Lạc Hoan nhìn 66 trong đầu ưỡn ngực hăng hái muốn thử, khẽ cười khẩy.
Cá sấu nhỏ bật nguồn còn có tiếng nhạc kỳ quái. Lạc Hoan không thấy có gì nhưng 66 căng thẳng đến mức không dám thở. Nó cẩn thận ấn xuống một cái răng
– An toàn.
66 lập tức thở phào nhẹ nhõm. Một lúc sau lại đến lượt nó ấn, trong lòng thầm cảm thán vận may của Lạc Hoan cũng khá tốt. Giây tiếp theo, nó vừa ấn xuống thì cá sấu nhỏ đột nhiên đớp lại.
Tốc độ rất nhanh, còn kèm theo tiếng cười âm u, khiến 66 sợ hết hồn, há to miệng gào thét trong đầu, làm Lạc Hoan suýt phát bệnh tim.
Cuối cùng 66 thực hiện lời hứa, nhưng nó nói không thể giúp Lạc Hoan giữ mãi thanh xuân. Thấy Lạc Hoan sắp nổi giận, nó liền chuyển hướng, nói có thể lén lút khiến gương mặt cô mỗi ngày một tinh xảo hơn, dù không dưỡng da cũng giữ được.
Lạc Hoan nghe vậy thì động lòng. Điều cô quan tâm nhất ngoài mạng sống chính là gương mặt. Không không, gương mặt xếp thứ nhất, mạng sống phải lùi về sau.
66 bảo Lạc Hoan nằm lên sofa, nói hấp thụ nhiều năng lượng sẽ buồn ngủ và chìm vào giấc ngủ. Lạc Hoan nằm trên giường, mơ thấy mình đã trở về
Lạc Hoan đứng trong phòng khách biệt thự nhà họ Ngu, nhìn quản gia đang chỉ huy người giúp việc bày bữa sáng. Ba mẹ cô rất kỹ tính trong việc ăn uống, thứ tự đặt bát đĩa nhất định phải chính xác.
"Tiểu thư hôm nay sao dậy sớm vậy, tối qua ngủ không ngon à?"
Quản gia lo lắng hỏi cô. Ông đã làm việc ở nhà họ hơn mười năm, từ khi Lạc Hoan còn nhỏ đã chăm sóc sinh hoạt cho cô.
Lạc Hoan phát hiện giấc mơ này rất chân thật, cô có thể cử động và nói chuyện:
"Con không ngủ được, ba mẹ chưa dậy ạ?"
"Ông chủ và phu nhân chưa dậy, tiểu thư có muốn ăn chút gì trước không?"
Lạc Hoan thật sự cảm nhận được bụng đói. Cơm Triệu Nghiễn nấu dù ngon đến đâu cũng chỉ là món nhà thường ngày, còn nhà họ Ngu đều thuê đầu bếp nước ngoài nấu ăn, nguyên liệu đều vận chuyển bằng máy bay.
Cô vừa ngồi xuống bàn ăn đã thấy ba dắt tay mẹ xuống lầu. Hai người kết hôn bao nhiêu năm rồi mà vẫn ngọt ngào ân ái như ngày đầu.
66 luôn nói cô nhất định có cha mẹ tồi tệ, nếu không thì đã chẳng có cái tính khí này. Lạc Hoan tức giận thường xuyên cãi nhau với nó.
Thật ra 66 đoán sai rồi, hoàn toàn ngược lại. Cha mẹ cô vô cùng ân ái, mẹ xinh đẹp, ba tuấn tú, hai người tình cảm mặn nồng như nam nữ chính trong tiểu thuyết sau khi kết hôn. Họ quá yêu nhau nên không chia ra được tình yêu dư thừa cho Lạc Hoan. Lạc Hoan từ nhỏ đã lớn lên trong cảnh ăn cơm chó của hai người.
Lạc Hoan cũng không thấy có gì. Ba mẹ chưa bao giờ hạn chế cô về vật chất, những gì Lạc Hoan muốn đều có thể dễ dàng có được. Dần dần cô thấy cuộc sống trần gian này nhàm chán, chuyến xuyên không này ngược lại khiến cô thấy rất thú vị.
Nhìn ba mẹ bước xuống cầu thang cười với mình, hỏi cuộc sống đại học có vui không, có chuyện gì không vừa ý nhất định phải nói với gia đình.
Sau đó ba cô cắt bánh sandwich trên bàn thành miếng nhỏ đút vào miệng mẹ. Hai người lại ghé đầu nói chuyện riêng. Thời gian rất ưu ái họ, ba lớn hơn mẹ rất nhiều nhưng cả hai đều trông rất trẻ, người không quen biết hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi họ lại có đứa con lớn như Lạc Hoan.
Cảm giác như đã rất lâu rồi không gặp họ, rõ ràng mới chỉ hơn một tháng thôi. Lạc Hoan phát hiện mình rất nhớ họ, mắt không chớp nhìn chằm chằm hai người.
Mẹ phát hiện ra: "Đi chỗ khác đi, Hoan Hoan đang nhìn kìa, già rồi còn không đứng đắn!"
Ba cười cười không nói gì, giúp Lạc Hoan rưới sốt kem lên bánh muffin trong đĩa.
Lạc Hoan ấp úng mở miệng:
"Con nhớ ba mẹ…"
