Ngoại truyện sáu: Giang Cạnh Phong (1)
Giang Cạnh Phong cảm thấy mình không có chút tình cảm máu mủ nào. Hắn là con út trong nhà, trên còn có một anh trai. Gia cảnh không tệ, cha mẹ mở một công ty nhỏ, không so được với đại gia, nhưng đủ để cả nhà tiêu xài thoải mái.
Hồi nhỏ, bạn học trong lớp đều ghen tị vì hắn muốn mua gì là mua được. Điều duy nhất khiến người ta không ghen tị nổi có lẽ là cha mẹ hắn. Cha hắn có tiền rồi thì ngoại tình, vợ chồng cãi nhau mấy lần cũng không ly hôn, cuối cùng chẳng buồn cãi nữa, ai chơi người nấy.
Vì thế họ chưa từng tham gia họp phụ huynh của Giang Cạnh Phong. Nhưng hắn không hề tự ti vì chuyện đó, ngược lại còn nổi loạn vô độ, mỗi lần về nhà đều làm ầm ĩ đến mức muốn lật tung trần nhà.
Anh trai hắn thì ngoan ngoãn hơn nhiều, tốt nghiệp xong tiếp quản công ty trong nhà. Hai anh em tính tình không hợp, hắn chướng mắt vẻ giả tạo của anh trai, còn anh trai hắn thì coi thường hắn chẳng làm nên trò trống gì.
Cho đến khi mạt thế ập đến.
Cha mẹ hắn giống như đa số người khác, chết trong đợt triều tang thi, hắn còn không được nhìn mặt lần cuối. Còn ông anh trai tốt của hắn, đúng lúc tang thi tràn tới thì đẩy hắn ra ngoài để giữ mạng, nhưng không như ý anh ta, hắn sống, anh ta chết.
Cho nên quan hệ ruột thịt thật chẳng có ý nghĩa gì.
Giang Cạnh Phong nghe nói Căn cứ Thần Tứ có một nhóm nhà nghiên cứu tới, trong đó có một người là em ruột của Lạc Hoan. Màn nhận người thân thời mạt thế khiến người ta phấn khích, nhưng hắn chẳng hứng thú chút nào.
Từ nhỏ hắn đã thích những thứ đẹp đẽ. Vẻ ngoài, giọng nói, ánh mắt, không giới hạn ở người hay động vật. Lần đầu gặp Lạc Hoan, hắn đã thấy cô ta có vẻ ngoài đẹp, nhưng luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
Mãi đến một ngày nọ, khi hắn đi ngang qua một con hẻm nhỏ, nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào bên trong. Đánh nhau ở căn cứ là chuyện quá bình thường, hắn không định xen vào, nhấc chân định rời đi.
Nhưng lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên: "Ngươi dám động thủ với ta? Giết người rồi, giết người rồi!"
Phản ứng đầu tiên của Giang Cạnh Phong là giọng này hay thật. Nghe đến hai chữ giết người, sắc mặt hắn biến đổi, đại não còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã tự chọn bước tới.
Đến khi hoàn hồn lại, hắn đã buột miệng nói ra:
"Dám giết người ở căn cứ H, gan to vậy?"
Nói xong hắn mới thấy hối hận. Nhìn kỹ lại, cậu nhóc bị vây khốn kia trông có chút giống Lạc Hoan, đặc biệt là tóc và mắt.
Giang Cạnh Phong đã có phỏng đoán về thân phận của cậu ta, nhưng thấy người này khá lanh lợi, vừa nhìn thấy hắn đã gọi đại ca, thoát khỏi đám người kia rồi chạy lon ton ra sau lưng hắn.
Cảm nhận được bàn tay nhỏ của cậu ta căng thẳng nắm lấy ống tay áo mình, hắn thầm nghĩ: hừ, vừa rồi còn cứng cỏi lắm, giờ đã sợ rồi.
Đã gọi hắn là đại ca thì hắn không để cậu ta gọi suông. Giang Cạnh Phong ra tay gọn gàng giải quyết đám người này.
Quay đầu lại, cậu nhóc đang nhìn hắn với đôi mắt sáng lấp lánh, miệng không ngừng gọi đại ca, như thể vô cùng sùng bái hắn.
Cậu nhóc nói mình tên là Ngu Lạc Bảo, còn muốn mời hắn ăn cơm để báo đáp.
Xem ra đoán không sai, cậu ta chính là em trai của Ngu Lạc Hoan. Sự nhiệt tình của Ngu Lạc Bảo khiến Giang Cạnh Phong rất hài lòng, cậu ta đáng yêu hơn chị mình nhiều.
Nhưng đến khi ngồi xuống nhà ăn căn cứ, hắn lại thấy tên này lấy oán báo ân. Đây là đồ người ăn sao? Cơm như cám heo.
Nhưng cậu nhóc ăn rất vui vẻ, vừa ăn vừa nói, líu lo kể hết chuyện bên cạnh mình, từ lớn như phương hướng nghiên cứu của căn cứ đến nhỏ như hoa văn trên ga giường. Tuy ồn ào, nhưng Giang Cạnh Phong thấy khá thú vị.
Thấy hắn ăn không nhiều, cậu nhóc rất áy náy nói mình không có nhiều tiền, cũng chưa từng nấu ăn.
Đuôi mắt cụp xuống trông như chó con, Giang Cạnh Phong lại thấy khoai tây cám heo của căn cứ cũng không khó nuốt đến vậy.
Giang Cạnh Phong không có bạn tri kỷ gì ở căn cứ. Hắn cho rằng giao tiếp giữa người với người đều xen lẫn lợi ích, thứ tình bạn này hắn không cần, một mình hắn vẫn sống tốt.
Ngu Lạc Bảo thì khác, ngày nào cũng đến tìm hắn chơi. Thật ra hắn cũng không biết nấu ăn, nên hai người thường ra quán ăn.
Dần dần, cách gọi của Giang Cạnh Phong với cậu ta từ Ngu Lạc Bảo biến thành Tiểu Bảo. Giang Cạnh Phong càng nhìn càng thấy thích, ngoại hình, tính tình, giọng nói, tính cách, không có chỗ nào không thích.
Giang Cạnh Phong tự biết tính mình tệ, cảm thấy nếu tìm vợ nhất định phải tìm người tính tình tốt, hắn cũng thích người tính tình tốt.
Đôi khi Tiểu Bảo giận dỗi không để ý tới hắn, nhưng hắn thấy những cái giận dỗi nhỏ đó cũng đáng yêu chết đi được. Nếu cha mẹ sinh cho hắn một đứa em trai, Giang Cạnh Phong nghĩ chắc chắn sẽ là kiểu như vậy.
Họ xưng anh gọi em. Từ chỗ Tiểu Bảo ngày nào cũng đến tìm hắn chơi, biến thành hắn ngày nào cũng kéo Tiểu Bảo ra ngoài ăn cơm.
Hắn còn muốn ăn ở cùng Tiểu Bảo, nhưng gã đàn ông keo kiệt Triệu Nghiễn chắc chắn không đồng ý cho hắn dọn vào. Hắn thậm chí ghen tị với Lạc Hoan, muốn để Tiểu Bảo dọn ra ngoài, còn muốn tranh em trai với cô ta.
Thời gian thấm thoắt trôi đến tháng mười một. Hôm đó Tiểu Bảo chạy tới nói có chuyện muốn hỏi hắn, trông cậu ta hấp tấp, thở hổn hển.
Hắn vừa định lấy khăn ra lau mồ hôi cho cậu ta thì nghe cậu ta nói muốn mua quà tặng con gái.
Không nói rõ được lúc đó bản thân có tâm trạng gì, chỉ biết một luồng tức giận nghẹn trong lồng ngực, ngũ vị tạp trần. Tiểu Bảo yêu đương rồi? Tại sao lại mua quà cho con gái?
Nghĩ vậy, hắn cũng hỏi ra như vậy. Câu trả lời khiến hắn vô thức thở phào nhẹ nhõm, thì ra là muốn tặng quà sinh nhật cho Lạc Hoan.
Sau đó hắn nhớ lại, không rõ vì sao mình lại tức giận. Lúc đó hắn không nghĩ đến chuyện yêu đương, chỉ dùng cái cớ "có thể là không cam lòng vì Tiểu Bảo tìm được đối tượng trước mình" để lừa dối đại não cho qua.
Tiểu Bảo ngày nào cũng nói với hắn Triệu Nghiễn toàn năng thế nào, đánh nhau giỏi, học giỏi, nấu ăn dọn dẹp nhà cửa cũng nhất nhì.
Hắn không phục. Tuy hắn đánh không lại Triệu Nghiễn, học hành thì quanh năm đội sổ, nhưng nấu ăn chưa chắc đã thua Triệu Nghiễn.
Sự tự tin của hắn bắt nguồn từ cái dạ dày của Ngu Lạc Bảo, ăn gì cũng thấy ngon. Vì thế hắn quyết định nấu cho Tiểu Bảo một bữa.
Để thể hiện tay nghề cao siêu trước mặt Tiểu Bảo, hắn chọn làm Phật nhảy tường. Tất nhiên quá trình có chút trắc trở, cuối cùng vẫn làm ra thành phẩm.
Hắn bưng ra, Tiểu Bảo đột nhiên nói mình no rồi. Đương nhiên không được, đang tuổi lớn phải ăn nhiều vào. Tiểu Bảo ăn, Tiểu Bảo nôn.
Thế là có lần đầu tiên hắn được Tiểu Bảo mời đến nhà, nói muốn nấu cơm cho hắn ăn, vì ăn cơm nhà ăn quán mãi cũng chán.
Giang Cạnh Phong sợ Triệu Nghiễn và Lạc Hoan đều ở nhà, hắn không muốn để Tiểu Bảo biết chuyện ngu ngốc mình từng làm, sợ Tiểu Bảo hiểu lầm rằng hắn chơi với cậu ta chỉ vì cậu ta là em trai Lạc Hoan. Tiểu Bảo rất có tính chiếm hữu với tình cảm, hắn cũng vậy.
Không ngờ Triệu Nghiễn và Lạc Hoan đều ở nhà. Hắn giả vờ không quen chào hỏi, Lạc Hoan không chút nể tình vạch trần.
Tiểu Bảo nhìn về phía hắn. May mà hắn lanh lợi, miệng lưỡi tốt, vội vàng giải thích một tràng mới hóa giải nguy cơ.
Tiểu Bảo vào bếp nấu ăn. Giang Cạnh Phong đã chuẩn bị sẵn tâm lý dù ngon hay dở đều khen ngon, không ngờ món ăn làm ra thật sự rất ngon.
Tiểu Bảo vẫn chống cằm nhìn hắn với đôi mắt sáng lấp lánh. Hắn ngẩng đầu lên liền chìm đắm trong ánh mắt như dải ngân hà ấy.
Làm sao đây? Hắn lại muốn tranh người với Lạc Hoan rồi.
Ăn xong, hắn kéo Tiểu Bảo đi dạo. Tiểu Bảo đang tuổi lớn, ăn rất nhiều, Giang Cạnh Phong sợ cậu ta ăn quá no, mỗi lần ăn xong đều phải đi dạo một lát, cuối cùng mới lưu luyến chia tay về nhà ngủ.
Đến rạng sáng, bên ngoài bỗng trở nên hỗn loạn. Căn cứ bao nhiêu năm không xảy ra chuyện, sao lại có bạo loạn nữa? Phản ứng đầu tiên của hắn là nghĩ đến Tiểu Bảo sợ tang thi. Hắn trang bị đầy đủ, cầm súng ra ngoài, định đến nhà Triệu Nghiễn.
Nhưng dưới tòa nhà khu dân cư hắn ở có quá nhiều tang thi, nhiều đến đáng sợ. Hắn chỉ mong Tiểu Bảo ngoan ngoãn ở trong phòng, cũng mong Triệu Nghiễn chăm sóc tốt cho cậu ta.
Tình hình cuối cùng cũng ổn định. Hắn thấy Triệu Nghiễn cũng ở bên ngoài, lập tức máu nóng bốc lên đầu, xông tới mắng Triệu Nghiễn một trận. Không ở nhà bảo vệ Tiểu Bảo mà ra ngoài đi dạo làm gì!
Triệu Nghiễn có thể là bị hắn mắng đến ngẩn người, cũng có thể là quá mệt, vậy mà không phản bác lại.
Hắn theo Triệu Nghiễn về nhà. Triệu Nghiễn vừa vào cửa đã ôm Lạc Hoan. Hắn đi theo vào lại thấy Tiểu Bảo kinh ngạc hỏi sao hắn lại tới.
Niềm mong chờ mơ hồ trong lòng tan biến. Đúng là đồ nhỏ vô lương tâm. Giang Cạnh Phong nổi máu độc miệng, chế giễu cậu ta là đồ nhát gan. Sắc mặt tái nhợt của Tiểu Bảo vì xấu hổ tức giận mà ửng hồng.
Giang Cạnh Phong thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần đừng để hắn thấy cậu ta đỏ hoe vành mắt rơi nước mắt là được.
