Ngoại truyện bảy: Giang Cạnh Phong (2)
Người trong căn cứ đều biết lần bạo loạn này chắc chắn có liên quan đến Thần Tứ, nhưng không thể vô cớ bắt người. Đám nghiên cứu viên của Thần Tứ không chịu nhận, thái độ lại còn ngông cuồng, sự việc cứ thế giằng co.
Một cô bé mà Triệu Nghiễn dẫn đến đã phá vỡ thế bế tắc. Cô bé nói nhìn thấy một người trong số đó có vết sẹo ở đuôi mắt. Lập tức mọi ánh mắt đổ dồn về phía Triệu Nghiễn, nhưng Triệu Nghiễn lại phát hiện vẻ mặt Đoàn Dự hoảng hốt.
Dù bọn họ vẫn không thừa nhận, nhưng ngay lập tức những nghiên cứu viên của Thần Tứ đều bị khống chế.
Vậy mà còn có người đề nghị nhốt cả Tiểu Bảo lại. Điều này đương nhiên tôi không thể đồng ý. Nhờ sự phản đối của tôi và Triệu Nghiễn, chuyện này mới không đi đến đâu.
Tôi nhận việc thẩm vấn, cửa có lính canh gác. Dưới thủ đoạn của tôi, tên Đoàn Dự kia khai hết mọi thứ.
Nghe hắn lải nhải nói mấy chuyện thần thánh ma quỷ, tôi vô cùng bực bội nên ra tay nặng hơn một chút. Cuối cùng hắn có lẽ bị tra tấn đến mức thần trí mơ hồ, lại dám nói Tiểu Bảo là gian tế chuyên ăn chơi trác táng.
Trong lòng tôi đương nhiên không tin, dù sao tôi và Tiểu Bảo ở chung biết cậu ấy là người thế nào. Sợ lính canh ngoài cửa nghe thấy rồi báo lên, một cơn giận trong lòng không kìm được, tôi trực tiếp đánh ngất Đoàn Dự.
Sau khi gõ cửa cảnh cáo lính canh một phen tôi mới rời đi.
Trên người tôi mùi tạp nham khó chịu vô cùng, cứ cảm thấy mình hôi hám. Tôi nhanh chóng đi tắm rồi muốn đi tìm Tiểu Bảo, chỉ có không khí quanh Tiểu Bảo mới thơm tho trong lành.
Khi chúng tôi ăn ở quán ăn vặt thì tình cờ gặp Lạc Hoan và Triệu Nghiễn. Bọn họ không ăn mà chỉ ngồi nói chuyện với chúng tôi, thực ra là một chiều nói chuyện với Tiểu Bảo.
Tôi không để tâm, chỉ chăm chú xem Tiểu Bảo ăn có nhiều hơn hôm qua không, hình như dạo này cậu ấy cao lên một chút. Tôi rất vui mừng. Triệu Nghiễn nói ánh mắt tôi nhìn Tiểu Bảo giống như nhìn con trai.
Hắn thì hiểu cái gì chứ, nếu tôi có một đứa con trai ngoan như Tiểu Bảo thì nằm mơ cũng cười tỉnh.
Khi tôi và Triệu Nghiễn đang kể cho họ những gì thẩm vấn được, Tiểu Bảo đặc biệt chú ý đến gã đàn ông có sẹo, nói biết hắn là cánh tay phải của Mã Phương Châu.
Nói xong, Tiểu Bảo cúi đầu chỉ chăm chăm ăn cơm. Ăn được một lúc thì vành mắt đỏ lên, bắt đầu rơi nước mắt, cuối cùng chuyển thành khóc òa.
Tiểu Bảo quá lương thiện, cậu ấy cảm thấy mình cũng tham gia vào cái nghiên cứu Tân Sinh chết tiệt kia, gián tiếp hại nhiều người như vậy.
Cậu ấy khóc không ngừng, tôi hoảng loạn. Tiểu Bảo chưa bao giờ khóc như thế, dỗ thế nào cũng không nín, người xung quanh đều nhìn về phía này. Tôi hung dữ trừng mắt nhìn họ, nhìn cái gì mà nhìn!
Tôi không biết dỗ cậu ấy thế nào, thấy cậu ấy rơi nước mắt lòng tôi như bị bóp nghẹt, cũng theo đó mà chua xót muốn khóc.
Nhưng Tiểu Bảo rất nhanh đã chấn tĩnh lại, cậu ấy lau khô nước mắt nói muốn làm chút việc trong khả năng của mình. Đôi mắt ngập nước vì bi thương của cậu ấy trong khoảnh khắc này bùng lên ánh sáng kiên định. Giống như một chú chó nhỏ bị mưa lớn đập vào người nhưng vẫn lắc lắc mình cố gắng đứng dậy.
Trong lòng tôi dậy sóng, ánh mắt bị cậu ấy hút lấy gần như không thể rời đi. Quả nhiên Tiểu Bảo của tôi là giỏi nhất, kiên cường nhất.
Từ đó về sau Tiểu Bảo ngày nào cũng đi sớm về muộn, cả người vùi trong phòng thí nghiệm. Tôi muốn gặp cậu ấy một lần mỗi ngày còn khó hơn lên trời.
Cuối cùng tôi đành đêm đến ngồi trước cổng viện nghiên cứu, đợi được cậu ấy. Mới mấy ngày không gặp mà cả người Tiểu Bảo gầy đi một vòng, đi đường ống quần rộng thùng thình.
Cơn giận vì bị bỏ mặc trong lòng tôi lúc này biến mất, chỉ còn lại xót xa. Cậu ấy chắc chắn không ăn uống tử tế.
Người ngoài không được vào viện nghiên cứu, tôi chính là người ngoài đó. Tôi muốn ngày nào cũng mang cơm đến cho cậu ấy, nhưng Tiểu Bảo từ chối, nói trong viện có cơm, bảo tôi đừng đến nữa.
Ý Tiểu Bảo là không muốn làm phiền tôi, tôi biết, nhưng tôi vẫn buồn và giận vì cậu ấy không cho tôi đến. Chẳng lẽ cậu ấy không nhớ tôi sao? Đúng là đồ vô lương tâm.
Vì tôi thường xuyên quanh quẩn trước cổng viện nghiên cứu nên quen được Trần Hữu Dư. Tôi nói với cậu ta muốn vào viện nghiên cứu làm việc, nhưng tôi không hiểu gì về nghiên cứu, đến làm phụ việc cũng không đủ.
Tôi tức muốn chết, cuối cùng Trần Hữu Dư nói viện nghiên cứu thiếu một bảo vệ, hỏi tôi có muốn làm không. Vô nghĩa, đương nhiên là làm.
Trần Hữu Dư lo tôi không hài lòng với vị trí bảo vệ vì lương thấp. Chưa đợi tôi nói không chê, cậu ta lại nói bao ăn bao ở.
Vậy càng tốt, có thể đến căng tin viện nghiên cứu ăn cơm cùng Tiểu Bảo, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc. Hữu Dư đúng là anh em tốt của tôi.
Sự xuất hiện của tôi khiến Tiểu Bảo bất ngờ, cậu ấy rất vui vì tôi có thể ở bên cạnh, nhưng lại lo tôi ngày nào cũng ngồi một mình dưới lầu có buồn chán không.
Đương nhiên là chán, tôi không thể làm phiền Tiểu Bảo làm việc, chỉ có thể ăn cơm cùng cậu ấy vào buổi trưa và buổi tối. Đãi ngộ này khác xa trước kia, phải biết trước đây ngoài đi vệ sinh và ngủ ra tôi lúc nào cũng ở bên Tiểu Bảo.
Tôi nói ra điều đó, Tiểu Bảo cười. Cậu ấy đã lâu lắm rồi không cười vui như vậy, cái Thần Tứ chết tiệt kia đã để lại bóng đen trong lòng cậu ấy.
Ngày nào tôi cũng ngồi dưới lầu, ai có thẻ công tác thì cho vào, không có thì đuổi đi. Cứ thế đếm thời gian, đợi Tiểu Bảo ăn trưa, ăn tối.
Nhờ tôi ngày ngày ở bên giám sát, Tiểu Bảo cuối cùng đã hồi phục cảm giác thèm ăn như trước, nhưng vẫn không lên cân. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không có chút thịt nào, tôi lo muốn chết.
Tôi đi hỏi Trần Hữu Dư, cậu ta nói con trai phát triển muộn, tuổi Tiểu Bảo đang là lúc lớn người, ăn nhiều không có nghĩa là hấp thụ đủ dinh dưỡng, nên không có thịt.
Thế là ngày nào đi làm tôi cũng tranh thủ học nấu canh với Triệu Nghiễn. Trong sách nói canh là bổ dưỡng nhất. Triệu Nghiễn bây giờ được coi là đầu bếp số một của căn cứ.
Tôi làm hỏng bao nhiêu nồi canh, lãng phí bao nhiêu thịt, cuối cùng mang phần hoàn hảo nhất đựng trong bình giữ nhiệt đến viện nghiên cứu.
Tiểu Bảo nếm thử nói ngon lắm, hỏi có phải Triệu Nghiễn nấu không. Tôi tức điên lên phản bác to tiếng, sao thành quả nỗ lực của tôi lại phải mang tên Triệu Nghiễn chứ?
Vì ngày nào tôi cũng tranh thủ nấu canh mang đến viện nghiên cứu, sắc mặt Tiểu Bảo ngày càng hồng hào. Nhờ nỗ lực không ngừng của tôi, cuối cùng cậu ấy đã lên cân. Tôi vô cùng vui mừng, thấy mọi vất vả mỗi ngày đều xứng đáng.
Trần Hữu Dư đến tìm tôi, nói nếu còn tranh thủ làm việc riêng khi đi làm thì sẽ đuổi việc. Tôi không vui nữa, Trần Hữu Dư không còn là anh em tốt của tôi nữa.
Dù bị đuổi việc tôi cũng không thể bỏ việc bồi bổ sức khỏe cho Tiểu Bảo. Tôi nói với Trần Hữu Dư không cần lương, chỉ cần cho tôi mỗi ngày rời đi nấu canh, thời gian còn lại tôi đều trông cửa ở căn cứ.
Trần Hữu Dư đồng ý, tôi bắt đầu những ngày đi làm còn phải bỏ tiền túi.
Chẳng mấy chốc đã gần đến Tết, đây là ngày tôi vui nhất, vì viện nghiên cứu đen tối kia cho Tiểu Bảo nghỉ. Tôi lại được ở bên cậu ấy mỗi ngày.
Đêm giao thừa, Tiểu Bảo đến nhà tôi chơi, thấy trong nhà đến chữ Phúc và câu đối cũng không dán, cậu ấy nói tôi sống lạnh lẽo quá, bèn lấy một đống chữ Phúc lớn nhỏ và câu đối do Triệu Nghiễn viết, lấp đầy mọi góc trong nhà tôi.
Lòng tôi dâng đầy ắp, chỉ thấy Tiểu Bảo đúng là một đứa em trai chu đáo. Tôi muốn cùng cậu ấy gói sủi cảo, cậu ấy nói muốn dẫn tôi về nhà ăn, Tết phải náo nhiệt.
Tôi thu lại câu nói trước đây chê cậu ấy vô lương tâm.
Nhà họ quả nhiên náo nhiệt, Triệu Nghiễn - người đàn ông của gia đình - đang gói sủi cảo, Lạc Hoan ngồi trên sofa đọc tiểu thuyết.
Cuốn tiểu thuyết này tôi đã nghe Tiểu Bảo nhắc đến mấy lần. Dù không muốn thừa nhận nhưng không thể không phục Triệu Nghiễn là một người đàn ông toàn năng, lại còn biết viết tiểu thuyết.
Tiểu Bảo cũng rất thích đọc, mỗi lần Lạc Hoan đọc xong cậu ấy mới được đọc. Tôi cũng rất muốn viết cho cậu ấy, nhưng xin lỗi, trong bụng tôi không có chữ nào.
Đứa nhỏ mập mạp nhà họ khá thích Tiểu Bảo, vừa đến đã lao vào lòng Tiểu Bảo. Tôi đi loanh quanh trong phòng khách, nhìn thấy bức tường ảnh, đó là ảnh chụp ngày sinh nhật Lạc Hoan.
Tôi liếc mắt đã thấy bức ảnh mình muốn xem, Tiểu Bảo trong đó đặc biệt đáng yêu, tim tôi tan chảy. Tôi lặng lẽ gỡ hết những bức ảnh có Tiểu Bảo xuống, nhét vào túi.
Không khí gia đình Triệu Nghiễn rất tốt, Ngu Lạc Bảo và Lạc Hoan rất thích chụp ảnh, cũng rất biết tạo dáng.
Lạc Hoan lấy máy ảnh chụp cho Triệu Nghiễn, đến lượt Tiểu Bảo thì cậu ấy nói muốn chụp chung với tôi.
Tôi ngồi trước bàn ăn, trước mặt bày một đĩa sủi cảo. Tiểu Bảo từ phía sau vòng một tay qua cổ tôi, làm dáng anh em tốt giơ tay chữ V.
Khoảnh khắc cánh tay vòng lên, cơ thể tôi cứng đờ, đại não cũng không phản ứng kịp. Cảm nhận được hơi ấm và mùi thơm nơi cổ, tôi chỉ ngẩn ngơ nhìn vào ống kính. Đèn flash lóe lên, tim tôi cũng lạnh đi, bức ảnh chung đầu tiên chắc chắn tôi không đẹp.
Tiểu Bảo mang đến cho tôi xem, quả nhiên, tôi như một khúc gỗ, nhưng Tiểu Bảo đặc biệt đáng yêu, như một tinh linh nhỏ.
Tôi vẫn đặt bức ảnh này vào túi áo trước ngực, sát bên tim mình.
Sau đó tôi thả lỏng người, điều chỉnh trạng thái đến tốt nhất, kéo Tiểu Bảo chụp rất nhiều ảnh. Tiểu Bảo cũng rất phối hợp, không hề tỏ ra sốt ruột.
Buổi tối Tiểu Bảo giữ tôi ngủ cùng. Tôi giả vờ bình tĩnh, thực ra nằm thẳng đơ trên giường không nhúc nhích.
Tiểu Bảo nằm xuống, cậu ấy rất phấn khích, kéo tôi nói đủ thứ chuyện, nhất định không chịu ngủ. Cuối cùng tôi mới phát hiện cậu ấy sợ bóng tối, sợ tiếng pháo nổ.
Cuối cùng dỗ được cậu ấy ngủ, tôi lại mất ngủ. Ngửi mùi thơm ngày càng đậm đặc xung quanh, tôi thắc mắc sao một người đàn ông lại thơm như vậy, Tiểu Bảo chưa bao giờ có mùi khó chịu.
Tôi ghé sát cậu ấy, ngửi mùi hương này rồi nửa đêm sau chìm vào giấc ngủ. Không lâu sau tôi bị đẩy tỉnh, Tiểu Bảo rất thiếu cảm giác an toàn, co người vào sau lưng tôi, còn ngáy nhỏ.
Dù đã nói nhiều lần rồi, nhưng tôi vẫn muốn nói cậu ấy thật sự quá đáng yêu. Tôi dùng chăn quấn chặt cậu ấy, đưa tay ôm lấy, Tiểu Bảo ngoan ngoãn không động đậy nữa, tôi cũng dần chìm vào giấc ngủ.
