Chương 20: Ai Ngờ Lại Bắt Gian Trong Hẻm
Ôn Noãn trợn tròn mắt, sợ đến nỗi mặt cắt không còn giọt máu: “........”
Gân xanh trên trán Hoặc Yến Tân nảy lên “thình thịch”,
phẩm giá ăn sâu trong xương cốt bị Ôn Dụ phá sạch.
Hắn không dám nghĩ, với cái bộ dạng không an phận của Ôn Dụ,
nếu tối nay cô không ở nhà mẹ đẻ, không ai coi chừng,
thì cô sẽ làm ra chuyện gì.
Nếu có thể trực tiếp ký đơn ly hôn,
cô thích tìm ai thì tìm, hắn cũng chẳng quản,
nhưng vừa mới đăng ký kết hôn sao có thể lập tức lãnh giấy ly hôn?
Cho nên, dù có đuổi cô đi,
nếu cô dám mượn danh nghĩa vợ hắn mà đội cho hắn cái mũ thật sự,
hắn sẽ lấy mạng cô.
Hắn cũng chẳng thèm hỏi, một giây cũng không dừng lại, lái xe Jeep rời đi.
Ôn Noãn dù ngốc đến mấy cũng biết đã hỏng bét,
cô vội vàng đạp xe đuổi theo sau, thở hồng hộc.
Còn người qua kẻ lại xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
........
Cùng lúc đó, Ôn Dụ xách túi thịt vừa mua đi về phía nhà họ Chu, đối mặt với Dương Thiên Tứ đang bám dính lấy mình, cô chán ghét khẽ hừ một tiếng.
Dương Thiên Tứ càng tiến sát hơn, nói:
“Dụ Dụ, hôm nay tôi cố tình xin nghỉ để tìm em đấy, không ngờ duyên phận kỳ diệu thế, lại gặp nhau ở đây.”
Ôn Dụ: “Anh đã đính hôn rồi, còn tìm tôi, không thấy buồn nôn à?”
“Thì đến tuổi phải kết hôn thôi, ai bảo lúc trước theo đuổi em, em không đồng ý.”
“Tôi không rảnh nghe mấy lời này, cút ngay.”
Ôn Dụ chỉ là ngại ăn trắng ở nhà họ Chu nên riêng ra ngoài mua ít thịt, ai ngờ lại đụng phải hắn.
Lúc này Dương Thiên Tứ vội vàng nắm lấy cánh tay cô kéo vào hẻm bên cạnh, nói:
“Dụ Dụ, tôi nói thật, tôi thích em, chỉ cần em ngủ với tôi một lần, muốn bao nhiêu tiền cũng được. Còn nữa, em không có tiền đi học phải không? Thành tích em tốt như vậy, sau này em ngủ với tôi, tôi nuôi em ăn học.”
Ôn Dụ nghe mà mặt lạnh như tiền, cô khó chịu nói:
“Anh tin tôi báo.....”
Lời chưa dứt,
“Rầm” một tiếng,
Dương Thiên Tứ trước mặt đã bị một cước từ bên cạnh đạp ngã xuống đất.
Ôn Dụ ngạc nhiên quay đầu, liền thấy Hoặc Yến Tân mặt mày lạnh lẽo dữ tợn như Diêm La, ánh mắt như muốn lột da cô.
Tim Ôn Dụ lạnh đi một nửa,
cô biết hắn quan tâm nhất điều gì,
nên trời chưa tối đã chui vào nhà họ Chu,
chính là sợ nếu đổ bể chuyện, còn có người làm chứng rằng cô không ra ngoài lăng loàn.
Ai ngờ lại bị bắt gian trong hẻm.
Ôn Dụ hoàn hồn, vội nắm lấy cánh tay hắn, diễn tiếp:
“Anh à, anh đến thật đúng lúc, em sợ muốn chết, suýt nữa thì mất danh tiết rồi.”
Kết quả, Hoặc Yến Tân chẳng thèm nghe, mặt càng dữ hơn,
phản tay quăng cô vào xe Jeep:
“Lão tử lát nữa sẽ xử lý cô.”
Ôn Dụ suýt ngã nhào lên ghế,
tuy ghế mềm, nhưng lòng bàn tay vẫn đỏ ửng vì đập mạnh.
Cô cũng thực sự sợ, ngoan ngoãn ngồi yên chờ.
Dương Thiên Tứ co quắp dưới đất,
đầu hứng trọn từng cú đạp tàn nhẫn,
hắn đau đến nỗi ôm đầu kêu thảm, không dám mở mắt:
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, cha tôi là giám đốc nhà máy quốc doanh đấy.”
Hoặc Yến Tân càng tức thêm,
mắt sắc híp lại, từ trên cao dùng ủng quân đội hất tay hắn ra,
rồi giẫm lên mi mắt dưới, ép hắn mở mắt, khẽ khẩy:
“Nhìn rõ chưa? Trước mặt tôi, giám đốc nhà máy quốc doanh cũng không được, huống chi là cha anh.”
Dương Thiên Tứ bị đánh sưng mặt mày, mắt híp thành khe không thấy rõ mặt đối phương,
nhưng không thể bỏ qua thân ảnh quân phục, trên vai đeo phù hiệu hai gạch ba sao.
Nhớ lại lời Ôn Dụ nói cô lấy chồng,
mặt hắn trắng bệch như tro, nuốt nước bọt ừng ực: “........”
Hoặc Yến Tân lười tốn thêm hơi sức, cọ sạch máu dính trên ủng vào áo hắn, rồi lên xe Jeep, đạp ga phóng đi.
Trong xe Jeep, không khí lạnh đến cực điểm, như sẵn sàng bùng nổ.
Ôn Dụ ngoan ngoãn ngồi ghế phụ,
không dám vào lúc này rước họa vào thân,
cô liếc sắc mặt hắn, nhẹ nhàng thành thật:
“Thực ra mấy hôm nay em đều ở nhà chị Xảo Huệ, chính là người lần trước đến lấy quần áo cho em ấy.”
Hoặc Yến Tân chẳng đáp lại, mặt vẫn lạnh như băng.
Ôn Dụ đoán không ra hắn nghĩ gì, đành nói tiếp:
“Em cũng phải giữ thể diện chứ, mới cưới đã bị đưa về nhà mẹ đẻ, lỡ hàng xóm biết, em còn mặt mũi nào? Cho nên đành phải trốn một thời gian thôi.
Mà em ngày nào cũng ăn nhờ ở đậu nhà người ta, người ta không lấy tiền,
thì em nghĩ thầm mua ít thịt trả ơn, ai ngờ gặp chuyện thế này. Trách ai được? Nếu không bị đưa về nhà mẹ đẻ, thì chắc chắn cũng chẳng xảy ra chuyện này.”
Cô cho rằng mình đã trình bày rõ ràng mọi chuyện,
hoàn toàn không phải lỗi của cô,
hơn nữa đây cũng là cơ hội,
biết đâu hắn không yên tâm về cô, sẽ trực tiếp đưa cô về?
Nhưng Hoặc Yến Tân trực tiếp đỗ xe Jeep trước cổng khu nhà máy, quát:
“Về nhà mẹ đẻ ở đi cho lão tử. Mấy hôm nữa kiểm tra, nếu cô dám không có mặt, đánh cho cô biết tay.”
Ôn Dụ cắn chặt răng, tức giận,
nhưng rốt cuộc không nói một lời.
Lúc này đang lúc hắn nổi nóng,
nếu lại nói chưa có thai mà đòi về cùng,
sợ rằng không những không cho về, mà còn hoàn toàn biến mất mất.
Cô xuống xe, đi về phía trước.
Hoặc Yến Tân cũng không xả hết giận, đạp ga phóng đi.
........
Phía trước, hai má Ôn Noãn đỏ như trái táo chín,
bím tóc vì ma sát đã xù lên, cả người như lò lửa bốc hơi nóng,
cô dang chân nằm trên xe đạp, mắt đỏ hoe nhìn Ôn Dụ đang đi tới:
“Chị, em xin lỗi.”
Ôn Dụ liếc mắt cũng hiểu, chị giận quá hóa thương:
“Về nhà khóa chặt cái mồm lại cho chị, quản biểu cảm cho tốt.”
“Vậy giấu được mẹ không?”
“Ngốc thế, không biết nói hôm nay bận không rảnh à?”
Ôn Noãn không nói nữa, nhưng vẫn lo lắng, bàn tay đeo găng liền nắm chặt tay lái:
“Thế rốt cuộc chị và anh rể thế nào?”
“Đi làm việc của em đi, chẳng giúp được gì, suốt ngày chỉ thêm rối.” Ôn Dụ bây giờ thấy ai cũng phiền.
Ôn Noãn bĩu môi, không dám hỏi nữa, càng không dám hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì,
dù sao cô cũng không giải quyết được, còn dễ gây rối thêm,
như Ôn Dụ thường nói,
cô biết càng nhiều thì càng dễ xảy ra sai sót.
