Chương 21: Bây giờ xem ra, không đến tận nơi xử lý Tô Ngưng thì không được rồi.
Gió rét gào thét, khung cửa sổ ô vuông bằng gỗ đã phủ một lớp băng mỏng.
Ôn Dụ ngồi xổm bên bếp lửa nhà họ Chu, hầm nồi thịt bò, lại bỏ thêm khá nhiều rau và miến đã ngâm vào.
Chu Xảo Huệ đứng bên cạnh thấy cô vẫn có thể bình tĩnh nấu nướng, lại không nhịn được nói:
- Thế này thì làm sao? Giấc mơ mẹ nhờ con quý tan tành rồi, khó khăn lắm mới gặp một lần mà người ta chẳng có ý đón cậu về.
- Xưa nay chỉ có con nhờ mẹ quý, tôi mà vô dụng thì đẻ con ra cũng chẳng liên quan đến tôi.
- Vậy hay là mình thử đi làm mà sống đi, cậu không phải vẫn còn giấy giới thiệu làm biên tập viên sao? Thử tự mình xông pha một phen, biết đâu sau này tòa báo có chỗ cho cậu.
Ôn Dụ lười chẳng thèm nhìn cô nàng.
Cô không dám nghĩ tới chuyện tốt đẹp ấy.
Bởi vì bố cô có thể thăng chức là nhờ ông nội cô lúc còn sống đã làm lãnh đạo.
Cô cũng quá rõ thời buổi này, thăng chức không hề dựa vào năng lực.
Cho nên sau khi cãi nhau một trận ra trò với Tô Ngưng, cô mãi không đi làm.
Cô cũng lười nói nhiều, chuyển chủ đề:
- Ăn cơm nhanh đi, thịt bò này tôi xếp hàng cả buổi mới mua được đấy.
Chu Xảo Huệ càng sốt ruột hơn:
- Đang nghĩ cách đây, vội ăn gì cơm chứ. Người ta giàu thế, cậu lúc ở đó còn thiếu gì ngon mà chưa ăn đủ, cứ ăn ăn ăn hoài.
- Đừng nhắc nữa, đồ ăn nhà hắn còn chẳng bằng bữa cơm thường ngày của nhà cậu. Gia đình công nhân bình thường dù nghèo đến mấy thì ít ra lúc mới lĩnh lương cũng được ăn bánh mì trắng tinh. Nhà hắn lúc nào cũng bánh mì hai loại bột, thịt trong thức ăn còn mảnh hơn sợi tóc. Mấy ngày nay không phải ăn ở đó nữa, không thì dù hắn không đuổi, tôi cũng muốn chạy mất dép.
Chu Xảo Huệ khựng lại.
Cô nàng còn mơ hồ cảm thấy lần này Ôn Dụ bị đuổi ra ngoài chẳng khác gì được nghỉ lễ.
Thế là cô nàng không cản cô ăn nữa.
Ban đêm, Ôn Dụ vẫn ngủ lại nhà họ Chu, hoàn toàn không có ý định về nhà mẹ đẻ như lời Hoặc Yến Tân dặn.
Dù sao thì so với việc đóng cửa bị Hoặc Yến Tân đánh một trận, cô còn sợ hơn việc bị hàng xóm láng giềng chỉ trỏ về cô và gia đình.
Thế nhưng, mới có ba ngày, Tô Ngưng từ khi nghe được trong khu tập thể quân đội xôn xao nhắc đến Ôn Noãn và Hoặc Yến Tân, thì đến cơm trưa cũng không buồn nấu, lập tức xông đến nhà họ Ôn, đứng ngoài cửa lớn tiếng réo:
- Con hồ ly tinh không biết xấu hổ Ôn Dụ đâu rồi? Nó đã bị đuổi ra từ lâu, bao nhiêu ngày rồi mà dám không ở đây, vậy bây giờ nó đang chui vào chăn của thằng đàn ông hoang nào hả?
Mấy người hàng xóm không đi làm nghe tiếng đều kéo ra vây quanh nhìn.
Lâm Tú Hà chỉ có một mình ở nhà, nghe thấy tiếng.
Bà tức đến nỗi thở hổn hển.
Nhưng vẫn khó nhọc lê từ giường ra cửa, vội vàng xua tay:
- Không đâu, con Dụ nhà tôi đứng đắn thật thà, chưa bao giờ làm chuyện quá đáng.
Tô Ngưng nhìn bộ dạng bà bệnh đến nỗi phải lê chân đi.
Ả càng phát ngán từ trong lòng.
Đồ bình bông này, kéo sập nhà họ Ôn thì thôi đi,
Bây giờ còn để Ôn Dụ lén lút lấy bao nhiêu tiền bù đắp nữa chứ.
Tiền đó chẳng phải đều là của nhà họ Hoặc sao?
Ả liền chống nạnh, hận không thể tức chết bà ta:
- Có mình bà nghĩ con gái bà đứng đắn thôi. Với cái giòi hồ ly tinh đó, bị đuổi ra bao nhiêu ngày không về, biết đã dính líu với bao nhiêu đàn ông rồi, chắc trước đây cũng chẳng ít quấn đàn ông, đúng là mất mặt nhà họ Hoặc chúng tôi.
Lâm Tú Hà càng tức hơn.
Bà có cả đống lời muốn mắng.
Nhưng thân thể không chịu nổi.
Chỉ có thể thở dốc chỉ vào ả, hồi lâu không nói nên lời.
Đúng lúc Ôn Độ về tới nhà thấy cảnh đó.
Nó tức như một con sói con, lao lên định đánh Tô Ngưng.
Nhưng vừa bước vào sân, nghĩ đến mối quan hệ với Hoặc Yến Tân.
Cũng sợ nếu đánh Tô Ngưng, Hoặc Yến Tân dù không lấy mạng cả nhà nó, cũng sẽ không để chị nó yên ổn.
Nó đành nắm chặt tay, nghiến răng nói:
- Còn dám đến nhà tôi gây chuyện hả?
Tô Ngưng nghe tiếng cũng không sợ. Ả khoanh tay trước ngực, liếc xéo, không kiêng nể gì nói:
- Sao, còn muốn động thủ à? Vậy đánh đi. Nhưng đừng trách tôi không nhắc trước, hôm nay mày dám đánh tôi, thì dù Hoặc Yến Tân nhà tôi không lột da cả nhà mày, cũng sẽ lột da chị mày.
Ôn Độ nổi khùng:
- Đánh loại người như mày tao còn thấy bẩn tay. Như mày, chả trách phải góa chồng, chồng mày chắc đều bị mày khắc chết cả.
Mắt Tô Ngưng lập tức hiện lên vẻ phẫn nộ, chửi ầm lên:
- Thằng nhãi con, mày giống hệt con chị mày...
- May là giống chị tôi chứ không giống mày, không thì cũng là đồ không ai thèm lấy.
Ôn Độ không cho ả cơ hội nói, miệng như súng máy, dồn dập.
Tô Ngưng nheo mắt.
Ả thật hận không thể tát nó một cái.
Nhưng ả kiếm chuyện cãi cọ những chuyện vô thưởng vô phạt này, hắn sẽ đứng về phía ả.
Còn chủ động đánh người, thì lại thành lỗi của ả mất.
Dù sao cãi nhau không phạm pháp, đánh người mới phạm.
Hoặc Yến Tân lại là quan chức, dễ bị liên lụy.
Nhưng hôm nay mục đích cũng đạt rồi.
Chỉ mấy người hàng xóm này thôi cũng đủ chọc thủng xương sống nhà nó.
Tô Ngưng bỏ đi.
Không ít người xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán nhỏ to.
Ôn Độ không thèm để ý đến những tiếng đó.
Nó dìu Lâm Tú Hà vào nhà.
Rồi một khắc cũng không dám chậm trễ, chạy thẳng đến nhà Chu Xảo Huệ.
Dù sao Ôn Dụ bị đuổi khỏi khu tập thể chỉ vì sợ lời đồn.
Nếu biết ở nhà đã lan truyền khắp nơi,
Sợ rằng, trong lòng không biết khó chịu đến mức nào.
Nó từ nhỏ đã thích làm đẹp, sĩ diện.
Bởi vì hủy hôn ước, cưỡng ép gả cho Hoặc Yến Tân, chuyện này vốn đã bị nhiều lời ra tiếng vào, đau khổ lắm rồi.
Nếu lại biết thêm chuyện này, thật sự sợ tính nổi lên, lại như trước đây, một mình xông qua.
Ôn Dụ đang nằm trên giường ở nhà, thấy nó đến, ngạc nhiên hỏi:
- Sao em lại đến đây?
- Mẹ thấy em Noãn như thế là đoán chị có chuyện, đang đợi chị về tra hỏi đấy. Chị cứ trốn kỹ vào.
Ôn Độ nói dối cũng có nghề.
Nhưng Ôn Dụ nhíu mày, nhìn nó từ trên xuống dưới một lượt, thấy vẻ giận dữ chưa tan, nói:
- Em gạt ma à? Ngửi mùi đã thấy không ổn rồi.
Ôn Độ cứng họng: "..."
Ôn Dụ không kiên nhẫn chờ:
- Nói thật mau, dám vòng vo với chị, đừng trách chị tát em.
Ôn Độ cũng coi như từ nhỏ bị đánh đến lớn.
- Tô Ngưng đến, nhưng em mắng nó chạy rồi. Mẹ không sao.
Ôn Dụ lập tức ngồi bật dậy khỏi giường.
Cô không dám nghĩ Lâm Tú Hà sẽ tức đến mức nào.
Và hôm nay cô lại trở thành đề tài bàn tán sau bữa ăn của bao nhiêu người.
Cô căng hàm dưới, nheo mắt lại: "..."
Vốn còn định đợi Hoặc Yến Tân đến kiểm tra thì mới tìm cơ hội cho mình về.
Bây giờ xem ra, không đến tận nơi xử lý Tô Ngưng thì không được rồi.
