Chương 89: Vợ chồng nói chuyện nhiều giúp não thai nhi phát triển
Hiệu trưởng Lý nghẹn họng suýt ngất, vội đứng dậy cười nói:
“Ra là đoàn trưởng Hạc, đã nghe danh từ lâu, hôm nay chỉ nghe giọng đã thấy uy nghiêm lắm rồi. Chuyện nhận chuyển trường cho đồng chí Ôn rất dễ, không cần anh lo.”
“Phiền anh rồi.” Đầu dây bên kia nói xong liền cúp máy.
Hiệu trưởng Lý ôm điện thoại hồi lâu mới hoàn hồn, vội bảo chủ nhiệm Vương:
“Nhanh, đưa tôi đi gặp.”
Chủ nhiệm Vương không dám chậm trễ, lập tức đưa hiệu trưởng Lý ra cổng trường.
Ôn Dụ vẫn đang đợi, thấy hai người tới, cô cũng yên tâm, lịch sự cúi người nói:
“Chào hiệu trưởng Lý.”
Hiệu trưởng Lý đâu dám nhận, vội đỡ cô dậy:
“Không cần khách sáo, sau này gặp tôi cứ như người nhà, sai bảo gì cũng được.”
Ôn Dụ khẽ nhếch môi, cô biết thân phận Hạc Yến Tân rất có tác dụng. Cô không vòng vo, đưa phong bì:
“Đây là đơn xin chuyển trường, giấy chứng nhận chuyển trường, thư tiếp nhận, thẻ học, bảng điểm và hồ sơ chính trị của em.”
Hiệu trưởng Lý đâu cần mấy thứ đó, chỉ cần cuộc điện thoại kia là đủ. Vả lại ông đã đồng ý rồi, học kém thì kém, sống qua ngày cũng được, dù sao thời buổi này chuyện đánh tráo học bạ đầy rẫy. Người như thân phận đó làm chuyện này dễ như trở bàn tay.
Ông vẫn nể mặt mở ra xem, rồi thấy điểm gần như tuyệt đối, tổng kết năm học loại xuất sắc. Ông ngạc nhiên nhìn Ôn Dụ:
“Thành tích thế này, lại là trường cấp ba top tỉnh bên, sao lại muốn chuyển sang đây?”
Ôn Dụ cười. Cô vốn không muốn dính dáng đến Hạc Yến Tân, vì ở chung một nhà, chị dâu hắn không dễ đối phó. Nhưng giờ có thai, Tô Ngưng đã bị trị ngoan ngoãn, cô có thai trong bụng, không có lý gì không ở cạnh hắn để kiếm lợi. Nên sau khi cân nhắc, cô tới đây. Dĩ nhiên, không thể nói thật.
“Chỉ vì gần đơn vị thôi.”
Hiệu trưởng Lý hiểu, giàu sang chẳng xa quê, nghèo hèn mới phiêu bạt. Người dính dáng đến đoàn trưởng thì không cần phải xa xứ kiếm sống. Ông thật lòng vui mừng:
“Thực ra em nói sớm có thành tích này, không cần đoàn trưởng Hạc gọi điện cũng được.”
Ôn Dụ cũng biết điều:
“Vậy em về đơn vị trước ạ.”
Hiệu trưởng Lý cười:
“Ừ, đến khai giảng tôi sẽ làm giấy phép đi học ngoại trú, không cần học tối, cũng không ảnh hưởng về nhà mỗi ngày.”
Ôn Dụ cười, không nói thêm, về khu tập thể.
Trong khu tập thể, Hạc Yến Tân ngồi dựa sofa, chân dài bắt chéo xem báo. Thấy cô có vẻ vui, hắn không lên tiếng.
Ôn Dụ lại phá lệ kiên nhẫn, ngồi xuống cạnh hắn, cười tươi:
“Anh về sớm thế.”
Hạc Yến Tân dù cưới cô một thời gian, vẫn chưa quen kiểu này. Mắt hắn vẫn dán vào báo, không nhìn cô.
Nhưng Ôn Dụ giật phăng tờ báo ném xa:
“Vợ anh đẹp thế này, anh cũng có nhìn kỹ đâu.”
Hạc Yến Tân: “...”
Một lúc sau hắn mới nói:
“Chuyện giải quyết xong rồi còn gì.”
Ôn Dụ khẽ hừ:
“Xong rồi thì không được tìm anh tán gẫu à?”
Hạc Yến Tân đâu dám tán gẫu với cô. Mỗi lần nói chuyện, không phải cô cần tiền, thì là gặp chuyện cần giải quyết, cứ như hắn khắc cô vậy. Hắn đành im lặng.
Ôn Dụ nhếch môi, cười gian:
“Tạp chí bảo, vợ chồng nói chuyện nhiều giúp não thai nhi phát triển đấy.”
Hạc Yến Tân nghẹn họng, trước hết nhìn cô, rồi nhìn bụng cô, cuối cùng mới mở lời kể chuyện gần đây trong khu tập thể.
Ôn Dụ cười, nghe có vẻ vui, thỉnh thoảng đáp lại.
Cảnh tượng hòa hợp ấy lọt vào mắt Tô Ngưng vừa đi chợ về, khiến bà ta khó chịu. Nhưng bà biết Ôn Dụ có thai, không làm gì được, đành nhịn xuống bếp.
*
Mấy hôm sau, ngày khai giảng, Ôn Dụ dậy sớm đón xe buýt. Giữa đường đổi xe, tình cờ gặp Cố Vân Thành và Vương Mai Mai ôm một xấp vải đi tới.
Ôn Dụ coi như không thấy, ngồi ghế dài chờ xe.
Vương Mai Mai dĩ nhiên thấy cô, trong lòng hừ lạnh. Trước đây cô ta chẳng bằng Ôn Dụ, phải nhìn cảnh Ôn Dụ và Cố Vân Thành tình tứ. Giờ cướp được người yêu, đè đầu cô ta, đâu thể bỏ qua. Cô ta liền ướm vải lên người, cao giọng:
“Anh Vân Thành, cảm ơn anh mua vải cho em, em rất thích, may lên chắc đẹp lắm, sau này em sẽ mặc riêng cho anh xem.”
Cố Vân Thành cũng thấy Ôn Dụ, anh ta sợ cô buồn nên không nói gì.
Vương Mai Mai càng khó chịu, nắm tay anh ta, nói với Ôn Dụ:
“Dụ Dụ cũng ở đây à, giúp em xem vải anh Vân Thành mua có đẹp không. Em bảo đừng mua, anh ấy cứ muốn mua cho em mặc đẹp.”
Ôn Dụ cười lạnh:
“Chê em xấu, muốn tút lại cho đỡ mất mặt thôi.”
Vương Mai Mai tức nghẹn, cô ta ghét cái vẻ thản nhiên của Ôn Dụ, liền nói với Cố Vân Thành:
“Anh Vân Thành, anh nghe thấy chưa, cô ấy nói chua ngoa thế đấy, lần trước cũng vậy với bác gái.”
Cô ta muốn Ôn Dụ thấy người đàn ông cô ta yêu từ nhỏ bênh vực mình. Nhưng Cố Vân Thành lại nói:
“Các em đừng đến trước mặt cô ấy gây chuyện nữa là được.”
Vương Mai Mai tức đến nỗi ngực phồng lên như bong bóng, mắt đỏ hoe nhìn anh ta:
“Anh là hôn phu của em, sao có thể bênh cô ta?”
Cố Vân Thành nghĩ Ôn Dụ còn tình cảm với mình, không muốn làm cô đau lòng, nên nói:
“Anh chỉ nói thật thôi, sau này em đừng chơi trò này trước mặt cô ấy.”
Vương Mai Mai càng tức, nước mắt suýt rơi. Hôn phu của cô ta bảo cô ta chơi trò, lại còn hạ mặt cô ta trước mặt người cô ghét nhất. Cô ta muốn cãi lại, nhưng biết không thể, nếu không cuộc hôn nhân khó khăn lắm mới có thể tan vỡ bất cứ lúc nào. Cô ta siết chặt tay, không rời đi, sợ Cố Vân Thành và Ôn Dụ làm gì sau lưng.
Cố Vân Thành không kiêng dè, bước đến gần, mắt dịu dàng nhìn Ôn Dụ:
“Dụ Dụ, em đừng chấp cô ấy.”
Ôn Dụ không thèm nhìn anh ta:
“Không chấp. Có việc thì đi đi, xe em sắp tới rồi.”
Cố Vân Thành không yên tâm:
“Em đi đâu? Trời lạnh thế này, em lại có thai, phải chú ý, đừng ra ngoài nhiều.”
“Đến trường Phủ Lâm.” Ôn Dụ thản nhiên đáp. Cố Vân Thành ngạc nhiên:
“Em được đi học lại à? Chuyển về đây?”
Ôn Dụ cười mỉa:
“Em lấy Hạc Yến Tân rồi, muốn làm gì chẳng một câu của anh ấy là xong.”
