Chương 90: Em mà yêu anh là em xong đời
Cố Vân Thành nghẹn họng.
Đúng vậy, Hoặc Yến Tân có năng lực đó.
Nhưng cô có biết rằng những đặc quyền cô được hưởng đều nhờ cái bụng không? Một khi sinh xong, đường ai nấy đi. Sao cô có thể nói với giọng tự hào như vậy? Không sợ sau này rơi xuống vũng bùn bị người ta chế giễu sao?
Ôn Dụ chẳng thèm để ý mấy suy nghĩ đó của anh ta. Thấy xe buýt đến, cô liền lên.
Cố Vân Thành đứng im nhìn bóng lưng cô, khẽ thở dài: “...”
Dù sao thì, người khác có thể chế giễu câu nói đó của cô, nhưng tôi tuyệt đối không bao giờ chê bai cô nửa lời.
...
Tại trường trung học Phủ Lâm, Ôn Dụ đóng học phí xong, được chủ nhiệm Vương và hiệu trưởng Lý đưa đến tận cửa lớp.
Hành động này khiến đám học sinh trong lớp xôn xao bàn tán:
“Ai thế? Mà được chủ nhiệm Vương và hiệu trưởng Lý đích thân dẫn tới.”
“Nhìn bộ dạng còn ra vẻ hơn cả hai người họ ấy.”
“Giờ tụ họp cả vào một lớp, đúng là náo nhiệt.”
“Người tốt nào cũng biết làm việc phải khiêm tốn. Mà đã cao điệu thế này, chắc không phải dạng vừa, sau này nên tránh xa.”
Những lời thì thầm lọt vào tai Ôn Dụ, cô rất hài lòng.
Cô chính là lười giao thiệp với mấy người này, nên mới chấp nhận cách vào lớp phô trương như vậy.
Dù sao, trường học cũng là một xã hội thu nhỏ, tùy mặt gửi lời lắm.
Đằng nào cũng không thể dẫn Hoặc Yến Tân đến, nên phải để người khác kiêng dè, không dám động vào.
Không thì ba ngày hai bữa, mèo mèo chó chó gì cũng đến quấy rầy, đủ phiền phức.
Cô tìm một chỗ cạnh cửa sổ, ngồi xuống đúng quy củ, nghiêng đầu yên lặng nhìn ra ngoài.
Bỗng bên tai vang lên một giọng nói rất ôn hòa:
“Chào bạn, mình tên Hoàng Huệ Trân, có thể kết bạn với bạn không?”
Ôn Dụ liếm nhẹ đầu lưỡi qua hàm răng, nghiêng đầu đánh giá cô ta.
Đối phương mặt tròn mắt tròn, toát lên vẻ chất phác và ngây thơ. Bộ dạng này lừa người khác thì được, nhưng với cô thì thôi đi.
Cô hé môi đỏ, khẽ nói:
“Cút xa ra.”
Hoàng Huệ Trân mặt cứng đờ, giọng đầy tủi thân:
“Sao bạn có thể như vậy? Mình chỉ đến chào hỏi và kết bạn thôi mà.”
Ôn Dụ lười giả vờ:
“Tôi vừa cao điệu vào lớp là để tránh mấy kẻ đến gây phiền. Cô liền xuất hiện với bộ dạng vô hại đòi kết bạn. Rốt cuộc là thật lòng muốn kết bạn, hay muốn lợi dụng tài nguyên?”
Hoàng Huệ Trân nghẹn họng.
Cô ta nhận ra người này không hề đơn giản.
Liếc thấy xung quanh có nhiều ánh mắt nóng bỏng hơn, cuối cùng cô ta chẳng dám nói gì, quay về chỗ ngồi.
Một lát sau, tiếng chuông vào học vang lên. Chủ nhiệm Vương sắp xếp cho Lý Thu Lâm ngồi cùng bàn với cô.
Cậu ta đeo cặp kính dày, quần áo đầy miếng vá, khuôn mặt thanh tú đầy sợ hãi, co rúm cái cổ gầy, rõ ràng là sợ bị Ôn Dụ đánh.
Ôn Dụ khẽ nhếch môi: “...”
*
Hoặc Yến Tân ở khu tập thể gia đình quân nhân khá lâu, thấy trời đã tối mà chưa đến giờ Ôn Dụ tan học.
Cuối cùng hắn cũng lo cô gặp chuyện trên đường, lái xe Jeep đến trường trung học Phủ Lâm.
Vừa đến nơi, hắn thấy Ôn Dụ đang đứng ở cổng trường, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ nhàn nhã, nói với Lý Thu Lâm đang run rẩy:
“Quen nhau cả ngày rồi, còn sợ tôi thế à? Tôi ăn thịt cậu chắc?”
Hoặc Yến Tân liếm nhẹ má trong. Cứ đà này, nếu đổi giới tính, chẳng khác gì lưu manh trêu ghẹo.
Nhưng hắn biết Ôn Dụ không thể để mắt tới loại đàn ông yếu đuối như gà này.
Hiện tại, dù không tính là bắt nạt, cũng chẳng phải quan hệ bạn bè hòa thuận.
Hắn thở dài một hồi, cảm thấy mình lo lắng vô ích, cũng không vội lên tiếng, lặng lẽ ngồi trong xe chờ.
Ôn Dụ chưa có ý định buông tha Lý Thu Lâm. Cô cũng không có ý bắt nạt cậu ta.
Nhưng thấy một người đàn ông cả ngày co rúm, ngồi cạnh mình mà run cầm cập, cô muốn cho cậu ta biết mình thực ra là người tốt. Kết quả cô càng nói, cậu ta càng run dữ hơn.
Làm như bị cô bắt nạt vậy, cô thấy không đành lòng nên mới giải thích nhiều.
Cô cũng tinh mắt nhận ra chiếc Jeep đỗ chéo đối diện không xa.
Khóe môi cô cong lên, buông tha ý định trêu chọc Lý Thu Lâm, đi thẳng về phía đó.
Lý Thu Lâm không hiểu sao cô rời đi, nhưng cậu ta quyết định nhanh chóng chạy về hướng ngược lại.
Lúc này Ôn Dụ đã đến bên xe Jeep, trực tiếp mở cửa ghế phụ, ngồi vào, vắt chân, cười gian nhìn hắn:
“Sao? Nhớ tôi à? Mà đến đón tôi cơ đấy.”
Hoặc Yến Tân liếc cô một cái, không hiểu sao phụ nữ có thể thẳng thắn đến thế:
“Trời tối, sợ cô gặp chuyện trên đường về. Nhưng rõ ràng tôi nên lo cho người khác thì đúng hơn.”
Ôn Dụ: “Tôi đùa cậu ta thôi, có nghiêm trọng như anh nói đâu.”
“Cô cũng có mặt mũi nói à? Còn biết phân biệt nam nữ không? Còn dám nói ‘đùa’ với đàn ông? Đừng để tôi thấy cô làm vậy nữa.”
Hoặc Yến Tân vốn không định nói thế, nhưng vẫn không nhịn được mà quát cô một câu.
Câu nói vừa dứt, Ôn Dụ không nói gì.
Cô thậm chí thay đổi thái độ thường ngày, mặt không biểu cảm, mắt trầm xuống nhìn hắn.
Hoặc Yến Tân đối diện ánh mắt cô.
Lông mày hắn nhíu chặt thành chữ “xuyên”.
Đang nghĩ cô sắp làm chuyện xấu gì đó, thì Ôn Dụ khẽ nhếch môi đầy ẩn ý, đầu ngón chân vắt vảo khẽ đạp vào chân hắn:
“Đừng trách tôi không nhắc trước. Anh mà yêu tôi là anh xong đời.”
Hoặc Yến Tân: “...”
Hắn thấy cô thế này còn đáng sợ hơn lúc giở trò xấu.
Hắn mà yêu được cô, chẳng phải cô điên thì cũng là hắn điên, hoặc mắc chứng thích bị ngược đãi.
Ôn Dụ cũng không nói thêm.
Tốt nhất hắn đừng bao giờ yêu, không thì cô nhất định sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi.
Chiếc Jeep nhẹ nhàng lăn bánh. Đến khu tập thể gia đình quân nhân, phó doanh trưởng Thôi bỗng xuất hiện trước mặt:
“Đoàn trưởng Hạ, chị dâu, tôi muốn mời hai người đến nhà tôi ăn bữa cơm.”
Hoặc Yến Tân cau mày: “Tự nhiên mời ăn cơm gì thế?”
Ôn Dụ cũng tò mò, nhìn chằm chằm phó doanh trưởng Thôi.
Phó doanh trưởng Thôi mặt nóng bừng, ấp úng:
“Tôi và Tiểu Mai đang muốn có con, chắc không lâu nữa sẽ ôm được con của chúng tôi.”
Ôn Dụ khẽ nhếch môi, quay sang Hoặc Yến Tân:
“Nghe nói người theo đuổi không theo nữa, anh có thấy khó chịu không?”
“Cô bớt nói mấy câu đó đi.”
Hoặc Yến Tân vẫn hơi lo về thái độ của Dương Mai với hắn, đừng lại là âm mưu gì nữa.
Hắn khó khăn lắm mới leo lên được vị trí hôm nay.
Nếu cô ta làm ra chuyện gì, quân phục cũng bị lột mất.
Đương nhiên không muốn nghe Ôn Dụ nói thế.
Còn Ôn Dụ thì cười gian, véo một miếng thịt trên cánh tay hắn, xoay một vòng:
“Anh cứ giả vờ đi. Chắc thích lắm cái trò bị người ta dùng mọi thủ đoạn tranh giành ấy nhỉ.”
