Chương 91: Anh nói đi, em tò mò mà
Hoặc Yến Tân: “...”
Anh ta không mặt mũi nào nhìn mặt Phó doanh trưởng Thôi nữa,
thậm chí vì hành động của cô mà không dám ngước mắt lên nhìn xung quanh.
Còn Phó doanh trưởng Thôi và mọi người xung quanh quả thực đã ném ánh mắt kinh ngạc về phía họ,
xưa nay vẫn nói đàn ông là trụ cột gia đình,
người phụ nữ nào chẳng nghe lời chồng,
thế mà cô ta lại giữa đám đông véo Hoặc Yến Tân,
nhìn động tác thuần thục kia thì rõ ràng không phải lần đầu,
mà Hoặc Yến Tân cũng thực sự nhịn xuống,
địa vị gia đình này không tầm thường.
Ôn Dụ chẳng rảnh rỗi mà dây dưa với họ,
cô trực tiếp lên tầng ba, dù sao là thật hay giả, gặp mặt là biết ngay,
cô không nói quá, nếu đối phương có chút tâm tư không đứng đắn, đừng trách cô không khách khí,
Hoặc Yến Tân giận cô nói năng hành xử không xem chừng mực,
nhưng cũng sợ Ôn Dụ lại bị Dương Mai giăng bẫy,
trong bụng cô đang mang con của anh ta, nhất định không thể xảy ra chút sơ suất nào,
anh ta theo lên.
Dương Mai đeo tạp dề bưng đồ ăn lên bàn, thấy hai người bước vào, cô ta có chút lúng túng, còn có chút luống cuống đến mức không biết để tay chân vào đâu.
Phó doanh trưởng Thôi cười nói:
“Đồ ăn đã bày xong rồi, Đoàn trưởng Hạ, chị dâu, mời ngồi, đây đều là tôi và Tiểu Mai đi mua từ sáng sớm, Tiểu Mai nhất quyết nói muốn cảm ơn hai người đã không chấp nhặt chuyện cũ.”
Hoặc Yến Tân và Ôn Dụ liếc nhìn Dương Mai, không lên tiếng.
Dương Mai cụp hàng mi dài xuống, bàn tay thon siết chặt, không dám nhìn hai người,
dĩ nhiên cô ta không có gan bỏ độc vào đồ ăn, mà sở dĩ đồng ý sinh con với Phó doanh trưởng Thôi, chẳng qua cũng vì anh ta rõ ràng đã bị cô ta hành đến mệt mỏi,
nên sau một lần cãi vã, anh ta nói nếu cô ta coi thường anh ta, anh ta thà từ bỏ tiền đồ để trả lại tự do cho cô ta,
cô ta kết hôn là vì Hoặc Yến Tân, ly hôn cũng nhất định là vì Hoặc Yến Tân, nhưng Hoặc Yến Tân chưa từng thích cô ta,
lỡ ly hôn, thực sự là hoàn toàn kết thúc,
vì vậy, cô ta lại sợ phải xa cách,
mà nỗi sợ này, ngược lại thôi thúc cô ta nảy ra ý nghĩ tránh ly hôn bằng cách động phòng sinh con,
cô ta biết mình đã đi vào ngõ cụt, nhưng cũng hết cách, chỉ có thể tạm thời như vậy mới giữ chân được Thôi Hướng,
cô ta bưng món cuối cùng lên bàn, vừa định mời hai người ngồi xuống ăn cơm,
thì Hoặc Yến Tân lại nói với Ôn Dụ:
“Tôi ở lại ăn cơm là được, cô về đi.”
Bàn tay siết chặt của Dương Mai càng siết chặt hơn,
câu nói này nếu xảy ra ở nhà người khác, có thể nghĩ là không ưa Ôn Dụ,
còn khi cô ta đã nấu xong đồ ăn mời ăn thì lại là sợ cô ta động tay động chân vào thức ăn hại Ôn Dụ,
lồng ngực cô ta dâng lên một nỗi chua xót, rốt cuộc là người yêu từ cái nhìn đầu tiên, làm sao chịu nổi điều này.
Ôn Dụ lại thấy không cần thiết: “Đây là khu tập thể gia đình quân nhân mà.”
Ý ngoài lời của cô là, nếu cô ăn đồ của Dương Mai mà đứa bé trong bụng xảy ra chuyện, Dương Mai chạy không thoát, cô ta đâu có ngu vậy.
Hoặc Yến Tân dĩ nhiên cũng hiểu điều này,
nhưng phòng vạn nhất, ai biết cô ta có bị kích động mà mù quáng hay không, dù không có, cũng chẳng thèm ăn bữa cơm này để tỏ vẻ hàn gắn quan hệ,
anh ta kiên quyết đẩy cô ra ngoài cửa: “Bảo cô về thì cứ về, đâu ra nhiều lời thế.”
Ôn Dụ khẽ cong môi, lần đầu tiên thấy Hoặc Yến Tân đúng là một người cha tốt,
sợ bị đầu độc không sợ chết, chỉ sợ bụng cô có mệnh hệ nào,
cô cười, cũng không nói thêm, quay người rời đi.
Phó doanh trưởng Thôi tự biết chuyện vợ mình làm, cũng không trách: “Vậy Đoàn trưởng Hạ ăn cơm đi.”
Hoặc Yến Tân không từ chối nữa, bước tới bàn ăn, thậm chí để tránh hiềm nghi, cố tình ngồi khá gần Phó doanh trưởng Thôi,
sợ ngồi gần Dương Mai lại gây chuyện thị phi.
........
Tối hôm đó, Ôn Dụ nằm trên giường, một tay chống đầu nhìn Hoặc Yến Tân, không kìm được tò mò:
“Nói đi, rốt cuộc là vì sao?”
Hoặc Yến Tân mắt không thèm nâng:
“Chuyện riêng tư giữa đàn ông với nhau, cô cũng dám nghe à.”
Ôn Dụ buồn cười:
“Chuyện riêng tư giữa một nam một nữ tôi còn thích nghe, chuyện đó tính là gì.”
Hoặc Yến Tân luôn có cảm giác nói chuyện với cô chưa quá ba câu là bị cứng họng không nói nổi.
Ôn Dụ lúc này chui rúc vào lòng anh, áp sát nguồn nhiệt, rồi còn cười gian áp sát tai anh nói:
“Có phải giống như trong sách em viết, kiểu đàn ông tắm bị đàn bà nhìn thấy, thân hình cường tráng hấp dẫn cô ta, hoặc là vô tình hôn nhau, hoặc ban đêm ngủ không tự chủ lăn…”
Hoặc Yến Tân không thể nghe nổi nữa, anh nghiến răng ngắt lời:
“Im ngay, sau này trước mặt tôi đừng nhắc đến tiểu thuyết của cô, viết kiểu đó sớm muộn có ngày lên cửa bắt cô đi.”
Ôn Dụ không vui, trong lòng tò mò đến khó chịu,
ai đối mặt với tình địch bỗng nhiên thay đổi tính nết mà không tò mò chứ, cô nhẹ nhàng áp trán vào má anh cọ cọ:
“Anh nói đi, em tò mò mà.”
Hoặc Yến Tân nhìn người không yên phận trong lòng, máu huyết lại nóng lên:
“Anh ta đòi ly hôn, cô ta nói đồng ý sống tốt.”
Ôn Dụ lập tức biến sắc ngẩng đầu nhìn anh, rồi bực bội “chẹp” một tiếng: “Đây mà gọi là chuyện riêng tư giữa đàn ông à? Chẳng có gì thú vị cả.”
Hoặc Yến Tân lại chẳng có tâm trạng giải thích,
ánh mắt anh dán chặt vào đôi môi đỏ mọng không tô son của cô.
Ôn Dụ còn chưa chịu thua, muốn nghe anh nói thêm chút nữa,
nhưng giây tiếp theo, Hoặc Yến Tân chẳng hề phụ lòng mình, giữ chặt gáy cô, hôn thật mạnh.
Ôn Dụ: “…”
*****
Đêm đó, Tô Ngưng cũng khó ngủ,
cô ta vốn tưởng hai người im ắng bấy nhiêu ngày không làm chuyện đó là Hoặc Yến Tân đã chán,
ai ngờ, nghỉ vài hôm còn như củi khô gặp lửa, cháy bùng lên không kiểm soát nổi,
cũng không sợ ảnh hưởng đến đứa bé,
cô ta nhắm mắt, tiện tay kéo chăn đắp cho Hoặc Đình Đình đang ngủ say, hôm sau ăn sáng, cô ta nhìn Hoặc Yến Tân và Ôn Dụ với ánh mắt không bình thường.
Hoặc Yến Tân cũng tự biết buông thả quá độ, anh hơi ngượng ngùng đứng dậy nói với Ôn Dụ:
“Đi thôi, tôi đưa cô đến trường.”
Tô Ngưng càng bực, đập đũa xuống bàn:
“Anh là đàn ông con trai, còn muốn mặt không? Tối om om như vậy, ngày còn đưa đón, không biết còn tưởng vợ anh làm sao ấy.”
Hoặc Yến Tân nghẹn lời, nhưng Ôn Dụ nhanh chóng tiếp lời:
“Chị đã nói tôi là vợ anh ấy, thì khâu nào không phải phải lẽ? Đại tẩu, không phải tôi nói chị, nếu sốt ruột thì kiếm một người đi.”
Hoặc Yến Tân không thể nghe nổi: “Ôn Dụ!”
Ôn Dụ ghét nhất cái kiểu anh ta bênh vực Tô Ngưng, cô càng nói to:
“Anh còn tiếc hả? Sau này sốt ruột thì tìm Đại tẩu của anh ấy, ngày nào cũng mặc quần vào là không nhận người.”
Nói xong, cô bỏ đi.
Hoặc Yến Tân tức đến nỗi gân xanh trên thái dương giật thình thịch,
anh thực sự hết cách với Ôn Dụ, lại càng quen cái miệng không giữ mồm giữ miệng,
bây giờ trong nhà chỉ còn anh và Tô Ngưng, càng cảm thấy ngượng ngùng không muốn ở lại,
anh quay người cũng muốn đi, nhưng Tô Ngưng lại mặt đỏ bừng, ấp úng: “Yến Tân, em biết lòng em…”
Hoặc Yến Tân không dám nghe hết: “Đại tẩu, trước đây tôi đã nói, coi chị như chị dâu, như mẹ, cũng đã nói nhiều lần cho phép chị tái giá.”
