Chương 67: Tiệc đón gió
Quý Thanh Nhiên tổ chức một buổi tụ tập ở "Thiên Thượng Nhân Gian", chủ yếu cũng vì lâu rồi mọi người chưa gặp nhau, nhân dịp này tụ họp một chút.
Quý Thanh Nhiên là người đầu tiên liên lạc với cô bạn thân Bạch Thấm. Bạch Thấm đã rảnh đến mức sắp mọc lông rồi, không nói hai lời liền đồng ý.
Chu Cảnh ở bên này liên lạc với Ôn Vân Xuyên, nhưng Ôn Vân Xuyên có ca trực buổi tối nên từ chối. Chu Cảnh thở dài: "Được rồi, vậy tối nay để con nhóc Bạch Thấm kia lại làm bóng đèn vậy."
"Những người khác không biết có thời gian không nữa."
Ôn Vân Xuyên nghe vậy, ánh mắt tối sầm lại: "Tối nay mấy giờ?"
"Hả? Gì cơ? Cậu nói gì?" Chu Cảnh ở đầu dây bên kia hơi ồn ào, không nghe rõ, bèn hỏi lại.
"Tôi nói tôi nhớ nhầm giờ rồi, tối nay rảnh, có thể đi, mấy giờ?" Ôn Vân Xuyên nói với người trong điện thoại.
"Rảnh thì tan làm qua luôn đi, chỗ cũ, bọn tôi đều ở đây."
Sau khi cúp máy, Ôn Vân Xuyên đổi ca trực với một bác sĩ khác, đồng ý trực hai đêm thay để đổi lấy ngày nghỉ hôm nay.
Bạch Thấm cúp máy mới nhớ ra Bạch Ngữ, bèn nói rõ tình hình với cô bạn thân rồi dẫn chị họ đi cùng. Quý Thanh Nhiên nghĩ đông người cho vui nên đồng ý ngay.
"Bảo bối, lão Ôn chút nữa cũng qua." Chu Cảnh cúp máy, đi đến bên cạnh Quý Thanh Nhiên, ôm lấy cô nói.
"Em đi lôi anh trai em qua đây nữa, anh ấy là kẻ cuồng công việc, chẳng biết nghỉ ngơi gì cả, gọi ra thư giãn một chút."
Nói rồi cô cầm điện thoại lên gọi cho Quý Thanh Yến.
Lúc này Quý Thanh Yến đang ở trong bếp nấu ăn cho Nguyễn Nhuyễn, điện thoại để trên bàn phòng khách. Nguyễn Nhuyễn thấy nó cứ reo mãi không ngừng, suy nghĩ một lát rồi cầm điện thoại chạy lon ton vào bếp: "Quý Thanh Yến, nó kêu kìa."
Cô vươn cánh tay trắng nõn cầm điện thoại đưa cho anh, vừa đưa vừa nói.
Quý Thanh Yến nhìn cô, không nhịn được đưa tay xoa đầu cô. Mái tóc mượt mà chạm vào rất thích tay, anh hơi ngạc nhiên với hành động của mình, nhưng lúc này rút tay về thì lại quá lộ liễu, nghĩ vậy bèn thuận theo lòng mình mà xoa thêm.
Nguyễn Nhuyễn lắc lắc đầu, muốn thoát khỏi tay anh, nhắc nhở: "Đừng động vào tóc tôi, mau lên, nó kêu mãi kìa."
Sau khi ném điện thoại vào tay anh, cô vội vàng lùi lại hai bước tránh bàn tay to của anh, trốn sau cửa làm mặt quỷ với anh.
Quý Thanh Yến lắc đầu cười nhẹ, đồ ngốc.
Rồi anh thu lại nụ cười, nhìn vào điện thoại, thấy là cuộc gọi của Quý Thanh Nhiên, bèn bấm loa ngoài đặt sang một bên, tiếp tục nấu ăn.
Quý Thanh Nhiên vừa nghe điện thoại kết nối đã vội vàng mở lời: "Anh trai yêu quý của em, em gái yêu quý của anh đã về rồi, trong ngày đáng kỷ niệm này, em chân thành mời anh, anh trai yêu quý của em, ra ngoài ăn cơm cùng."
Quý Thanh Yến rất kiên nhẫn đợi cô nói xong, rồi nhẹ nhàng mà dứt khoát ném lại hai chữ: "Không đi."
"Không được!" Quý Thanh Nhiên nghe xong liền xù lông, "Anh không thể không đến, nếu anh không đến, em sẽ đổi địa điểm đến chỗ anh, anh tham gia cũng phải tham gia, không tham gia cũng phải tham gia."
"Hừ." Quý Thanh Yến cười lạnh một tiếng, "Gan em lớn rồi? Dám uy hiếp anh?"
Quý Thanh Nhiên nghe vậy trong lòng lập tức chột dạ, nhưng vẫn cố gắng giả vờ, không thì trông cô mất mặt lắm, bị anh nắm thóp rồi, bèn cứng đầu: "Đúng, em chính là uy hiếp anh đấy, không đến thì giây sau em đã ở trước cửa nhà anh rồi."
Nói xong không đợi đối phương trả lời đã vội vàng cúp máy.
Cô vỗ vỗ ngực nhỏ, trấn an bản thân, không thay đổi chút nào, vẫn như vậy, không biết sau này có tìm được chị dâu cho anh không, chắc là khó rồi, ai mà để mắt tới anh chứ.
Quý Thanh Nhiên thầm chửi thầm anh trong lòng.
