Chương 68: Tụ họp
Nguyễn Nhuyễn bám lấy khung cửa, hỏi: "Anh muốn ra ngoài à?" Cô nghe rõ mồn một giọng nói trong điện thoại lúc nãy, là em gái anh đã về nên hẹn anh ra ngoài ăn cơm.
Quý Thanh Yến múc mì ra bát đặt lên bàn ăn, đáp: "Không đi, lại đây ăn cơm đi." Rồi quay sang gọi cô gái vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
Nguyễn Nhuyễn nghe gọi liền chạy lon ton tới. Vốn dĩ cô không đói lắm, nói đói chỉ là cái cớ, nhưng bát mì đủ màu đủ vị này, ngửi thôi cô đã thấy hơi đói rồi. Anh đúng là quá hoàn hảo, ngay cả nấu ăn cũng biết.
Còn gì anh không biết làm nữa? Mang theo chút sùng bái, cô khen: "Quý Thanh Yến, anh giỏi thật đấy, nhìn là biết ngon rồi."
"Vậy em ăn nhiều vào." Đúng là đồ nịnh hót nhỏ, mấy lời khen kiểu này chắc chở cả xe cũng không hết.
Trước khi động đũa, Nguyễn Nhuyễn nhìn thấy trước mặt anh trống không, anh chỉ nấu cho mình cô một bát, thế là cô đứng dậy: "Anh đợi em chút."
Cô bước nhanh vào bếp lấy thêm một bộ bát đũa.
Đặt lên bàn, cô chia một nửa bát mì cho anh, hài lòng gật đầu: "Được rồi, thế này anh một nửa em một nửa, chúng ta cùng ăn."
Nói xong cô cúi đầu thưởng thức món ngon trong bát, vẻ mặt hưởng thụ. Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngon thật. Miệng bận nhai không nói được, cô giơ ngón cái về phía anh để khen.
Quý Thanh Yến nhìn cô lấy bát đũa chia một nửa cho mình, trong lòng có cảm giác khó tả, bỗng nhiên thấy như có hơi ấm của cuộc sống thường ngày.
Nhìn cô ăn ngấu nghiến, anh không nhịn được cười cưng chiều: "Chậm thôi." Ăn mà còn không quên giơ ngón cái với anh, anh lắc đầu bật cười.
Cúi đầu ăn thử, hình như đúng là khá ngon.
Chưa được bao lâu, điện thoại anh lại reo, vẫn là Quý Thanh Nhiên gọi. Quý Thanh Yến vừa định tắt máy thì bị Nguyễn Nhuyễn ngăn lại: "Anh đi đi."
Cô nghe giọng thì có vẻ em ấy mới về, muốn gặp anh trai một chút cũng không quá đáng, nên cô khuyên Quý Thanh Yến. Tất nhiên đó là suy nghĩ của cô, nếu anh thật sự không muốn đi, cô cũng sẽ không khuyên nữa.
Quý Thanh Yến sợ cô ấy thật sự sẽ xông tới đây, nhưng lại hơi lo cho Nguyễn Nhuyễn ở nhà một mình. Anh đã phát hiện ra rồi, chỉ cần để cô ở nhà một mình là kiểu gì cũng xảy ra chuyện.
Ngay cả ở nhà cũng có thể vô tình gặp phụ huynh, còn chưa biết lúc đó phải giải thích với ông cụ thế nào.
"Hay là em đi cùng anh nhé?" Quý Thanh Yến nói với Nguyễn Nhuyễn.
Nguyễn Nhuyễn đã cuộn mình trên sofa, ôm gối mở tivi. Cô đang xem phim đến đoạn cao trào, nghe anh đề nghị thì không nghĩ ngợi gì mà từ chối luôn: "Không đi, không đi."
"Đồ sói con vô ơn." Quý Thanh Yến nghe cô từ chối không chút do dự, nhìn bộ dạng thoải mái của cô, anh không nhịn được bước tới cốc nhẹ lên đầu cô một cái.
Thấy Nguyễn Nhuyễn đau điếng ôm đầu, nhìn anh đầy oán trách, anh mới thấy hơi hả dạ.
Cô không muốn đi, anh cũng không ép: "Vậy em ngoan ngoãn ở nhà, có chuyện thì gọi cho anh. Đúng rồi, em biết gọi điện không?"
Anh nghĩ một chút rồi lấy giấy bút, viết số điện thoại của mình, lại dạy cô dùng điện thoại bàn trong nhà. Định mai sẽ dẫn cô đi mua điện thoại di động, hôm nay tạm dùng thế này đã.
Nguyễn Nhuyễn xem qua một lần là nói biết rồi. Tivi đang chiếu tập cuối, cô sốt ruột nói với Quý Thanh Yến: "Em biết rồi em biết rồi, anh mau đi đi."
Quý Thanh Yến nhìn vẻ mặt lơ đễnh của cô, lại muốn cốc cho cô một cái, nhưng nhịn không động tay. Anh ghi nhớ hết đấy.
Đợi đấy, nợ mới nợ cũ sẽ tính một thể.
Quý Thanh Yến vẫn không yên tâm mà ra khỏi nhà, nghĩ sẽ đi nhanh về nhanh.
Trên đường đi, anh nhận được điện thoại của Chu Cảnh, bắt máy: "Sắp tới rồi." Nói xong liền cúp.
Quả nhiên anh là người đến cuối cùng. Anh đẩy cửa bước vào, trong phòng riêng mọi người đã tới đông đủ.
