Chương 83: Nhóc con bàn chuyện tình cảm
Nguyễn Nhuyễn nghe thấy anh nói chuyện với màn hình, đoán rằng anh đang bận, có thể mình đã làm phiền anh, vội vàng chuẩn bị đi ra, nhỏ giọng nói khẩu hình với anh: "Anh cứ bận đi."
Nói xong, cô xoay người rón rén bước ra ngoài.
"Quay lại." Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
Nguyễn Nhuyễn nghe thấy liền quay đầu, chỉ tay vào mình, nhưng không dám nói to: "Em ạ?"
"Ừ, bận xong rồi." Quý Thanh Yến ra hiệu cô có thể nói chuyện bình thường.
Nguyễn Nhuyễn nghe vậy thở phào một hơi, lập tức hạ gót chân đang nhón xuống, nói thật là cũng khá mỏi. "Không ngờ anh đang bận, thế này cũng mệt quá đi, muộn thế này rồi mà còn không được nghỉ ngơi."
Cô lại nghĩ đến số tiền mình đã tiêu, đều là do anh vất vả kiếm được, trong lòng bỗng thấy chột dạ. Có phải cô quá vô dụng rồi không, tiêu nhiều như vậy.
Một vài suy nghĩ trong lòng cô càng thêm kiên định.
"Vừa nãy em đến tìm anh nói gì?" Quý Thanh Yến ngồi trên ghế, gấp máy tính lại nhìn cô.
Nguyễn Nhuyễn bị anh hỏi liền quay lại chủ đề cũ: "À! Đúng rồi! Em đến tìm anh là để nói, em biết rồi nhé~"
"Em biết gì rồi?"
Nguyễn Nhuyễn đắc ý cười: "Anh không nói cho em, em cũng biết rồi."
"Xem này!" Cô đưa điện thoại ra trước mặt anh, chĩa thẳng vào anh, để anh nhìn đáp án trên màn hình.
Gì vậy, Quý Thanh Yến cúi mắt liếc qua trang điện thoại của cô, sau khi thấy nội dung, thái dương anh giật giật: "..."
"Em giỏi chứ."
Nguyễn Nhuyễn thấy anh xem xong liền thu điện thoại về, tự kéo ghế ngồi xuống.
"Chúng ta đi lấy sổ đỏ luôn đi, trên này nói có sổ đỏ là có thể thành vợ chồng rồi." Nguyễn Nhuyễn ngây thơ nói thẳng.
Quý Thanh Yến: "..."
Anh có chút bất lực xoa thái dương, lúc này chỉ thấy đau đầu, con yêu tinh nhỏ này vẫn còn nhớ chuyện đó sao? Anh bất đắc dĩ mở lời: "Chuyện này không đơn giản như em nghĩ, cần có tình cảm, cần thích..." Nhìn ánh mắt mơ hồ của cô, anh cũng không biết phải giải thích thế nào.
"Để sau rồi nói." Anh nhìn cô như một đứa trẻ con, lại đang bàn chuyện tình cảm với anh, trong lòng bỗng thấy dở khóc dở cười.
"Tại sao, em thích anh mà, đây không phải là có tình cảm sao?" Nguyễn Nhuyễn không hiểu lắm ý anh nói, cô thấy bọn họ rất phù hợp.
"Thích kiểu này không phải kiểu đó... Bên ngoài trời tối rồi, em có phải nên đi ngủ không?" Quý Thanh Yến cũng không biết giải thích rõ ràng cho cô thế nào nên chuyển chủ đề, e rằng cô căn bản không hiểu thích giữa nam nữ là gì.
Nguyễn Nhuyễn theo lời anh nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối, nhưng cô không buồn ngủ: "Không nên ngủ."
"Em đi xem tivi đi, phòng khách tự mở."
Nguyễn Nhuyễn bị Quý Thanh Yến nửa đẩy nửa kéo đưa đến ghế sofa phòng khách, còn lấy sẵn điều khiển cho cô, chỉnh kênh cho cô: "Phim hoạt hình được không?"
"Không được, em muốn xem cái vừa nãy." Nguyễn Nhuyễn nhìn thấy tình tiết lướt qua khi anh chuyển kênh, đúng là cái cô từng xem.
Quý Thanh Yến nghe lời cô, chỉnh lên một kênh, nhìn thấy màn hình anh bỗng thấy ngượng ngùng, vì vừa hay đang chiếu cảnh nam nữ chính giải quyết hiểu lầm, hôn nhau nồng nhiệt.
Bình thường anh không thấy cảnh này nhạy cảm đến vậy, thấy cô đang tò mò nhìn chằm chằm, vẻ mặt như đang nghiên cứu, vội bấm điều khiển, chuyển về kênh thiếu nhi.
Phòng khách vang lên một tràng âm thanh "Maca Baca".
Quý Thanh Yến lúc này mới thấy đúng, đây mới là phim trẻ con nên xem.
"Em không xem cái này, em muốn xem cái vừa nãy." Nguyễn Nhuyễn vừa thấy cảnh không thể miêu tả liền bị anh chuyển đi, bất mãn lên tiếng, cô không muốn xem cái này chút nào, "Cái vừa nãy hay hơn."
"Cái này hay hơn." Quý Thanh Yến trực tiếp lấy điều khiển đi.
Hừ hừ, Nguyễn Nhuyễn tức giận quay đầu đi.
Đinh đông.
Lúc này chuông cửa vang lên.
Quý Thanh Yến nhân lúc cô bị thu hút sự chú ý liền giấu điều khiển ra sau sofa: "Em ở đây, anh đi mở cửa." Nói xong đi ra cửa.
"Ai vậy?" Nguyễn Nhuyễn đứng dậy tò mò nhìn về phía cửa.
"Người đến lấy đồ."
Thì ra là đồ mua cho cô hôm nay được người ta mang đến. Nguyễn Nhuyễn nghe thấy là đồ được gửi đến, lập tức đứng dậy chạy lon ton ra cửa, đón lấy đồ trong tay Quý Thanh Yến: "Anh vất vả rồi, để em xách, để em xách."
Quý Thanh Yến lắc đầu, theo sau mang nốt số đồ còn lại vào.
"Quần áo giày dép này cứ để vào phòng để đồ của em trước, khi nào rảnh thì em sắp xếp." Anh vừa xách đồ vừa hỏi cô.
Nguyễn Nhuyễn gật đầu, đồng ý ngay: "Được được, để vào phòng để đồ của em."
Quý Thanh Yến đặt hết đồ vào, đi đi lại lại hai chuyến, dù sao hôm nay mua cũng không ít.
Nguyễn Nhuyễn lúc này đã quên chuyện xem tivi, đang bị những chiếc váy xinh đẹp thu hút, vội vàng sắp xếp, như một chú ong nhỏ chăm chỉ.
Cũng không buồn nói chuyện với Quý Thanh Yến nữa, chỉ muốn treo hết những chiếc váy yêu quý của mình lên, nhìn đầy ắp quần áo, cảm giác thỏa mãn không nói nên lời.
Quý Thanh Yến thấy cô một lúc cũng không xong, liền về phòng, rửa mặt trước, thay bộ đồ mặc nhà.
Buổi tối đi ngủ vẫn nhớ nhung những chiếc váy nhỏ, còn nhiều túi xách, giày dép nữa, Quý Thanh Yến nghĩ rất chu đáo, gần như mua hết những thứ cô có thể dùng, thậm chí có những thứ cô còn chưa nhận ra.
Nguyễn Nhuyễn nghĩ anh đối xử với cô tốt như vậy, cô cũng phải cố gắng mới đúng, buổi tối liền ôm điện thoại tìm kiếm rất nhiều, hiểu biết thêm về thế giới này, cũng muốn đi kiếm tiền, mua đồ cho anh.
Nhưng cô xem nhiều, cách nói đều không thống nhất, quan trọng là nhiều nơi yêu cầu bằng cấp, cô kiểu này không ai nhận.
Cô lại thấy chán nản, kiếm tiền sao khó vậy.
Nhưng dù sao cũng phải thử trước, có một nơi chuyên tìm việc làm, gọi là chợ gì đó, cô đặc biệt tìm vị trí, trong lòng âm thầm quyết định ngày mai sẽ đi xem.
Vì cô thức khá khuya, sáng hôm sau trực tiếp không dậy nổi.
Quý Thanh Yến làm xong bữa sáng, nhìn thời gian, cô vẫn chưa ra, liền đi đến cửa phòng cô, gõ cửa: "Dậy đi."
Nguyễn Nhuyễn trên giường lớn chỉ trở mình, tiếp tục chìm trong giấc mơ.
Quý Thanh Yến lại gõ, thấy cô không phản ứng gì, thử mở cửa, nhưng không ngờ cửa vừa đẩy đã mở, cô ngủ tối mà không khóa cửa?
Anh nghĩ nhất định phải nói với cô vấn đề này, liền thấy cô đang ngủ ngon lành, có lẽ bị tiếng gõ cửa làm phiền, chăn trùm kín tai.
Quý Thanh Yến: "..."
Điện thoại cô để ngay trên bàn, anh cầm lên xem, đã tắt nguồn, tối qua cô chơi bao lâu, điện thoại hết pin, ngủ đến giờ không dậy nổi.
"Nguyễn Tiểu Nhuyễn." Quý Thanh Yến nhíu mày gọi cô, anh luôn thấy gọi như vậy có khí thế hơn, tự nhiên thấy ba chữ nghiêm túc hơn, nhưng tên cô gọi thế nào cũng mềm mại.
Nên anh tự thêm chữ "Tiểu" vào giữa, gọi cũng khá thuận miệng.
Nguyễn Nhuyễn nghe thấy tiếng anh, bị làm phiền khẽ rên một tiếng, mắt không mở, trượt sâu vào trong chăn, vẻ mặt từ chối giao tiếp.
Anh thở dài, trước tiên sạc điện thoại cho cô, chỉ có thể đợi cô ngủ dậy rồi nói, trạng thái bây giờ căn bản không gọi dậy được.
