Chương 84: Kế hoạch một ngày bắt đầu từ buổi sáng
Sáng sớm.
Hôm qua Quý Thanh Nhiên ngủ hơi muộn, đến mười một giờ sáng mới bị tiếng chuông báo thức đánh thức. Cô vươn cánh tay trắng nõn ra khỏi chăn, nhanh nhẹn và chính xác tắt phắt chuông báo thức.
Trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại. Rèm cửa hai lớp được kéo kín mít, không một tia sáng lọt vào, vô cùng thích hợp để ngủ nướng thêm một giấc.
Cô cố gắng nhớ lại hôm nay mình định làm gì, hình như đại khái có lẽ chắc là không có việc gì quan trọng, không thì sao cô lại không nhớ ra chứ.
Cô dứt khoát vùi đầu nằm xuống.
Ngay giây sau, điện thoại trên đầu giường vang lên tiếng chuông vui tai.
Ai vậy, phiền phức thật, quấy rầy người ta ngủ.
Cô cầm điện thoại lên, cố gắng mở một mắt nhìn màn hình, nhưng giây tiếp theo, hai mắt cô đột nhiên mở to, cơn buồn ngủ biến mất ngay lập tức. Là điện thoại của ông nội.
Cô đặc biệt hắng giọng mới nghe máy: "Ông nội, chào buổi sáng ạ."
Ông cụ Quý nghe thấy liền nghi ngờ hỏi: "Chào buổi sáng gì chứ, cháu không phải mới dậy đấy chứ?" Giờ này rồi mà còn sáng với chả sớm.
Quý Thanh Nhiên phủ nhận ngay: "Sao có thể chứ, cháu dậy từ lâu rồi, chạy bộ buổi sáng về, ăn sáng xong rồi, đang định về thăm ông đây."
Ông cụ Quý nghe xong mới yên tâm. Người trẻ phải ngủ sớm dậy sớm, ngày ngày nằm trên giường mới là lãng phí thời gian, kế hoạch một ngày bắt đầu từ buổi sáng.
Nhưng nghe cô nói sẽ đến thăm, khóe miệng ông không giấu được nụ cười, nếp nhăn cũng nhiều thêm hai đường, nhưng vẫn nói trái lòng: "Cháu còn nhớ ông nội này à, bận xong cũng không biết về thăm ông."
Quý Thanh Nhiên đương nhiên nghe ra giọng điệu kiêu ngạo của ông, căn bản không giận, chỉ là nhớ cô thôi. Cô vốn cũng định đi thăm ông, nhưng hôm qua lúc đi mua quà xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên mới thay đổi lịch trình. Cô nhẹ nhàng làm nũng dỗ dành ông:
"Ông ơi, cháu nhớ ông lắm, cháu đang trên đường đến gặp ông đây, sắp đến rồi, bảo dì làm cho cháu món gì ngon đi, một lát là cháu tới."
Nói rồi cô nhanh chóng tung chăn, bật dậy như cá chép vượt vũ môn.
"Con nhóc thối tha." Ông cụ Quý nhìn điện thoại đã ngắt, cười mắng một câu, rồi vội vàng bảo nhà bếp chuẩn bị món ăn. Chuẩn bị nhiều món cô thích.
……
Sau khi Quý Thanh Yến rời đi được hai tiếng, Nguyễn Nhuyễn trên giường mới mở mắt. Cô mơ màng ngồi dậy, một lúc lâu sau mới phản ứng được họ đã chuyển đến nhà mới.
Cô bước ra khỏi phòng, đến phòng khách thì thấy trên bàn ăn bên cạnh có đĩa thức ăn được đậy lại. Cô mở ra, là bữa sáng Quý Thanh Yến để lại cho cô.
Hơi sững người, cô không ngờ anh lại để phần cơm cho mình. Trong lòng nhất thời phức tạp khó nói thành lời, nhưng mơ hồ cô thấy vui, mà hình như không chỉ là vui.
Cô chạy hai bước vào phòng lấy điện thoại, làm theo cách hôm qua gọi cho anh.
Bên này Quý Thanh Yến vừa gặp người phụ trách hợp tác xong trở về văn phòng thì nhận được điện thoại của cô. Anh vuốt màn hình nghe máy: "Tỉnh rồi?"
Giọng nói trầm ấm từ tính đặc trưng của anh vang bên tai Nguyễn Nhuyễn, cô vừa thấy thích thú vừa ngại ngùng, muốn tránh xa một chút, nhưng nhận ra đây là điện thoại, anh không ở đây, nên lại áp sát tai: "Vâng vâng, tỉnh rồi, còn thấy anh để phần cơm cho em nữa, anh tốt quá."
Quý Thanh Yến nghe xong hừ lạnh một tiếng: "Tối làm gì, sáng không dậy nổi, có phải thức khuya nghịch điện thoại không?"
"Không có!" Bây giờ Nguyễn Nhuyễn không còn tâm trí để ý giọng anh nữa, chỉ nghe thấy lời đe dọa, không lẽ bị tịch thu à, vội vàng chuyển chủ đề: "Anh ăn cơm chưa?"
"Ừ, ăn rồi, thấy tủ dưới tivi ở phòng khách chưa?" Quý Thanh Yến nói với cô.
"Vâng, thấy rồi."
Nguyễn Nhuyễn vừa đi ra phòng khách vừa nhìn tủ trả lời anh.
"Trong đó có đồ ăn vặt, nếu em đói, hoặc muốn ăn gì thì cứ lấy, còn nếu ra ngoài thì đừng đi xa quá, không tìm được đường thì gọi cho anh. Trên bàn trong phòng em có một tấm thẻ, nếu ra ngoài muốn mua gì thì đưa thẻ cho người bán, không có mật khẩu." Quý Thanh Yến nghĩ đến điều gì đó rồi dặn dò, càng nói càng thấy không yên tâm.
Anh bỗng cảm thấy mình như ông bố già dặn dò con gái.
Nguyễn Nhuyễn gật đầu tỏ ý đã biết, sau đó mới nhận ra anh không nhìn thấy mình gật đầu, lại lên tiếng: "Em biết rồi."
Sau khi cúp máy, Nguyễn Nhuyễn ăn một chút thức ăn trên bàn, hơi nguội rồi, nhưng cô vẫn ăn gần hết, sau đó rất tự giác rửa bát.
Nhớ đến đồ ăn vặt anh nói, cô mở tủ ra, oa! Cả tủ đầy ắp đồ ăn, không biết anh chuẩn bị từ khi nào, nhưng cô vừa ăn cơm xong.
Hay để dành tối ăn?
Hôm qua đã lên kế hoạch hôm nay ra ngoài, cô cũng không chần chừ, thay quần áo xong, mọi thứ đã sẵn sàng, nhưng lúc mở cửa cô hơi căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên cô ra ngoài một mình, trước đây đều là Quý Thanh Yến dẫn cô đi, nhưng cô không thể mãi dựa vào anh được. Cô tự cổ vũ mình, mở cửa ra ngoài đóng cửa lại một mạch.
Khi phản ứng lại thì cô đã đứng ngoài cửa, đã ra rồi thì càng không thể quay về. Cô đi thẳng đến thang máy, làm theo động tác của Quý Thanh Yến hôm qua.
Rất nhanh cô đã ra khỏi khu chung cư.
Không biết đi bao lâu, cô đến một con phố náo nhiệt. Dưới ánh nắng trực tiếp, tuy cô không thấy quá nóng, nhưng bị chiếu thẳng vẫn khó chịu.
Vừa hay phía trước có một chiếc ô che nắng giống cái lều, rất lớn, dưới đó có bảy tám người đang đứng. Nguyễn Nhuyễn bước tới.
Cô cứ đứng đó một lát rồi tính tiếp, thật sự ra ngoài rồi cô cũng mơ màng, căn bản không biết mình muốn làm gì. Nhìn người ta bận rộn, cô bỗng phát hiện mình không có mục đích.
Cô đến đã thu hút ánh nhìn của họ, có nam có nữ, nhưng đều nhìn cô thiện ý, chỉ vì bị vẻ ngoài tinh xảo như búp bê của cô thu hút. Da trắng nõn, đôi mắt to long lanh, có lẽ vì nắng nên má cô hơi ửng hồng, đáng yêu quá, họ bị chinh phục.
Họ huých bạn đồng hành nhìn cô.
Một cô gái dũng cảm bước tới bắt chuyện: "Chị ơi, chị cũng đến làm thêm à? Bọn em đều là sinh viên đại học A gần đây, chị cũng vậy ạ?"
Nguyễn Nhuyễn không biết trả lời thế nào, nghĩ một lát: "Tôi đến che nắng……"
"Tập hợp tập hợp, bắt đầu phân công việc." Một người phụ trách từ đâu đó bước ra vừa hay hét về phía họ, cắt ngang lời Nguyễn Nhuyễn.
Những người này đều đi về phía anh ta, Nguyễn Nhuyễn mơ màng đứng nguyên tại chỗ không động.
Cô gái vừa bắt chuyện đi hai bước quay đầu thấy cô vẫn đứng đó, quay lại gọi: "Nhanh lên chị ơi, đi theo."
Nguyễn Nhuyễn cứ thế ngơ ngác đi theo.
Người phụ trách thấy họ đều đến mới lên tiếng: "Các bạn tính lương theo giờ, hiện có việc phát tờ rơi và phục vụ trong cửa hàng. Làm trong cửa hàng lương thấp hơn, hai mươi một giờ, phát tờ rơi lương cao hơn, ba mươi một giờ."
Người phụ trách nói xong, họ bắt đầu xì xào. Cô gái vừa rồi lại gần Nguyễn Nhuyễn hỏi: "Chị ơi chị muốn làm gì ạ, phát tờ rơi có nóng quá không, nhưng lại muốn kiếm tiền, khó chọn quá."
Nguyễn Nhuyễn nghe phát tờ rơi được nhiều tiền, đây chẳng phải là vừa hay có thể làm việc kiếm tiền sao, dứt khoát nói: "Tôi phát tờ rơi."
