Chương 67: Mua thịt.
Mấy người đẩy xe bò đến trước cối xay đá, phủi tuyết trên mặt cối.
Bạch Quả đổ một túi tắc kè vào lòng cối.
Đang định quay cối thì bị Đại Bảo và Nhị Bảo giành mất.
- Mẹ, để tụi con đẩy cho!
- Các con còn nhỏ, đẩy không nổi đâu. - Cô vừa nói vừa định đưa tay ra đón lấy.
Liền bị Đại Bảo và Nhị Bảo chặn lại.
- Tụi con đẩy được mà. - Đại Bảo và Nhị Bảo nhìn nhau.
Hai đứa rặn hết sức bụng, thế mà thực sự đẩy được cối xay.
- ... - Bạch Quả.
Sức của mấy đứa nhỏ này đúng là ngày càng lớn!
Lần trước đến còn đẩy không nổi cơ mà.
Lần này lại đẩy được, thấy chúng đẩy nhẹ nhàng.
Cô cũng không ngăn, vừa đổ tắc kè vào lòng cối.
Vừa hất bột mịn xay ra.
Kim Linh và Ngọc Linh cũng chạy theo bên cạnh.
Cứ tưởng hai đứa nhỏ đẩy một lúc sẽ bỏ cuộc.
Ai ngờ xay hết sáu túi, gần hai trăm cân, cũng chẳng có ý định dừng lại.
Thấy mặt mũi hai đứa đỏ bừng vì nóng.
Bạch Quả vội vàng ngăn chúng lại.
- Các con nghỉ một lát đi, để mẹ đẩy cho.
- Tụi con đẩy được mà. - Đại Bảo nắm chặt tay cầm cối không buông.
Nó sắp lên bảy tuổi rồi, đã là đàn ông con trai rồi.
Việc nặng nhọc thế này đáng lẽ là nó phải làm.
- Mẹ đẩy trước, các con nghỉ một lát, đợi nghỉ xong hãy đẩy tiếp.
Bạch Quả cố giành lấy cối xay.
Đã mệt ra một thân mồ hôi rồi, còn đẩy gì nữa.
Đại Bảo và Nhị Bảo thở hổn hển.
- Vậy lát nữa tụi con lại đẩy tiếp.
Thế thì nghỉ một lát, lát nữa chúng lại đẩy.
- Ừ. - Bạch Quả mỉm cười gật đầu.
Nhưng trong lòng nghĩ số còn lại mình tự đẩy.
Kết quả đẩy chưa được bao lâu, lại bị hai đứa nhỏ giành mất.
Mặc cho Bạch Quả có giành thế nào, chúng nhất quyết không đưa.
Cuối cùng xay hết chỗ tắc kè còn lại.
Nhìn sáu túi rưỡi bột, Bạch Quả xót xa lau mồ hôi trên trán chúng.
- Mệt lắm hả?
Cứ tưởng chỗ này không biết mình phải xay đến bao giờ.
Không ngờ đều do hai đứa con trai xay hết.
- Không mệt ạ. Mẹ, tụi con có giỏi không? - Nhị Bảo cười tít mắt nhìn mấy cái túi trên xe bò.
Những thứ này gần như đều là nó và anh cả xay đấy.
Cũng được coi là rất giỏi rồi nhỉ?
- Ừ, giỏi lắm, con trai lớn và con trai thứ hai của mẹ là giỏi nhất.
Bạch Quả yêu quý hôn lên trán hai đứa con trai.
Không có đứa trẻ nào tốt hơn con trai cô nữa.
- Hề hề hề... - Nhị Bảo cười toe toét.
Nó thích nhất là mẹ hôn nó.
- Mẹ, chúng ta còn mua thịt không? - Kim Linh kéo tay áo Bạch Quả.
Lại nhìn về phía nhà Triệu bà tử.
Vừa nãy thấy nhiều người từ nhà bác ấy đi ra, tay đều xách thịt.
Cũng không biết thịt còn hay hết.
- Sao lại không mua? Chúng ta đi ngay đây. - Bạch Quả cũng liếc nhìn.
Đúng lúc này không còn ai khác.
Cô kéo xe bò dẫn lũ trẻ đi sang.
Đến sân nhìn xem, còn ít hơn nửa con lợn.
- Còn nhiều thế này cơ à?
Cứ tưởng sắp bán hết rồi chứ.
- Chả phải thế sao, năm nay mua chẳng nhiều. - Triệu bà tử cau mày.
Mọi năm Tết nhất con lợn này bán chẳng còn miếng nào.
Năm nay lại còn thừa nhiều thế này.
Xem ra đều nghe nói thời thế bên ngoài không tốt, không dám tiêu tiền lung tung rồi.
- Vậy cháu lấy miếng này. - Bạch Quả chỉ vào miếng thịt ba chỉ nạc mỡ xen kẽ.
Nhìn là thấy ngon.
- Miếng này ít nhất cũng phải hai ba mươi cân đấy, cháu có thể lấy hết không? - Triệu Đức Phát ngạc nhiên nhìn Bạch Quả.
Vừa nãy ông đã cân rồi, miếng này gần ba mươi cân đấy.
- Được ạ, bao nhiêu tiền?
Lần trước đi sắm Tết quên mua thịt lợn.
May là trong làng có sẵn, thế thì mua nhiều một chút.
Đợi anh Thanh Bắc về, cho anh ấy bồi bổ tử tế.
- Mười lăm văn một cân. - Triệu bà tử mắt sáng lên.
Không ngờ cô bé này lại mua nhiều thịt thế.
- Vâng, vậy bác cân đi. - Bạch Quả gật đầu.
Lại chỉ vào cái chân trước và chân sau còn lại của con lợn.
- Mấy thứ này bác cứ để ở nhà ăn đi.
Mổ một con lợn thế nào cũng phải để lại nhiều thịt một chút.
- Sao có thể để nhiều thế được? - Triệu bà tử nhíu mày.
Biết trước tuyết rơi dày thế này, đã mổ sớm hơn rồi.
Tuyết rơi mịt mù thế này, đi ra trấn bán không biết vất vả thế nào đâu.
- Vậy nếu bác ăn không hết nhiều thế, thì cái chân trước đó cũng bán cho cháu luôn đi!
Bạch Quả chỉ vào cái chân trước, nhìn cũng ngon lắm.
Đã bác Triệu nhà mình không để được nhiều thế.
Thì mua về tích trữ.
Đủ để cả nhà ăn một thời gian dài.
Nghe cô nói đến chân trước cũng mua, Triệu bà tử lập tức tươi cười rạng rỡ.
- Ôi dào, Quả Nhi à, cháu đúng là giúp bác được việc quá.
Không thì vì cái chân trước này, lại phải đi một chuyến ra trấn.
Có bán được hay không còn chưa biết.
Cô bé này đúng là giúp bác một việc lớn.
- Không có gì ạ, bác đừng nói với ai là được.
Nếu mẹ cháu và mẹ chồng cháu biết cháu mua nhiều thịt thế này.
Thì nhất định sẽ không yên đâu.
- ... - Triệu bà tử sững người, nhưng rất nhanh hiểu ra vấn đề.
- Biết rồi, bác biết rồi, cháu yên tâm, bác không nói gì ra ngoài đâu.
Cô bé này là sợ mẹ nó và bà Tôn biết được không yên ổn.
Người ta giúp mình việc lớn thế này.
Mình sao có thể ra ngoài nói bậy được.
Tổng cộng là sáu mươi mốt cân thịt, mười lăm đồng tiền đồng một cân.
Tổng cộng là chín trăm mười lăm đồng tiền đồng, Triệu bà tử còn tặng thêm một miếng xương.
Triệu Đức Phát còn chu đáo lóc hết xương trong chân lợn ra.
Đập cái ống xương thành hai khúc.
Thấy họ đẩy thịt đi, Triệu bà tử mặt đầy vẻ ngưỡng mộ.
- Xem ra thằng Thanh Bắc không ít kiếm bạc về nhà!
Không thì sao có thể một lúc mua nhiều thịt thế được.
Không có tiền ai dám tiêu thế.
Nhìn miếng thịt lợn mỡ màng trên xe bò, Nhị Bảo cười toe toét.
- Mẹ, mẹ biết làm thịt kho tàu không?
Thịt kho tàu ngon lắm, không biết mẹ có biết làm không.
- Cũng tàm tạm, con muốn ăn à?
- Dạ, con muốn ăn. - Nhị Bảo dứt khoát gật đầu.
Nó đã thèm ăn lâu lắm rồi.
Chỉ là ngại không dám nói với mẹ thôi.
- Được, vậy hôm nay mẹ thử làm xem sao.
Trước đây thường xem thím Sáu làm.
Biết thì biết, chỉ không biết làm có ngon không thôi.
Đã con trai muốn ăn, vậy về thử một lần.
- Anh cả, mẹ sắp làm thịt kho tàu cho tụi mình rồi kìa! - Nhị Bảo phấn khích nhìn Đại Bảo.
Anh cả cũng rất thích ăn thịt kho tàu.
- Ừ. - Đại Bảo cũng cười toe toét.
Nó cũng thèm ăn thịt kho tàu lâu lắm rồi.
Thấy anh cả và anh hai vui thế, Kim Linh và Ngọc Linh cũng cười toe toét.
- Anh hai, thịt kho tàu ngon không?
Sao anh hai vui thế nhỉ?
- Ngon lắm, thịt kho tàu ngon lắm. - Nhị Bảo vui vẻ gật đầu.
Nó nghĩ đến thôi đã chảy nước miếng rồi.
Nghe nó nói thế, Kim Linh và Ngọc Linh cũng kéo tay áo Bạch Quả.
- Mẹ, con cũng muốn ăn thịt kho tàu.
- Con cũng muốn ăn!
Đã anh hai nói thịt kho tàu ngon, thì nhất định là rất ngon.
- Được rồi, đợi mẹ về nhà sẽ làm cho các con.
- Vâng, vậy tụi con đẩy xe giúp mẹ. - Đại Bảo và Nhị Bảo chạy ra phía sau xe bò.
Khòm lưng đẩy xe bò.
Phải nhanh để mẹ về nhà làm thịt kho tàu.
Tụi nó sốt ruột quá rồi.
Thấy anh cả và anh hai đẩy xe.
Kim Linh và Ngọc Linh cũng chạy lại.
- Mẹ, tụi con cũng đẩy xe giúp mẹ.
- ... - Bạch Quả.
- Từ từ thôi, đừng đẩy mẹ ngã đấy!
