Chương 1: Ngày hôm đó
Lần cuối tôi nhận được điện thoại của mẹ là hơn hai tháng trước. Bà bảo nếu tôi không có việc gì thì Tết đừng về thăm bà, vì bà sẽ rất bận. Và thế là thời gian trôi đến hôm nay.
Cuộc điện thoại này là do đồng nghiệp của mẹ gọi tới. Phía sau có tiếng ồn khá lớn. Cô ấy nói điều gì đó rất quan trọng, tim tôi như lỡ một nhịp, đột nhiên chỉ nghe thấy tiếng máu chảy trong tai, còn giọng nói ở đầu dây bên kia thì hoàn toàn không nghe rõ.
Cô Trần lặp lại lần nữa, lúc này tôi mới hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Hóa ra mẹ tôi bị tai nạn giao thông, đang được cấp cứu trong bệnh viện.
Tôi sững người một lúc, cảm giác như đã qua hai ba phút, nhưng thực ra chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn. Tôi gọi điện xin nghỉ phép rồi mua vé tàu cao tốc gần nhất về Thanh Hà.
Trên đường đi, tôi vô thức lướt weibo. Vừa lướt, tôi vừa nghĩ đến một câu hỏi:
Tại sao khi nghe tin này tôi lại không thấy buồn?
Sao tôi vẫn còn tâm trạng lưới điện thoại thế này?
Tôi là một con quái vật máu lạnh sao?
Cứ nghĩ như vậy, nhưng vẫn không có chút cảm giác thực nào.
Đến bệnh viện đã gần bảy giờ tối. Cô Trần và chú Lâm đều đã có mặt, hai người là bạn hợp tác làm ăn với mẹ tôi. Tôi thấy mắt cô Trần hơi đỏ và sưng, có vẻ như vừa khóc. Chúng tôi đứng ở hành lang bên ngoài phòng ICU. Một bác sĩ bước ra để liên hệ với người nhà, sau đó tiếng khóc nén lại vang lên, nghẹn ngào, không rõ ràng.
Chú Lâm kéo tôi vào buồng thang máy, kể cho tôi nghe mọi chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay.
Ban đầu cũng không có gì khác lạ. Mẹ tôi vẫn như thường lệ rời công ty vào buổi sáng để đi gặp đối tác. Nhưng không lâu sau, cô Trần nhận được điện thoại.
Vì cuộc gọi cuối cùng của mẹ là gọi cho cô Trần, nên sau khi tai nạn xảy ra, tài xế gây tai nạn đã gọi cảnh sát trước tiên, rồi lục điện thoại của mẹ và gọi lại cho cô.
“Chú và cô Trần đến bệnh viện thì mẹ cháu đã được cấp cứu rồi. Nghe bác sĩ nói, khi đưa đến thì đồng tử đã hơi giãn. Chủ yếu là chấn thương ở não. Bây giờ mẹ cháu đang trong ICU, tình hình không lạc quan lắm, tổn thương não khá nghiêm trọng. Hiện tại trong não mẹ cháu có máu tụ, áp lực nội sọ rất cao. Bác sĩ chỉ mới khâu da đầu lại, còn cuộc phẫu thuật bên trong não thì chưa thể thực hiện, và không loại trừ khả năng nhiễm trùng não. Dao Dao, cháu phải chuẩn bị tâm lý.”
Chú Lâm giơ tay định vỗ vai tôi, nhưng cuối cùng bàn tay dừng lại ở khoảng cách chừng hai mươi phân so với vai, thở dài, rồi vẫn không hạ xuống.
“Vâng, chú Lâm. Cháu cảm ơn chú đã quan tâm. Hôm nay làm phiền chú và cô Trần rồi. Giờ giấy tờ nhập viện và hóa đơn đang ở chỗ ai vậy ạ? Đưa cho cháu đi. Trời cũng không còn sớm nữa, chú cô về nghỉ sớm đi, chuyện còn lại để cháu lo.”
Trạng thái của tôi lúc đó giống như vừa uống rượu, không say nhưng cũng không kiểm soát được cơ thể mình. Mỗi khi như vậy, tôi lại trở nên rất chu đáo, chủ động chăm sóc người say rượu, như thể làm vậy thì người khác sẽ không biết tôi cũng đang say.
Lần này cũng vậy, tôi thể hiện sự chu đáo của mình, như thể họ sẽ không nhận ra tôi đang quay cuồng.
Chú Lâm nhíu mày: “Cháu nói vậy là khách sáo với chú rồi. Mẹ cháu cũng là bạn của chú. Tối nay chắc sẽ có nhiều việc, một mình cháu không lo xuể. Để cô Trần về, tối nay hai chú cháu mình ở lại trực.”
Giọng chú không cho phép bàn cãi. Tôi nghĩ một lát rồi cũng nhận lời.
Cô Trần cũng không muốn về. Chúng tôi phải nói mãi, thậm chí còn bảo cô giữ sức để mai vào thay ca, mới khuyên được cô về.
Tôi bảo chú Lâm đi ăn trước, chú lại đẩy tôi đi trước. Tôi mở túi xách, giơ chiếc bánh hamburger ăn dở lên, ra hiệu là đã ăn trên đường rồi, chú mới chịu đi ăn.
Cuối hành lang ICU có một phòng chờ dành cho người nhà. Trong đó giống như phòng chờ khám bệnh bình thường, với những dãy ghế kim loại. Nhưng bây giờ trên ghế chất đầy đồ đạc và chăn đệm. Mới hơn tám giờ tối mà đã có người nằm ngang trên ghế ngủ. Tất cả người nhà ở đây đều đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến lâu dài.
Không khí trong phòng chờ nồng nặc và phức tạp, chẳng khá hơn toa tàu thường là bao. Tôi đứng ở hành lang một lúc đến tê chân, bèn tìm một chỗ trống ngồi xuống, chờ chú Lâm quay lại.
Không ngờ lại vô tình chạm ánh mắt với một ông lão tóc hoa râm ngồi cạnh. Tôi vội quay đi nhưng đã không kịp. Ông lão mở lời: “Cô gái lạ mặt quá, hôm nay mới đến à? Người nhà bị bệnh gì thế?”
Đúng là ở bệnh viện người ta chỉ nói chuyện bệnh nhân. Tôi không muốn nói nhiều: “Bị tai nạn giao thông ạ.”
“Ôi chao, tai bay vạ gió đôi khi cũng khó tránh khỏi. Thật đáng thương. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vào ICU thì ai mà chẳng đáng thương. Như con gái tôi, sinh con mà phải vào phòng chăm sóc đặc biệt, ai mà ngờ được. Lần trước nó sinh đứa đầu thì chẳng có vấn đề gì, sinh thường một lúc là ra ngay. Đứa đầu là con trai, chúng tôi định bụng đứa thứ hai sinh con gái cho đủ nếp đủ tẻ. Ai ngờ lại ra nông nỗi này. Bác sĩ nói gì tôi cũng chẳng hiểu hết, đại khái là nó có bệnh bẩm sinh, lại thêm tuổi cao mà thai nhi không được chăm sóc tốt, nên mới xảy ra chuyện. May mà ở bệnh viện lớn, chứ không thì tệ hơn nữa. Ôi, biết vậy thì đã không giục chúng nó sinh đứa thứ hai.” Vừa nói ông vừa lắc đầu.
Ông lão này đúng là nhiều chuyện, kể lể hết chuyện nhà mình. Tôi cũng bất lực, chẳng biết nói gì cho phải, nhất thời không khí rơi vào im lặng ngượng ngùng.
Ông lão vẫn nhìn tôi chờ đợi, tôi đành khô khan đáp lại: “Vâng, đời người vô thường.”
May thay lúc đó chú Lâm về, xách theo bao tải lớn nhỏ khá nhiều đồ. Dù tôi đã bảo là ăn rồi, chú vẫn mua cơm cho tôi.
Chú đưa cho tôi một cốc sữa đậu nành và hai cái bánh bao, cách một lớp túi nilon mà vẫn cảm nhận được hơi ấm.
Chú còn mang về một tấm lót chống ẩm dày cỡ 120x200 và hai chiếc chăn đơn. Chú trải tấm lót ngay trên sàn hành lang, rồi gấp phần sát tường thành hình chữ L để tránh bị lạnh khi ngủ sát tường.
Chú Lâm vỗ vỗ tấm lót: “Dao Dao, cháu nằm xuống ngủ một lát đi, chú trực cho. Đừng nghĩ ngợi gì cả. Bây giờ không có bác sĩ gọi nghĩa là tình hình mẹ cháu không có gì thay đổi. Lúc này không có tin tức chính là tin tốt nhất. Trời lạnh, đắp chăn vào kẻo lạnh.”
“Chú Lâm, chú nghỉ trước đi, cháu chưa mệt.” Tôi khách sáo, thực ra cũng chẳng buồn ngủ.
“Nghe lời chú, cháu ngủ sớm đi, nửa đêm cháu thay chú.”
Tôi nghĩ vậy cũng được, mình có thể thức đêm, nên không từ chối nữa: “Vâng, chú Lâm, đến mười hai giờ chú gọi cháu nhé.”
Nằm trên tấm lót nhìn trần nhà bệnh viện, tôi thấy thật kỳ lạ. Cứ thế nằm hẳn ra nơi công cộng là lần đầu tiên, có chút cảm giác xấu hổ nhẹ như kiểu vừa khám phá ra một thế giới mới.
Đang nghĩ vẩn vơ, tôi cảm thấy âm thanh xung quanh dần nhỏ lại, thành tiếng thì thầm. Dưới sàn cũng xuất hiện thêm nhiều người nằm ngủ trên các tấm lót. Các loại lót đủ kiểu: có người mua tấm chống ẩm như chúng tôi, có người dùng chăn đệm cũ ở nhà, thậm chí có người dùng bao tải dứa đã cắt may.
Chú Lâm nhanh tay chiếm một vị trí đẹp, không cần ngồi dậy cũng có thể nhìn thấy phòng trực của bác sĩ.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, ánh đèn sáng đến vậy, tưởng sẽ không ngủ được. Trong lòng nghĩ, không biết mẹ có qua khỏi không, nếu không thì chuyện hậu sự phải tính sao.
Cứ nghĩ ngợi như thế, không biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi.
Trong mơ màng, dường như tôi mơ thấy một giấc mơ. Đó là một nơi xa lạ, có lẽ là một thành phố. Trong mơ, vạn vật băng giá, mọi thứ đều đóng băng, giống như cảnh tượng trong phim “Ngày tận thế”. Có vài người ăn mặc phục phịch đi trên phố, bước đi có phần khó khăn, mặt mày hốc hác, dáng vẻ tiêu điều.
Tôi nhìn từ góc nhìn thứ nhất, cúi xuống thấy mình cũng ăn mặc giống họ. Áo khoác hơi bẩn, bị mài đến bóng loáng, không biết đã bao lâu chưa giặt. Nhưng dù mặc như vậy, tôi vẫn thấy lạnh thấu xương, như thể xương cốt cũng đóng băng. Trong mơ tôi giãy giụa mấy cái, cuối cùng vẫn không tỉnh lại.
Nằm trên sàn hành lang, trong mắt người ngoài, cơ thể tôi co giật như bị điện giật vài cái, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
