Chương 28: Cách sử dụng không gian tối ưu nhất
“Tớ có câu này muốn hỏi cậu,” Tiêu Tiêu nhìn danh sách mua sắm của tôi, nhíu mày hỏi: “Cậu mua nhiều giấy thế, ngay cả giấy vệ sinh và giấy vệ sinh ướt cũng mua, có thấy thiếu thứ gì không?”
“Thiếu gì à?” Tôi nghĩ mãi không ra.
“Là con gái, sao cậu không mua băng vệ sinh!!!?” Tiêu Tiêu hơi phát điên, “Hay là sau này tới tháng cậu định tự làm băng vệ sinh à?”
“…….” Tôi á khẩu, “Tớ quên mất!” rồi bất lực lắc đầu.
Đợt giảm giá đồ dùng hàng ngày đã qua, dạo này đồ vệ sinh giá khá cao, ba tệ một cái, mua thêm thì không lời. Trước đây lúc rẻ nhất, một cái quần lót chống tràn chỉ hết một tệ ba mao năm, tớ cứ như bỏ lỡ cả một trăm triệu vậy.
Tôi tra tài khoản chuyên đăng thông tin giảm giá trên các sàn thương mại điện tử, mấy nhãn hàng băng vệ sinh dạng lỏng và quần lót chống tràn tôi hay dùng hiện giảm giá chưa đủ sâu, chắc phải đợi dịp khác.
Bình thường, đồ dùng vệ sinh tôi dùng lúc tới tháng khá linh tinh, băng vệ sinh, quần lót chống tràn, tampon, cốc nguyệt san đều dùng qua, có lúc còn dùng kết hợp. Phần lớn người Tung Của không quen dùng tampon với cốc nguyệt san, mấy món này gần như phải nhập khẩu.
Trên sàn thương mại điện tử có mấy chỗ chuyên mua hộ, có thể mua từ đó. Tampax loại to 96 cái giá thấp nhất chỉ 94 tệ. Kết hợp với mấy món khác, trung bình một tháng tớ dùng hai đến ba cái, giả sử tớ 55 tuổi mãn kinh, mua 11 hộp là đủ. Tiêu Tiêu thấy giá rẻ vậy, đòi gom đơn mua cùng, tổng cộng hết 2068 tệ.
Cốc nguyệt san dùng được nhiều lần, tớ chọn nhãn ngoại quốc quen dùng, mua tổng cộng 10 cái, tốn 690 tệ.
“Tớ thấy cách cậu mua đồ giảm giá rất hay, cho tớ nhiều ý tưởng.” Tiêu Tiêu cũng nhân dịp khen tôi, “Không gian ngoài chuyện đựng đồ bên người ra, ưu điểm lớn nhất là gì? Là giữ tươi vô hạn.”
Cô ấy hơi phấn khích, “Cách dùng không gian tối ưu nhất là mua đồ giảm giá sắp hết hạn, như vậy mới phát huy được tối đa ưu điểm giữ tươi.”
“Đúng vậy,” Tôi nghĩ đều tại nghèo, nhưng tự an ủi, chúng ta đều là người biết tiết kiệm.
“Đồ quá hạn, trừ khi là thương nhân gian ác, không thì đều vứt thẳng. Sản phẩm giảm giá nghĩa là vẫn còn hạn dùng, vẫn dùng bình thường được.” Tôi gật đầu, được người khác công nhận cảm giác cũng khá đấy, “Thương gia và khách hàng không muốn mua đồ giảm giá, chẳng phải vì thấy nó không đủ tốt sao? Mà hạn dùng ngắn, rất có thể sẽ hỏng trong tay họ. Nhưng trong tay tớ, nó mãi mãi giữ nguyên trạng thái lúc bán.”
“Phải đấy, người nghèo chúng ta, xì, tớ, người nghèo như tớ, đến ngày tận thế rồi, xin ăn thì đừng chê cơm thiu, có cái ăn là tốt lắm rồi. Đồ của người khác để quá hạn lâu rồi, cậu còn ở đó kén chọn, nói đồ tớ còn một năm nữa mới hết hạn, vậy thì hơi quá đáng.” Tiêu Tiêu nhìn tôi một cái, “Cậu nói đồ giảm giá sau tám giờ ở siêu thị thì khác gì đồ lúc 7:50? Với tớ thì chẳng khác gì.”
“Giá rẻ chính là thứ làm đẹp tốt nhất,” Tiêu Tiêu lại lấy một ví dụ nổi tiếng về sản phẩm điện tử, “Sản phẩm nhà họ nổi tiếng vì vẻ ngoài cao cấp, giá trị thực thấp, có rất nhiều fan trung thành. Tớ nhớ có năm họ ra một dòng điện thoại viền màn hình rất dày, ai cũng không chịu nổi, chê bai om sòm, thế mà chưa đầy mấy tháng, giá đã giảm một hai nghìn. Tớ xem mấy kênh công nghệ, ai nấy đều khen ngay, đây gọi là ‘giá càng rẻ, viền càng mỏng.’ Mọi vấn đề đều không thành vấn đề.”
Tôi thấy rất đúng.
“Đã biết ngày tận thế cuối cùng cũng sẽ đến, tớ cũng phải bắt đầu tích trữ hàng. Mấy năm nay viết tiểu thuyết tớ kiếm được vài chục vạn, nhưng vẫn chưa đủ. Bố mẹ tớ có chút tiền, cũng có hai căn nhà đứng tên, tớ không thể nói rõ tình hình của cậu, chỉ góp vui kể với họ là thời tiết dạo này bất thường, nên mua chút đồ để ở nhà, thế mà bị lão Trần mắng cho một trận, ông ấy bảo tớ phải tin nhà nước, tin khoa học, đừng có ngày nào cũng xem mấy cái tài khoản marketing bịa chuyện.”
“Tớ nghèo thật sự mà!!!!” Tiêu Tiêu kêu lên một tiếng, “Trời ơi, xin người hãy ban cho con một món tiền bất ngờ đi, tối nay báo mộng cho con là được, sáng mai con sẽ đi mua vé số ngay!!!!”
Tôi có hơi do dự, “Nếu cậu thật sự thiếu tiền, tớ có thể cho cậu vay trước.”
“Thôi, đây là chuyện của tớ, không thể lúc nào cũng nhờ cậu giúp.” Vẻ mặt cô ấy ban đầu rất nghiêm túc, đột nhiên lại đổi sang vẻ đùa cợt, “Nhưng có một việc, mong cậu giúp tớ. Lần sau cậu tích trữ đồ thì giúp tớ mua một ít, cậu mua số lượng lớn, giá ưu đãi, cho tớ hưởng ké chút lợi nhé.”
“Chuyện nhỏ.”
Kế hoạch mua sắm trước đó là tớ với Tiêu Tiêu cùng lên, cô ấy tính toán số tiền mình đang có, lần theo dấu chân mua đồ của tớ mà mua một ít đồ, tuy số lượng không bằng tớ, nhưng cũng coi là khách hàng lớn, mấy chỗ bán đều cho cô ấy giá như nhau.
Ngoài ra, cô ấy còn để mắt tới căn nhà in 3D giá hơn tám vạn của tớ, “Căn năm triệu tớ cũng thích, nhưng cậu có bán tớ đi thì tớ cũng không có nhiều tiền đến thế.” Tiêu Tiêu nói vậy.
Thấy trang web thuốc lại đang có đợt khuyến mãi, tớ dùng plug-in nhỏ tra thử, loại thuốc tớ muốn mua là Yaz đang ở mức giá thấp nhất trong lịch sử, chỉ 83 tệ một hộp.
“Cậu một thân một mình, cũng chưa có ý định kết hôn sinh con, sao lại mua thuốc tránh thai?”
Tôi nghĩ một lúc rồi nói, “Tớ có một ông bạn học hồi cấp ba, học trường y, cậu ấy bảo loại thuốc tránh thai hằng ngày này không những giúp giảm đau bụng kinh mà còn điều hòa nội tiết. Nhưng tớ là do đau bụng kinh quá nặng, đi khám bác sĩ khuyên dùng nên mới uống, đúng là giảm đau hẳn.”
Thật ra tớ bắt đầu uống từ năm ngoái, hiệu quả khá tốt, gần như không còn đau bụng kinh, lượng máu mỗi kỳ cũng ít đi nhiều, chu kỳ cũng trở nên đều đặn.
“Thật vậy sao?” Tiêu Tiêu rất bất ngờ, “Tớ cứ tưởng chỉ những người có nhu cầu tránh thai mới mua chứ.”
“Cậu có thể đi bệnh viện hỏi bác sĩ xem mình có hợp uống không, dù thuốc này đã qua mấy chục năm thử nghiệm lâm sàng, độ an toàn được đảm bảo, nhưng vẫn có tác dụng phụ, đừng tự ý uống.”
“Được, hôm nào tớ đi hỏi thử.” Tiêu Tiêu xoa tay hào hứng.
Lần trước mua thuốc tớ đã trữ một ít rồi, lần này vẫn không kìm được, mua luôn 20 hộp, đây gọi là gì? Đây gọi là chia nhỏ chi phí. Mấy chỗ khác đều bán 88 tệ một hộp, giờ mua thêm 20 hộp giá 83 tệ, tính trung bình ra mỗi hộp của tớ chưa tới 88 tệ. Dù 88 tệ đã rẻ lắm rồi, bình thường phải hơn 100 tệ.
Từ khi xác định chiến lược dùng không gian tốt nhất là mua đồ giảm giá, tớ với Tiêu Tiêu ban ngày vẫn tích trữ những sản phẩm có hạn dùng rất dài, mua chúng lúc nào giá cũng chênh lệch không đáng kể. Tối đến, nhất là sau tám giờ, là đi khắp các siêu thị lớn nhỏ để săn đồ giảm giá của người ta, bất kể là cơm hộp, sushi, trái cây, hay hải sản, rau củ, đều hứng thú vô cùng.
Phải công nhận, chênh lệch giá thật sự rất lớn, một chùm nho giá bình thường phải hơn 20 tệ, thế mà vừa qua tám giờ đã bị dán nhãn sáu tệ.
Ai mà nhịn được chứ?
Nhất định phải mua thêm nhiều!!
