Chương 70: Tháng Tám
Không hiểu vì sao, bước sang tháng Tám tín hiệu lại tốt hơn.
Tôi đoán có lẽ do mưa nhiều hơn, tro núi lửa đã bị cuốn trôi bớt một phần.
Cả điện thoại của tôi lẫn wifi di động mua hồi đi du lịch bằng motorhome đều có thể lên mạng trở lại.
Trước đây tôi mua gói 1500GB mỗi tháng, 12 tháng chỉ 600 tệ, lúc đi còn trả thêm vài năm, nghĩ rằng nếu đất nước vẫn duy trì được thì tôi còn có thể biết tin tức bên ngoài.
Một khi tình hình xấu đi, tro núi lửa che mất tín hiệu thì dù có điện thoại vệ tinh cũng chẳng dùng được.
Tin tức xã hội tháng Tám khá nhiều. Thời đặc biệt này, tiêu đề tin tức đều thực tế hơn. Cái thời mà chuyện vụn vặt của minh tinh cũng lên hot search đã qua lâu rồi.
Trên báo đưa tin, nhà nước đã hoàn thành theo giai đoạn kế hoạch di dời dân cư vùng ven biển và phía Tây vào nội địa, phần còn lại dự kiến sẽ hoàn thành trong vòng một tuần.
Việc thứ hai là sau khi đóng cửa biên giới vào cuối tháng Bảy, so với tình trạng hỗn loạn ở nước ngoài, Tung Của rõ ràng vẫn rất trật tự.
Vì vậy, nhiều người, bao gồm cả người nước ngoài và người Hoa chưa kịp về nước trong thời hạn, muốn liều mình vượt biên vào Tung Của. Quân đội biên phòng đã bắn chết nhiều đối tượng khả nghi vượt biên trái phép, nhưng vẫn không ngăn được họ nối tiếp nhau xông tới.
Về mặt dân sinh, các nhà khoa học của Viện Khoa học Nông nghiệp đã nghiên cứu ra các giống cây trồng mới có khả năng chịu lạnh tốt hơn, bao gồm lúa mì, đậu nành, khoai lang, v.v. Chúng vẫn có thể tiếp tục sinh trưởng và phát triển ở nhiệt độ thấp dưới 0 độ C.
Ngoài ra, còn có các giống được chọn lọc theo hướng chịu hạn, chịu mặn, v.v. Vị ngon không còn là tiêu chuẩn đầu tiên nữa. Giống thích nghi với điều kiện khắc nghiệt hơn và năng suất cao hơn mới là thứ cần nhất hiện nay.
Tôi báo bình an cho Lão Lận, nói với ông rằng tôi vẫn ổn.
Ông ấy trong điện thoại lại muốn nói lại thôi, vòng vo một hồi, cuối cùng chỉ dặn tôi chú ý an toàn.
Tôi lại nhắc ông, sau tháng Chín nếu tình hình không ổn thì hãy nhanh chóng rời khỏi Thanh Hà, đi đến nơi ít người.
“Yên tâm, bố đã chuẩn bị mọi thứ. Còn cả phần con đưa nữa, hai bố con chỉ cần chui vào rừng sâu không ra, sống được vài năm cũng chẳng sao. Cái đứa này, sao bố thấy trong đó có mấy cây vàng vậy, con tự giữ lấy mà dùng.”
“Bố yên tâm, con vẫn còn mà. Con rất an toàn, không cần lo lắng.”
Nói chuyện được ba bốn phút, điện thoại lại kêu xèo xèo, không nghe rõ Lão Lận nói gì nữa.
Tôi cúp máy rồi nhắn tin cho ông, ông nhanh chóng trả lời:
[Không sao.]
Mấy hôm nay trời nắng, bầu trời không còn xám xịt, thỉnh thoảng còn ló ra một chút xanh. Giữa trưa nắng còn hơi nóng. Sáng sớm và tối vẫn hơi lạnh, nhưng chưa đến mức cần sưởi. Cả sưởi sàn lẫn giường sưởi đều chưa bật, ngủ đắp một chăn là vừa.
Tôi mang tấm pin năng lượng mặt trời đã cất ra, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.
Thời điểm này trong núi chẳng có gì ăn, rau dại đã già hết, chưa đến mùa thu nên hầu hết chưa ra quả.
Đồ ăn có thể thanh đạm một chút. Rau dại mua ở chợ hồi mùa xuân đang là lúc ăn ngon.
Lấy ra từ không gian, vẫn còn tươi mới như lúc đầu.
Nhặt rau là một việc rất giải tỏa căng thẳng. Toàn bộ tâm trí đều đặt vào đám rau trong tay, áp lực và thời gian cùng trôi đi.
Bữa trưa là rau sam trộn và đĩa tempura chiên.
Tempura có thể chiên được mọi thứ. Trong đĩa này có tôm, cánh hoa và rau củ. Dùng giấy thấm dầu hút hết dầu thừa, ăn không hề ngấy. Về hương vị, tôi thích nhất là lá cải non chiên giòn. Bên ngoài đã giòn tan, bên trong vẫn giữ được độ ẩm, cắn vào mềm mềm, giữ nguyên vị ngọt thanh đặc trưng của cải. Chấm với nước chấm tự pha, hương vị càng ngon hơn.
Món chính là cơm rang xì dầu, tôi ăn một bát đầy, rau cũng ăn hết sạch.
Từ khi chuyển đến sống trên núi, khẩu phần ăn của tôi tăng lên khá nhiều. Không biết là do leo núi tốn sức, hay là do ngày nào cũng bận rộn không ngừng nghỉ.
Ăn trưa xong, hơi buồn ngủ, tôi ngủ chợp mắt với Hoa Hoa nửa tiếng rồi lại dậy đi ra ngoài.
Chiều còn có việc, tôi phải ra bờ sông xem sao.
Con sông này cách chỗ tôi ở theo đường chim bay khoảng 2 km, đi bộ mất hơn nửa tiếng.
Nước sông rất nông, chỗ sâu nhất chỉ đến giữa đùi tôi. Nhưng sông không hẹp, ước chừng phải 5 mét, dòng nước chảy rất xiết, hai bên bờ đầy đá đã bị nước bào mòn thành tròn trịa.
Đến tháng Tám, dù là giữa trưa nắng nóng nhất trong ngày, nước sông vẫn lạnh thấu xương, đứng dưới sông không thể chịu nổi.
Lần trước tôi đến đã dùng máy kiểm tra chất lượng nước để kiểm tra, chất lượng nước rất tốt, đã đạt tiêu chuẩn nước uống, không cần lọc, đun sôi là uống được ngay.
Lần này tôi đến có ba việc cần làm.
Việc thứ nhất là lấy một ít nước sông, bổ sung cho bồn chứa nước đã cạn trong thời gian qua.
Lá cây trôi trên sông không sao, tôi chỉ cần đặc biệt chú ý là sẽ không hút vào không gian.
Việc thứ hai là lắp vài camera ở bờ sông để quan sát tình hình xung quanh nơi trú ẩn.
Nước là nguồn sống. Gần đây chỉ có con sông này, dù là động vật hay con người, muốn uống nước thì đều phải đến đây.
Việc cuối cùng là thả một cái lờ cá xuống sông.
Ước chừng trong sông có cá nhỏ, con lớn nhất cũng chỉ bằng bàn tay.
Tôi muốn xem trong đó có những gì. Nếu bắt được nhiều, biết đâu lại thêm được một món ăn.
Mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa, tôi quyết định ngày kia sẽ quay lại.
