Chương 86: Thả về tự nhiên
Ở trong phòng ngủ đọc sách một lúc, tôi lại chuyển ra phòng khách xem rau xanh lớn thế nào.
Nói thật thì ngại lắm, có lẽ tôi thật sự không có thiên phú trồng trọt. Rõ ràng mọi bước đều làm theo hướng dẫn, chỉ có giai đoạn nảy mầm là không xảy ra vấn đề gì, còn sau đó thì chẳng có bước nào thuận lợi cả.
Sau khi trồng lại, cây con mọc thưa thớt. Nước cần tưới, phân cần bón, đèn cần chiếu, không thiếu thứ gì. Vậy mà cây vẫn vươn dài, trông như giá đỗ xanh, tuy mảnh nhưng rễ yếu ớt. Có tiếp tục chăm bón cũng chẳng cải thiện được bao nhiêu.
Tôi không hiểu nguyên nhân ở đâu, đành phải nhổ hết mạ non đi, trồng lại từ đầu.
Mỗi lần rút kinh nghiệm, đến nay đã là lứa thứ tư. Lần này trông cũng ra dáng rồi, lá rau xanh non chen chúc đầy chậu, tôi cũng được nếm trải cảm giác bất ngờ khi chậu rau đầy ắp.
Hạt giống trong không gian vẫn còn nhiều, giữ được trạng thái này thì sau này rau cũng có nguồn cung cấp, chỉ có điều hơi tốn điện.
Sau đó tôi quan sát con nai nhỏ thêm một ngày, không thấy gì bất thường. Cứ nhốt trong bếp mãi cũng không phải cách, mỗi lần nó đi vệ sinh tôi đều phải dọn dẹp, nghĩ đến thôi đã thấy kinh khủng. Có lẽ nó bị viêm ruột nhẹ, hoặc do tôi cho ăn quá loãng nên phân không thành khuôn, giống như Hoa Hoa hồi trước, phân mềm. Thấm xuống sàn gỗ, lau mãi cũng không sạch.
Nói thật lòng, tôi đã tính chuyện thay sàn nhà rồi, may mà còn dư một ít.
Tôi điều chỉnh khẩu phần ăn, cho nó ăn nhiều thức ăn khô hơn, trộn thêm bột thuốc trị viêm ruột, ngày hai lần cho nai nhỏ ăn.
Đồng thời bắt tay chuyển nó ra khỏi bếp.
Bây giờ mặt đất vẫn chưa tan băng, tôi cũng không định nuôi nó lâu dài, nên việc xây riêng một cái chuồng gia súc là không cần thiết. Vì nó đã sống sót qua mùa đông lạnh giá thế này, giờ nhiệt độ tăng lên, sống trong tự nhiên chắc càng không thành vấn đề.
Loài nai nhỏ thế này chắc vẫn còn sống theo bầy đàn, không biết vì sao nó lại bị lạc đàn. Tôi vẫn muốn để nó đi tìm mẹ, dù sao tôi cũng không có kinh nghiệm nuôi động vật hoang dã, sống với con người chưa chắc đã là điều tốt cho nó.
Cuối cùng tôi sửa lại đống củi khô, vì củi trong đó đã dùng gần hết, nên tôi đã chuyển hết vào không gian. Những chỗ hở gió bốn phía đều được quây bạt chống thấm, dưới đất rải cát mịn chống ẩm, góc chuồng trải rơm khô tơi xốp, chỉ chừa một lối ra vào cho nó.
Mấy ngày liên tục cho ăn, con nai nhỏ trở nên thân thiết với tôi hơn nhiều. Thấy tôi đến, nó không còn bỏ chạy nữa, mà ngoan ngoãn nằm im dưới đất. Tôi mở cửa, đi vòng ra sau lưng nó để đuổi, nó mới lười biếng đứng dậy, chậm rãi đi ra ngoài.
Đuổi vào chuồng, con nai nhỏ tỏ vẻ rất hài lòng với môi trường mới, nhìn quanh một lượt rồi nằm xuống đống rơm, không động đậy nữa.
Ban đầu tôi còn tưởng nó bị bệnh gì, vì giống như mèo, tự nhiên lười vận động là phải đặc biệt chú ý.
Tôi quan sát kỹ hai ngày, phát hiện nó ăn uống bình thường, thậm chí còn rất tích cực, lúc ăn thì tràn đầy sức sống. Lúc đó tôi mới hiểu, nó không bệnh, chỉ là lười thôi.
Thì ra đây là một con nai lười, tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
Sau khi ở trong chuồng mấy ngày, thấy nó đã hoàn toàn bình phục, tinh thần tốt, ăn uống ngon miệng, phân cũng đã bình thường, thân hình còn béo lên một vòng, càng ngày càng có xu hướng muốn bám trụ lại đây không đi. Như vậy thì không được.
Vào một ngày ấm áp không gió, tôi đưa nó về nơi đã tìm thấy nó.
Nghĩ rằng nếu có bầy đàn tìm nó, để nó ở đây sẽ dễ bị phát hiện hơn.
Thả về tự nhiên không phải chuyện dễ dàng. Tôi đặt nó xuống, quay người định đi thì con nai nhỏ liền đi theo.
Không hiểu hành vi này của nó là do quyến luyến mẹ, hay là do không nỡ rời xa cái nguồn thức ăn lâu dài này của tôi. Tóm lại, tôi chạy mấy lần mà vẫn không thoát khỏi sự bám đuổi của nó. Tôi hạ quyết tâm quát to, nhưng hiệu quả không rõ rệt, con nai nhỏ vẫn cứ bám lấy tôi không chịu đi.
Mãi đến khi tôi lôi xe trượt tuyết ra phóng đi, mới hoàn toàn bỏ xa được con nai nhỏ.
Ngoảnh lại nhìn từ xa, thấy bóng dáng con nai đã thành một chấm đen nhỏ, trong lòng cũng có chút không nỡ, nhưng tôi biết đâu là lựa chọn tốt nhất cho nó và cho tôi, nên cố gắng không ngoảnh lại nữa.
Nhiệt độ tăng lên, camera lại có thể hoạt động được.
Tôi bận rộn cả ngày, lắp lại ở những vị trí cũ, lắp thêm một cái ở chỗ thả nai nhỏ, chôn lại dây cáp ngầm, đến khoảng 6 giờ tối mới về đến nhà.
Thời buổi này, ngày nào trời cũng tối đen như mực, chẳng phân biệt được ngày hay đêm.
Dù nói là ấm lên, nhưng nhiệt độ vẫn phải âm 20 độ C, chạy đi chạy lại cả ngày thế này, tôi cũng thấy hơi mệt.
Trên đường ăn chút lương khô chống đói, đến tối bụng vẫn réo ầm ĩ.
Không có sức nấu cơm, tôi lấy từ trong không gian ra ít đồ ăn tất niên còn thừa, húp một bát canh chua cay thật to, cuối cùng cơ thể cũng ấm lên.
Sau bữa tối, tôi mới có tâm trạng kiểm tra xem camera có hoạt động bình thường không. Xem nhanh ở tốc độ 16x, thấy khá nhiều động vật.
Trời vẫn chưa sáng, tất cả đều là ảnh hồng ngoại, nhìn không rõ lắm.
Tôi tập trung xem camera đặt ở chỗ thả nai nhỏ. Sau khi lắp được nửa tiếng vẫn không có động tĩnh gì, mãi sau mới thấy một con nai nhỏ xuất hiện.
Mấy ngày chung sống, tôi gần như có thể khẳng định đây chính là con nai vừa được thả về.
Nó quanh quẩn rất lâu, sau đó mới đi về một hướng và biến mất khỏi màn hình.
Nhìn đoạn phim này, lòng tôi dâng lên bao cảm xúc khó tả. Tôi tự nhủ rằng vạn vật đều có linh tính, không được vì thân phận con người của mình mà trở nên kiêu ngạo.
