Chương 87: Sinh nhật
Thả Tiểu Lộc về rừng được mấy hôm thì đến sinh nhật tôi.
Năm nay là sinh nhật cuối cùng trước tuổi 30, thời đại 20 của tôi sắp trôi qua, tôi định tổ chức ăn mừng một phen thật tử tế.
Hồi 20 tuổi, tôi cứ nghĩ 30 tuổi là chuyện xa vời lắm, không thể tưởng tượng nổi, trong nhận thức của tôi thì 30 đã là già lắm rồi.
Nhưng đến khi thật sự ở độ tuổi này, lại chẳng giống tưởng tượng chút nào. Tôi chẳng già đi như tôi vẫn nghĩ, ở trường vẫn thường bị nhận nhầm là đàn chị; mà cũng chẳng chín chắn như tôi vẫn mường tượng, vẫn cứ bị một đống chuyện không giải quyết được làm cho phiền lòng.
Người xưa nói “tam thập nhi lập”, nghe như một mục tiêu khó hoàn thành lắm. Nó đứng đó, là để chỉ dẫn người ta theo đuổi, chứ không phải yêu cầu ai cũng phải đạt được. Tôi càng hiểu rõ hơn rằng đời người mười phần thì đến tám chín phần là không như ý, không thuận lợi mới là chuyện thường. So với người khác, tôi đã đủ may mắn rồi.
Đến ngày sinh nhật, để tự thưởng cho mình, tôi làm mấy loại bánh kem.
Riêng bánh kem nghìn lớp, tôi đã làm bốn vị: sầu riêng, xoài, khoai môn và matcha.
So với bánh sinh nhật truyền thống, bánh nghìn lớp làm đơn giản hơn nhiều.
Trái cây cắt hạt lựu, đánh bông kem tươi, pha bột theo tỉ lệ rồi dùng chảo làm bánh tráng từng lớp một. Quá trình này cực nhanh, chỉ một tiếng là đã tráng được hàng trăm lớp bánh.
Cứ một lớp bánh, một lớp kem, một lớp bánh, một lớp trái cây phết đều lên nhau, xếp đến độ cao ưng ý thì cho vào tủ lạnh.
Làm theo cách đó, làm xong hết mấy cái bánh nghìn lớp cũng chỉ mất hơn hai tiếng.
Tự làm thì dùng kem tươi động vật nguyên chất, là loại tôi tận mắt nhìn thấy mua từ nông trại nước ngoài, chẳng pha chút gì cả. So với mấy loại bánh ngoài hàng tự xưng là kem động vật nhưng thực ra pha trộn, thì loại này khó định hình hơn, nhưng vị ngon hơn, vị sữa thơm nồng mà lại thanh mát, ăn không hề ngán.
Tôi làm toàn bánh cỡ 12 inch, mỗi loại cắt một miếng xếp thành đĩa tổng hợp, chỉ ăn có bốn miếng bánh mà đã gần no.
Khi con người đã no, nhu cầu với đồ ăn sẽ giảm xuống mức thấp nhất. Cũng như đi siêu thị mua đồ, không nên chọn lúc quá no, cũng không nên chọn lúc quá đói.
Đói thì thấy gì cũng thèm, thường sẽ bốc đồng mua những thứ mình chẳng cần, phí tiền. No thì lại chán chường, chẳng thiết tha món gì, thường đi một vòng chẳng mua được thứ gì, cũng chẳng tốt lành gì.
Cũng vì lý do đó, cái bánh mousse việt quất định làm hôm nay đành phải để lần sau vậy.
Hôm nay tuy là sinh nhật tôi, nhưng tham khảo lời bác sĩ thú y, sinh nhật của Hoa Hoa cũng gần đến rồi, chỉ trong một hai tháng tới. Tôi cũng thêm phần cho nó, coi như chúng tôi cùng đón sinh nhật. Đủ loại hải sản hấp chín bằng nồi hấp, phần tôi ăn thì nêm nếm gia vị, phần không nêm thì chọn những thứ nó ăn được, nghiền nhỏ đổ vào bát cơm của mèo.
Hoa Hoa tỏ ra vui sướng quá đỗi, dù bình thường nó ăn uống đã rất tích cực, nhưng đây là lần đầu tôi thấy nó vui đến mức vừa ăn vừa giậm chân, vừa ăn vừa phát ra tiếng “a ư”, nghe vừa như sung sướng vừa như ăn vội quá bị sặc.
Trong lòng tôi nghĩ, sau này ngoài thức ăn cho mèo và pate ra, có thể cho nó ăn thêm chút nữa.
Trước đây tôi từng thấy trên mạng nhiều nhà nuôi thú cưng cho ăn thịt sống xương, con vật nuôi cũng rất khỏe mạnh. Nhưng tôi không dám liều cái rủi ro đó, nhất là Hoa Hoa từ khi tôi nuôi đến giờ vẫn ăn đồ chín, đường ruột đã quen rồi, đã lâu không bị rối loạn tiêu hóa. Nhưng dù sao nó cũng từng là mèo hoang, đường ruột đã từng bị tổn thương, giờ đã hoàn toàn khỏi hẳn chưa thì tôi cũng không rõ. Lỡ như đổi thức ăn đột ngột mà đường ruột lại có vấn đề, bắt đầu đi ngoài phân mềm thì không đáng.
Thứ hai là vấn đề ký sinh trùng, dù mua toàn sản phẩm đã qua kiểm dịch, nhưng làm chín vẫn an toàn hơn.
Quan trọng nhất là, tôi đã mua cho nó một lượng lớn thức ăn cho mèo, pate và đồ ăn vặt, nhưng lại không hề chuẩn bị thịt sống xương cho nó, mấy loại thịt nó ăn đều là tôi bớt ra từ khẩu phần của mình.
Xét từ mọi khía cạnh, duy trì cách cho ăn như hiện tại là tốt nhất. Thức ăn cho mèo mua cho nó, ăn đến năm 20 tuổi cũng không hết, không cần thiết phải gây lãng phí không đáng có.
Bữa tối cũng làm rất thịnh soạn. Có món rau xào thập cẩm làm từ rau mọc nhanh tự trồng, vừa hái vừa xào, có thể nói là tươi ngon nhất. Trước đây khi xử lý thịt lợn tôi đã thu được không ít mỡ lợn và tóp mỡ, tiện thể làm món cơm trộn tóp mỡ, thơm phức.
Tuy thời tiết vẫn lạnh, nhưng theo mùa thì giờ đã là mùa xuân, mùa này thì phải ăn rau dại.
Mớ hành tăm mua ở chợ trước đây, thái nhỏ xào với khoai tây non, cho mỡ lợn và ớt bột, thơm không tả nổi. Món rau dại trộn nhiều loại hấp chín, chấm với nước sốt tỏi giã nhuyễn, cũng là món ngon hiếm có.
Món đỉnh nhất phải kể đến thịt ba chỉ kho kiểu “bả tử nhục”.
Đây cũng coi là món đặc sản vùng quê tôi, mùi kho đậm đà, thịt mềm nhũn. Dùng đũa xiên một cái là miếng ba chỉ dày cộp đã tơi ra từng mảnh, thịt nạc không hề khô, thấm vị hoàn toàn, phần mỡ thì càng thơm, dùng lưỡi miết một cái là tan ngay.
Trước đây tôi cũng từng làm mấy lần, nhưng vẫn không ngon bằng mua ở tiệm lâu năm, đúng vị nguyên bản.
Dù hôm đó tôi có mua nhiều, nhưng ăn miếng nào là vơi miếng đó, ngày thường tôi cứ tiếc chẳng nỡ đem ra ăn.
Hôm nay là sinh nhật, đã thèm món này, mà đã có người làm ngon như vậy rồi, thì tôi không việc gì phải hạ mình tự làm nữa.
Ăn uống no say xong, tôi lại bưng ra món rượu gạo tự ủ theo cách làm trong phim “Khu rừng nhỏ”.
Vị rượu rất nhẹ, mùi thơm của gạo và vị ngọt vừa phải, rất hợp để uống kèm bữa ăn, cân bằng độ ngấy của đồ ăn.
Sinh nhật thì cần có nghi thức. Sau bữa tối, tôi tự bưng ra một miếng bánh nhỏ.
Tắt đèn, thắp nến, lặng lẽ khấn vài điều ước trong lòng:
Điều ước thứ nhất là mong tất cả những người tôi quan tâm đều bình an vui vẻ.
Điều ước thứ hai là mong đất nước vượt qua được cơn khốn khó phi thường lần này.
Điều ước thứ ba là mong loài người may mắn một chút, ngày tận thế sớm kết thúc.
Trong lòng thầm khấn, tôi thở dài một hơi, thổi tắt nến.
