Cậu có thể chuẩn bị trước một số thứ cần thiết, nhưng không cần phải như thằng ngốc nghe gió bảo mưa, chạy đến siêu thị hay hiệu thuốc tích trữ ào ào. Làm vậy khiến cậu thấy mình như một thằng ngốc bị tẩy não.
Nhưng chuyện rút tiền mặt lại nhắc nhở cậu một điều rất hay.
Thời đại tiền điện tử, nếu khu này bị cúp điện một thời gian, có ít tiền mặt trong người rất cần thiết. Ít nhất có thể tránh cảnh điện thoại hết pin là thành “người nghèo”.
Nên cậu thoải mái xin Lương Anh một cái thẻ ngân hàng.
Lương Anh nói: “Rút ít tiền mặt cũng tốt. À, dì Lý của con có việc đột xuất xin nghỉ nửa tháng, con tiện đường qua lấy chìa khóa dự phòng giúp mẹ nhé.”
“Vâng, con đi đây. Chị, có đi cùng không?”
“Không đi, chị code!”
“Sạc đầy pin dự phòng nhé, tối nay cúp điện.”
“Ơ!! Suýt quên.”
Rời khỏi nhà, cậu đến ngân hàng rút tiền ở máy ATM. Người rút tiền rất đông, cậu phải xếp hàng lâu mới rút được.
Mỗi ngày máy ATM chỉ rút tối đa 20 nghìn tệ, Lương Thư Vũ rút đúng 20 nghìn.
Rút xong cậu lại đến hiệu thuốc gần nhất mua thuốc. Phố xá vì kỳ nghỉ Deep Blue City mà vẫn hỗn loạn, trời đã tối dần, bóng trắng vừa xẻ đôi bầu trời ban nãy đã biến mất, hoàng hôn cũng không dấu vết, chỉ còn lại bầu trời xanh thẳm bình thường.
Nhìn có vẻ bình thường.
Ngoại trừ giao thông hơi lộn xộn.
15:49.
Hiệu thuốc không đông người. Lương Thư Vũ đã đến thì cũng chẳng như lời Lưu Tiểu Bàng nói, chỉ mua thuốc cảm và kháng sinh.
Cậu là vậy đấy, hơi cứng miệng nhưng mềm lòng. Tuy thấy Lưu Tiểu Bàng “có chuyện bé xé to”, nhưng bạn đã nói đến mức đó, cậu cũng không thiếu tiền, để bạn vui một chút cũng tốt.
“Thuốc cảm, thuốc dạ dày, kháng sinh, vitamin, cô cứ lấy đi.” Lương Thư Vũ vừa nói vừa gửi tin nhắn cho Lưu Tiểu Bàng.
[Anh Lương ơi, quả nhiên anh là người tin tưởng em nhất!]
[Mấy thứ này đúng là thuốc cần có trong nhà, nhưng vẫn chưa đủ, em gửi danh sách của em anh xem!]
“…Thôi được rồi, được lợi còn khoe mẽ à?”
[Ừ mạng hơi chậm, anh đợi tí.]
Cô nhân viên nhà thuốc theo yêu cầu của Lương Thư Vũ lấy một đống để lên tủ kính. Nhìn giá dán trên vỏ, Lương Thư Vũ thấy hôm nay chắc phải xót tiền rồi.
“Tāngchen Kiện Bị, bao nhiêu tiền một chai vậy ạ?”
“Loại này mua ba tặng một.”
Lương Thư Vũ cười: “Không cần ạ, có phải hãng Lìshēng không ạ? Cho cháu một hộp Lìshēng vitamin C.”
Chương 6: Sự cố
Mặt cô nhân viên hiện rõ mấy tia bất mãn, rồi mới miễn cưỡng lấy ở một góc kệ ra hộp vitamin Lìshēng.
Đùa à, vitamin Tāngchen Kiện Bị gần trăm tệ một chai, Lìshēng mấy tệ một hộp, cậu mua vitamin cho Lương Văn Tĩnh nhiều lần thế này, chút kiến thức đó vẫn có.
[Mẹ ơi mạng chậm vãi! Anh nói thẳng luôn, anh còn phải mua thêm bông tăm, khẩu trang, i-ốt, băng gạc, mấy thứ này rẻ, không thể tiết kiệm!]
[Kháng sinh ngoài amoxicillin còn có %……¥%]
“?” Lương Thư Vũ gửi một dấu hỏi qua.
Sao thế, nói nửa chừng sao thành loạn ký tự rồi.
“Lấy thêm i-ốt, bông tăm, khẩu trang, băng gạc, ừm… kháng sinh lấy thêm vài loại.”
Cô nhân viên nhà thuốc liếc Lương Thư Vũ đang gõ điện thoại: “Sao thế, ngày tận thế à? Người nào người nấy đều đi trữ thuốc.”
Ủa?
Lương Thư Vũ bỗng ngẩng đầu.
Người nào người nấy?
“Có nhiều người trữ thuốc không ạ?”
“Cũng không nhiều lắm, nhưng dạng như cháu gặp vài người rồi.”
Lương Thư Vũ cười: “Chiêu bán thuốc của hiệu thuốc bây giờ theo kịp thời đại thế ạ?”
Cô nhân viên hiển nhiên chưa hiểu Lương Thư Vũ nói gì, lúc này tin nhắn của Lưu Tiểu Bàng gửi tới [Thôi, chỉ thế thôi, anh mua đại đi!]
Nhưng ngoại trừ tin nhắn bị loạn ký tự giữa chừng, Lương Thư Vũ chẳng nhận được tin nào khác cả.
“… Là mạng của mày yếu hay máy tao có vấn đề?”
[Hả?]
“Tao không nhận được tin nhắn, tin trước của mày là loạn ký tự.”
Nói với Lưu Tiểu Bàng xong, Lương Thư Vũ lại ngẩng đầu nói với cô nhân viên: “Mấy người kia mua những gì, cho cháu một phần như vậy ạ.”
Mắt cô nhân viên sáng lên: “Được luôn!”
Lương Thư Vũ bỗng… cảm thấy hình như mình lại bị hố. Chẳng lẽ đúng là chiêu bán hàng mới?
…
“Một nghìn ba trăm linh tám tệ, tám tệ bỏ qua nhé, lấy số tròn.”
“Cảm ơn cô.” Lương Thư Vũ cười khổ lấy tiền riêng trả.
“Lần sau lại đến nhé!” Cô nhân viên còn không quên đâm thêm một dao vào đầu gối cậu.
Tức thì hai túi thuốc to tướng trong tay càng trở nên nặng hơn.
Mà lát nữa cậu còn phải đến văn phòng của Lương Anh lấy chìa khóa dự phòng từ dì Lý, có thể tưởng tượng dì ấy nhìn thấy hai túi thuốc trong tay cậu sẽ có ánh mắt kỳ lạ thế nào.
“Vì làm mày vui, tao gần như xài hết tiền túi rồi, trả ơn tao thế nào đây.”
Nhưng Lưu Tiểu Bàng chưa trả lời cậu.
Mà mạng 5G bỗng trở nên rất chậm, quay vòng quay.
Chẳng lẽ sự cố lưới điện còn ảnh hưởng đến trạm 5G à?
Cũng có thể.
Lương Thư Vũ nghĩ thầm, thong thả đến dưới tòa nhà văn phòng của Lương Anh. Vừa đến Hạ Phong Đại Hạ cậu lại bắt đầu đau đầu.
Phòng làm việc của mẹ cậu ở tầng bảy, mà lúc này lưới điện khu này có vấn đề, nên dù thế nào cậu cũng chẳng muốn đi thang máy, vậy chẳng lẽ cậu phải xách hai túi to này leo cầu thang lên tầng bảy?
…
17:04.
Tầng bảy, lưng Lương Thư Vũ đã ướt đẫm mồ hôi. Tầng này có mấy văn phòng cùng nhau thuê, ra khỏi thang thoát hiểm là “Bích Sinh Hoa Viện” bên cạnh, trong đó nhân viên đang gói ghém chuẩn bị tan làm, thấy Lương Thư Vũ mồ hôi nhễ nhại, “Tiểu Lương lại đến chơi à?”
…Trông cậu giống đến chơi sao?
