Lương Thư Vũ chào hỏi họ qua loa, sau khi ra khỏi tòa Bích Sinh Hoa thì đặt hai túi thuốc trước cửa phòng làm việc của Lương Anh, đẩy cửa kính ra, đèn bên trong đã tắt gần hết, mờ mờ ảo ảo.
Chỉ có màn hình máy tính của dì Lý là còn sáng.
“Tiểu Lương tới rồi à? Chờ chút dì đưa chìa khóa cho cháu.”
Một lát sau, cầm chìa khóa xong, dì Lý lại ngồi về chỗ cũ, “Dì còn chút việc phải xử lý xong mới về được, cháu mau về đi, lát nữa trời sẽ mưa to đấy.”
“Vâng.” Cầm chìa khóa, Lương Thư Vũ không nghỉ ngơi thêm mà rời khỏi văn phòng.
Nhưng khi cậu bước ra ngoài mới phát hiện một tấm cửa cuốn chắn ngang đường, thế mà lối thoát hiểm lại nằm phía trong tấm cửa cuốn?
“Cốc cốc cốc.”
“Này? Có ai không?”
Đệch.
Trong đó không còn ai.
Lương Thư Vũ quay đầu lại, đèn số trên thang máy vừa chỉ đến tầng một, e rằng ngay lúc cậu vào đó, mấy người ấy đã đóng cửa cuốn và đi thang máy xuống mất rồi.
Sao lối thoát hiểm lại đặt phía trong cửa cuốn được? Thế này hoàn toàn không đúng quy chuẩn phòng cháy chữa cháy.
Chẳng lẽ cậu chỉ có thể đi thang máy?
Đệch, điên à.
Lương Thư Vũ không nhịn được mà chửi thầm một câu, biết thế sớm muộn gì cũng phải đi thang máy, cậu sao phải vất vả leo cầu thang lên đây làm gì.
Mẹ kiếp.
Lương Thư Vũ đau đầu nhấn nút thang máy, đành chịu vậy thôi.
Mấy người lúc nãy đều xuống thuận lợi, với lại cái thang này cậu cũng đi nhiều lần, chưa từng hỏng hóc, chắc không đến nỗi xui vậy đâu.
Với tiếng “ding” một tiếng, thang máy tới tầng bảy an toàn.
Lương Thư Vũ bước vào, liếc qua các nút bấm. Tòa nhà này cộng với tầng hầm tổng cộng mười tầng, với lại nhìn độ mòn của các nút, thang máy này còn “trẻ” hơn cái ở trung tâm thương mại nhiều.
Thêm vào đó, đây là thang máy quan sát, người đi có thể ngắm cảnh phố xá bên ngoài, nếu có sự cố, người trên phố cũng có thể thấy tình hình bên trong.
Phân tích xong mấy điều này, Lương Thư Vũ mới nhấn tầng một.
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Tuy có phần hơi thừa, nhưng Lương Thư Vũ không cho rằng cảnh giác một chút có gì không ổn.
Cẩn thận vẫn là tốt. Dù sao cậu cũng không muốn bị kẹt trong thang máy.
Thang máy dừng ở tầng năm, một người phụ nữ trẻ dắt hai đứa trẻ bước vào.
Đến giờ, mọi chuyện vẫn rất suôn sẻ.
Cửa thang máy lại từ từ khép lại.
“Em yêu đừng bấm bậy.” Đứa trẻ nghịch ngợm định nghịch các nút trên thang máy, may mà người phụ nữ kịp ngăn lại.
Thang máy lại dừng.
“Em yêu ngoan nào, cửa thang máy sắp mở ra rồi.” Cô vừa ngăn đứa định bấm nút, đứa kia lại bò ra cửa toang hoạch khe cửa, đợi cô kéo cả hai đứa về thì thang máy vẫn chưa mở.
Lương Thư Vũ ngạc nhiên nhìn lên đèn số phía trên, thấy nó vẫn hiển thị tầng năm.
Thế bây giờ dừng ở đâu?
Lương Thư Vũ vội nhìn ra ngoài, dựa vào kết cấu tòa nhà bên ngoài kính, chỗ họ dừng bây giờ chắc ở giữa tầng bốn và tầng năm!
Đệch, cậu xui vậy sao?
Sợ gì gặp nấy!
Tuy ngạc nhiên, nhưng chưa đến mức hoảng loạn. Thang máy nào cũng có thiết bị an toàn, trừ phi thiết bị an toàn bị hỏng, nếu không thang máy sẽ chỉ dừng lại ở đây thôi.
Lương Thư Vũ bình tĩnh bước tới, nhấn nút khẩn cấp trong thang.
Chẳng bao lâu sau, bên kia vọng ra giọng một người đàn ông, Lương Thư Vũ kể tình hình cho đối phương, “Vâng, thang máy đột ngột dừng lại, trong thang ngoài tôi còn có một mẹ và hai đứa trẻ. Thang dừng ở giữa tầng bốn và tầng năm.”
“Được, anh đừng lo, giữ bình tĩnh! Thợ điện vừa đi, tôi đi gọi người về ngay!” Bên kia e rằng không phải nhân viên trực thông thường, còn hoảng hơn cả Lương Thư Vũ.
Lương Thư Vũ còn nghe thấy tiếng ghế bị đổ trong ống nghe.
Giờ thì cậu chỉ cần đợi cứu hộ trong thang máy là được.
Chương 7: Câm miệng
“Mẹ ơi, sao thang máy không chạy nữa vậy?” Người mẹ trẻ thì còn khá bình tĩnh, nhưng nét lo lắng trên mặt vẫn không giấu được, “Em yêu đừng sợ, lát nữa sẽ có chú cảnh sát tới đón chúng ta. Con nhìn xe cộ ngoài kia đi, có nhiều không?”
“Oa, thật nhiều xe quá.” Hai đứa trẻ cũng thật thà và đáng yêu.
Lương Thư Vũ lấy điện thoại định gọi cho Lương Anh báo tình hình, để bà khỏi lo.
Nhưng phát hiện điện thoại chẳng có tí sóng nào.
Đệch. Họa vô đơn chí.
Đến cả sóng 2G cũng không có!
Lương Thư Vũ bất lực xoa xoa trán, tiện tay đặt hai túi thuốc xuống đất, rồi ngồi xếp bằng luôn.
Đợi thôi, chưa đến một tiếng đồng hồ thì đừng mong ra ngoài.
Hôm nay cậu thực sự... coi là xui xẻo không? Có lẽ chưa hẳn, dù sao thang máy của cậu cũng chưa rơi.
Khoảng nửa tiếng sau, nút khẩn cấp vọng ra tiếng: “Mọi người giữ bình tĩnh, đừng sợ! Hôm nay mọi người đều tan ca rồi, tôi mới liên lạc được với người, đang đến đây. Nếu ai có gì khó chịu thì có thể liên lạc với tôi.”
Người phụ nữ trẻ nói: “Anh làm ăn thế nào? Lúc này lẽ ra phải có người trực chứ?”
Người kia nói: “Thưa quý cô, tôi đang trực đây mà? Chỉ là tôi mới tới, chưa quen việc lắm! Với lại hôm nay tình huống đặc biệt quá, thợ điện trực ca có việc gấp ở nhà, xin nghỉ tạm. Nhưng cô đừng lo, tôi đã liên lạc với thợ điện khác, họ sẽ đến nhanh thôi, sẽ sớm cứu mọi người ra ngoài.”
Hai đứa trẻ bắt đầu sợ hãi, tâm trạng người phụ nữ trẻ cũng trở nên tồi tệ.
Nhưng cuối cùng cô không nói gì thêm, cùng Lương Thư Vũ ngồi xuống chờ.
Bên ngoài trời tối rất nhanh, bắt đầu mưa nhỏ. Đèn đường mờ ảo tỏa sáng trong mưa, cảnh sát giao thông đứng dưới đèn đội mưa chỉ đường.
Phố xá thưa dần người qua lại, gió càng lúc càng lớn, dù không nghe được tiếng động bên ngoài, nhưng từ những cành cây ngả nghiêng hung tợn và những chiếc ô bị rung lắc, cũng có thể thấy sức gió mạnh thế nào.
Bão sắp tới.
18 giờ 27 phút.
