Chương 20: Thật sự dọn sạch
Cái nước L coi trọng tự do dân chủ nhất cũng chỉ có mỗi điểm này là tốt: đất rộng người thưa, trên đường còn không có camera giám sát.
Lúc này, gia đình David đang ca hát nhảy múa, uống rượu ăn thịt, ăn mừng vụ thu hoạch lớn hôm nay của họ.
Giữa tiếng cười đùa, còn có thể nghe thấy sự đắc ý và ngạo mạn của họ.
"Ha ha ha, David, vẫn là anh thông minh, đem cái rác năm ngoái bán cho cô đàn bà Tung Của đó."
"Hừ, người Tung Của vốn nhát gan yếu đuối nhất, huống chi là đàn bà, tôi hù dọa một chút là nó đồng ý hết."
"Cái thứ rác rưởi chúng ta không vừa mắt, nói không chừng người Tung Của còn coi như báu vật ấy chứ, tôi nghe nói người Tung Của nghèo lắm, từng đứa còn không no bụng nữa là."
"Vậy sau này đồ quá hạn, chúng ta đều để dành cho người Tung Của, coi như làm từ thiện vậy. Ha ha ha..."
...
Làm từ thiện?
Vậy tôi sẽ làm thỏa mãn các người!
Hứa Tư Thần đang trốn trong bóng tối thu hồi ánh mắt, lặng lẽ không một tiếng động đi về phía nhà kho.
Một nhà, hai nhà...
Nhà kho của David, nhà kho của anh em David, nhà kho của nhà vợ David, nhà kho của anh em vợ David...
Bất cứ chỗ nào cô đi qua, một hạt gạo cũng không để lại.
Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi, không gian của cô đã chất đầy đủ loại lương thực và thịt gia súc gia cầm đã qua chế biến.
Đây đều là những thứ họ thu dọn sẵn sàng để giao dịch cho siêu thị lớn vào ngày hôm sau, bây giờ đều thành của cô cả.
So với số lượng cô đã đặt mua trước đó còn nhiều hơn gấp mấy lần.
Ừm —
Thỉnh thoảng bị chơi một vố, kỳ thực cũng tốt.
Ngày hôm sau, khi Hứa Tư Thần còn đang nằm trong khách sạn ngủ say sưa, một trang trại ở ngoại ô thành phố đã vang lên từng hồi tiếng kêu thảm thiết.
"A a a —, đồ của tôi, đồ trong kho sao lại không thấy đâu..."
Nhìn cái kho trống rỗng không một thứ gì, David nhất thời không chịu nổi kích thích mà ngất lịm đi.
Trong nhất thời, tiếng chửi rủa, tiếng khóc lóc vang khắp cả trang trại.
Mà càng khiến bọn họ tuyệt vọng hơn là, vì đến hạn không giao được hàng, còn có tiền phạt vi phạm hợp đồng trên trời đang chờ bọn họ trả.
Những chuyện hậu quả này, Hứa Tư Thần không quan tâm.
Thời gian tiếp theo, cô vừa chờ chuyển phát nhanh Amazon, vừa chạy các trạm xăng, thu mua xăng và dầu.
Chạy một ngày tổng cộng thu được hai mươi tấn xăng, mười tấn dầu diesel, tương đương với lượng dầu chứa của một xe bồn lớn.
Số lượng này, nếu dùng tiết kiệm, chắc đủ cho cô dùng trong ngày tận thế rồi nhỉ.
Nhưng cô không muốn tiết kiệm.
Dù sao vẫn còn thời gian, đến lúc đó thu thêm cũng kịp.
Và trong thời gian đó, Hứa Tư Thần cũng phát hiện ra các nơi ở bang J bắt đầu xuất hiện tình trạng ngập úng ở nhiều mức độ khác nhau.
Cơ sở hạ tầng cũ kỹ, cống thoát nước tắc nghẽn, mưa không dứt, khiến nước đọng trên mặt đất càng lúc càng sâu, thậm chí ảnh hưởng đến việc đi lại.
Tối về khách sạn, Hứa Tư Thần lấy từ không gian ra một phần món lẩu cay Tứ Xuyên, vừa ăn vừa xem tin tức trên tivi.
Đa số đều phát về lượng mưa ở các nơi trên nước L, mưa trên diện rộng liên tiếp nhiều ngày, là trận mưa trên diện rộng đầu tiên trong lịch sử nước L.
Không ít thanh niên nước L điên cuồng chạy trong mưa, chỉ để ăn mừng khoảnh khắc lịch sử này.
Đối với điều này, Hứa Tư Thần chỉ thấy buồn cười.
Ăn mừng?
Ăn mừng ngày tận thế sắp đến à?
Tiếp theo đó, chuyên gia của cục khí tượng phân tích, trận mưa này còn kéo dài khoảng một tuần nữa, khuyến cáo người dân chú ý an toàn khi đi lại.
Hứa Tư Thần bĩu môi, tiếp tục xì xụp món lẩu cay của mình.
Món lẩu cay của quán này ngon thật.
Lúc về đặt thêm một trăm... hai trăm phần nữa.
Cuối cùng, đến ngày thứ ba kể từ khi truyền tống, tất cả những thứ đã đặt mua đều lục tục đến nơi, bao gồm cả kính, cửa và thép tấm đã đặt trên Amazon.
Kiểm tra từng cái một, xác định không có vấn đề gì, cô liền thu hết vào không gian.
Chuyến đi nước L lần này, cũng gần đến hồi kết thúc rồi.
Trên đường đi ngang qua một cửa hàng bán máy phát điện năng lượng mặt trời, Hứa Tư Thần không nhịn được lại vào mua sắm một đợt.
Mua năm mươi bộ loại tấm pin quang điện mặt trời mới nhất trong cửa hàng, được cho là đạt hiệu suất chuyển đổi 60%, cùng với bộ điều khiển sạc, bộ pin chu kỳ sâu và biến áp.
Lúc này, cách lúc cô truyền tống về còn ba tiếng nữa.
Xác định không còn thiếu sót gì, Hứa Tư Thần liền khởi động truyền tống không gian.
Mở mắt ra lần nữa, đã trở về khách sạn ở Giang Thành.
Vì chênh lệch múi giờ, lúc này đã là nửa đêm.
Hứa Tư Thần đơn giản rửa mặt qua loa, rồi trực tiếp lên giường ngủ.
Lúc này cô cần nghỉ ngơi, để dưỡng sức.
Bởi vì ngày mai, cô sẽ làm một chuyện động trời!
Ngày hôm sau, Hứa Tư Thần tỉnh dậy đã gần trưa.
Như thường lệ gọi dịch vụ phòng, đặt hơn chục phần ăn.
Ăn một phần nhỏ, phần lớn vẫn như thường lệ thu vào không gian.
Còn cách thời gian dự định hơn một tiếng, Hứa Tư Thần ở trong khách sạn không ra ngoài, chỉ làm vài động tác khởi động.
Cho đến khi đồng hồ báo thức trên điện thoại reo, cô đeo cho mình một cặp kính áp tròng màu xanh, rồi chụp lên một cái mũ trùm đầu màu đen, chỉ để lộ hai mắt.
Soi gương, xác định lại nhiều lần không để lộ một sơ hở nào, cho dù có đối mặt trực diện với người khác, cũng tuyệt đối không bị nhận ra, thì sự căng thẳng trong lòng mới vơi đi một phần.
Đúng vậy, hôm nay cô chuẩn bị truyền tống bản thân vào kho vũ khí của nước L, sau đó dọn sạch nó.
Tiền đề là, tọa độ đó không có vấn đề gì.
Hít sâu vài hơi, Hứa Tư Thần liền nhập vào không gian chuỗi tọa độ đó, rồi mở truyền tống không gian.
Sau tia sáng trắng, Hứa Tư Thần lập tức mở mắt.
Mọi thứ trước mắt, khiến cô không kìm được kích động mà run nhẹ.
Thành công rồi!
Cô thực sự đã thành công tiến vào kho vũ khí của nước L.
Trong không gian tối mờ, tầm mắt có thể thấy đều là từng thùng súng đạn, đồ đạc nhiều đến nỗi không còn chỗ đặt chân.
Để tránh sinh chuyện ngoài ý muốn, Hứa Tư Thần cũng không dám mở thùng ra kiểm tra từng cái, chỉ vừa chạm vào, vừa dùng ý thức, nhanh chóng thu hết mọi thứ vào không gian, ngay cả một cọng rơm rơi trên đất cũng không bỏ qua.
Chưa đầy năm phút, cái kho vũ khí rộng hơn 3 vạn mét vuông này đã bị cô thu sạch.
Không dừng lại một giây, trong khoảnh khắc dọn sạch kho, Hứa Tư Thần liền khởi động truyền tống không gian.
Chớp mắt một cái, đã từ kho vũ khí của nước L trở về khách sạn ở Giang Thành.
Có lẽ vì chuyện đã làm quá kích thích, cho dù đã bình an trở về, tim Hứa Tư Thần vẫn đập nhanh một cách khác thường.
Toàn thân càng không ngừng run nhẹ không kiểm soát.
Kho vũ khí của nước L, đó là nơi kiếp trước cô nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Kiếp này, cô lại viển vông, muốn dọn sạch nó.
Càng viển vông hơn là, cô còn làm được, mặc dù cái kho đó chỉ là một trong hơn 100 cái kho, nhưng vậy cũng đủ khiến cô kích động đến run rẩy toàn thân.
Không biết là vì kích động hay sợ hãi, Hứa Tư Thần nhất thời cũng không vào không gian xem chiến lợi phẩm thu được, trực tiếp nằm thẳng cẳng trên giường, đầu óc trống rỗng.
Nào ngờ ngay giây phút sau khi cô rời đi, cánh cửa đóng chặt của kho vũ khí số 7 đã bị cô dọn sạch kia được người ta mở ra.
Người lính mở cửa là nhân viên hậu cần phụ trách quản lý kho vũ khí, lần này vào là theo lệnh cấp trên kiểm kê kho vũ khí tồn kho, dùng để xin cấp bù phần hao hụt.
Nhưng khi họ mở cửa, nhìn thấy cái kho trống rỗng không một thứ gì, nhất thời còn tưởng mình đi nhầm chỗ.
Mãi đến khi đi qua đi lại xác nhận, cái kho trống trải đến nỗi nghe được tiếng vọng trước mặt này đúng là kho vũ khí ngày thường bọn họ nhồi nhét đầy ắp, thì lập tức phát ra những tiếng thét kinh thiên động địa.
