Chương 21: Lần này sướng rồi, lần sau còn dám!
Ngay sau đó, tiếng còi báo động vang lên.
Toàn bộ kho vũ khí bị phong tỏa hoàn toàn, chặt chẽ đến mức một con ruồi cũng không bay ra nổi.
Sau một hồi hỗn loạn, họ xác định chỉ có kho số 7 bị trộm, mà còn bị lấy sạch trơn, không còn một cọng tóc.
Họ kiểm tra tất cả camera ở các lối vào, nhưng không thấy bất kỳ ai ra vào.
Còn camera trong kho?
À, trong kho không có lắp camera.
Còn nguyên nhân?
Ai mà biết được, dù sao thì nạn tham nhũng của lính nước L cũng nổi tiếng thế giới, giống như kho vũ khí của họ vậy.
Động tĩnh lớn này nhanh chóng thu hút sự chú ý của những kẻ có tâm.
Những kẻ có tâm đó chính là dân chợ đen.
Kể từ khi thấy cái lệnh treo thưởng kỳ quặc đó, họ tuy khinh bỉ, chế nhạo, không tin chủ lệnh treo thưởng sẽ làm gì được kho vũ khí nước L, nhưng cũng tò mò mục đích thực sự của việc treo thưởng tọa độ kho vũ khí.
Một trong số đó là George, hacker xếp hạng thứ chín.
Hắn biết từ miệng K rằng tọa độ trong lệnh treo thưởng là kho vũ khí Hắc Thủy lớn nhất nước L.
Thế là hắn lái xe thẳng đến gần kho vũ khí để có thể nắm được mọi động tĩnh bên trong trong thời gian ngắn nhất.
Vì điều này, hắn còn bị không ít người chế nhạo.
"George, óc mày có vấn đề à? Mày thực sự tin sẽ có người đột nhập vào kho vũ khí nước L? Điên rồi!!"
George cũng cảm thấy mình có thể điên thật.
Chuyện vô lý như vậy, mà trong lòng hắn lại tin vài phần.
Mấy ngày trôi qua, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Đúng lúc George nghĩ rằng chủ lệnh treo thưởng như dân mạng nói, là có tiền không biết tiêu xài, nên bỏ ra mười vạn L tệ để tiêu khiển, thì bỗng nghe thấy một tiếng còi báo động chói tai.
Chưa kịp phấn khích dùng ống nhòm cao cấp để xem tình hình bên trong, một đám lính vác súng thật đạn thật đã xông vào, ấn George xuống đất, rồi lôi hắn đi một cách thô bạo!
"Nói! Mày là ai? Sao lại lén lút quanh khu quân sự suốt? Vụ mất trộm kho vũ khí có liên quan đến mày không?"
Một loạt câu hỏi cùng viên sĩ quan dữ tợn suýt làm George sợ ngất đi.
Cho đến khi hắn nghe thấy năm chữ "kho vũ khí mất trộm".
"Kho vũ khí thực sự bị trộm à?" George vốn đang sợ hãi, bỗng nhiên mắt sáng lên phấn khích.
Mắt viên sĩ quan nheo lại nguy hiểm: "Nghe ý mày, mày biết trước kho vũ khí sẽ bị trộm?"
Bản năng sinh tồn khiến George nhận ra nguy hiểm, hắn vội lắc đầu chối: "Không, không phải tôi!"
Dưới ánh mắt của viên sĩ quan, George nuốt nước bọt, vừa căng thẳng vừa phấn khích nói: "Nhưng tôi, tôi có thể biết ai làm!"
Viên sĩ quan nhìn trang web chợ đen mà George mở ra, nhìn lệnh treo thưởng hiện trên đó, mặt tối sầm lại.
Cùng lúc đó, khi chạm vào máy tính, George đã gửi tin tức về vụ mất trộm kho vũ khí của quân khu W lên chợ đen.
Ngay lập tức, cả chợ đen nổ tung.
Họ ào ào vào bình luận dưới lệnh treo thưởng của Hứa Tư Thần.
"Có phải mày không? Là mày đúng không? Nhất định là mày!"
"Chúa ơi, mày làm thế nào vậy? Xin chỉ giáo, xin hướng dẫn!"
"Đây có phải là trùng hợp không? Mấy người biết đấy, lính tham nhũng nổi tiếng mà!"
...
So với trước đây toàn là chế nhạo và khinh bỉ, giờ đây đã đầy ắp sự ngưỡng mộ.
Trên chợ đen, chưa bao giờ có bất kỳ quan điểm đạo đức nào, chỉ có thực lực là vua.
Cuối cùng, tin tức lan từ chợ đen ra toàn mạng, trở thành hot search.
Trong khoảnh khắc, kho vũ khí Hắc Thủy và đơn vị đồn trú của nó mất hết mặt mũi.
Chỉ huy tối cao của quân khu ra lệnh cho họ tìm ra kẻ trộm trong vòng 24 giờ.
Nhưng kẻ trộm như một bóng ma, không để lại một dấu vết nào.
Khi Hứa Tư Thần xem được tin tức, đã là trưa hôm sau.
Có lẽ quá kích thích, thần kinh căng thẳng quá mức, cô đã ngủ suốt 24 tiếng.
Sau khi thức dậy, cô mới có cảm giác thực sự rằng mình đã dọn sạch một kho vũ khí.
Ý thức chìm vào không gian, nhìn những thùng xếp trong góc, rồi mở từng cái một.
Dần dần, mắt cô tròn xoe.
Vì căng thẳng, lúc ở kho vũ khí, cô không nhìn rõ đã thu những thứ gì.
Giờ nhìn thấy, cô không khỏi muốn giơ ngón tay cái khen mình.
Không gian rộng vài trăm mét vuông, chất đầy vũ khí trang bị từ dưới lên trên, chủng loại hoa mắt, số lượng kinh người.
Súng lục chiến đấu, súng trường, súng tiểu liên, đạn và lựu đạn, áo chống đạn, mũ chống đạn, cùng đủ loại đạn cỡ lớn nhỏ.
Ngoài ra còn có rocket, súng phun lửa, và rất nhiều vũ khí trang bị cô không biết tên.
Điều khiến cô kinh ngạc nhất là cô còn thu được hai xe bọc thép phóng hệ thống chống tên lửa XD.
Trước đây cô từng nghe trên mấy diễn đàn về thứ này, nhưng lúc đó chỉ là ý tưởng khái niệm, không ngờ nước L đã sản xuất ra thật rồi.
Trời ơi!
Trong không gian đầy gà vịt thịt cá của cô, giờ lại có hai xe bọc thép phóng hệ thống chống tên lửa XD.
Hứa Tư Thần thề, nếu lúc đó nhìn rõ, cô tuyệt đối sẽ không thu vào.
Dù sao thu về cũng chẳng để làm gì.
Nhưng nghĩ đến kiếp trước, khi mấy nước khốn kiếp lái xe bọc thép tung hoành ở Tung Của, Hứa Tư Thần bỗng nhiên bình tĩnh lại.
Cô không dùng được thì có thể cho cha Già dùng mà.
Đến khi tận thế, thiên nhãn không còn nữa, cô sẽ tìm cách đưa hết vũ khí không dùng đến trong không gian cho họ.
Nghĩ thông suốt rồi, Hứa Tư Thần cảm thấy mình lại ổn.
Nhìn tên lính nào đó trên TV đang lớn tiếng đe dọa, Hứa Tư Thần khinh thường cười một tiếng.
"Hừ, lần này sướng rồi, lần sau còn dám!"
Nói xong, cô thong thả cầm điện thoại lên, gọi dịch vụ phòng như mọi ngày.
Nhân viên lễ tân vừa nghe tên món ăn trong điện thoại, vừa nhanh tay ghi vào sổ nhỏ.
Cho đến khi đầu dây bên kia đọc xong thực đơn, nhân viên mới bình thản nói: "Gói hai mươi suất mang đi phải không ạ? Đã giúp quý khách gửi đơn hàng, xin quý khách vui lòng chờ một lát, chúng tôi sẽ sắp xếp giao đồ ăn sớm nhất."
Ợ một tiếng đầy hài lòng, Hứa Tư Thần lấy kính, cửa, thép tấm đã đặt làm riêng từ không gian ra, bỏ vào xe tải nhỏ, rồi lái thẳng đến Trung Hoa Viên.
Để hoàn thành nhiệm vụ trang trí đúng hạn, quản lý công trình đã thuê tới ba mươi công nhân.
Khi Hứa Tư Thần bước vào, cô thấy căn nhà vốn khá rộng, giờ nhìn qua lại có vẻ hơi chật chội.
Nhưng đông người thì đông, ai nấy đều làm việc của mình, không hề lộn xộn.
"Sếp, chị đến rồi!" Quản lý thấy Hứa Tư Thần liền bỏ việc đang làm, đón chào.
Hứa Tư Thần: "Chú Lưu, chú gọi vài người xuống cùng tôi khiêng đồ."
Lắp xong cửa, cửa sổ, lại gắn thép tấm vào tường, tiến độ thi công lại tiến thêm một bước lớn.
Để kiểm tra độ chắc chắn của cửa sổ, Hứa Tư Thần trực tiếp dùng búa tạ đập mạnh mấy cái, kính không hề có vết xước nào.
Hứa Tư Thần mới yên tâm.
Nhớ ra chức năng phóng điện cao áp khi đặt làm cửa, Hứa Tư Thần bỗng nhiên hứng thú.
Ừm, còn có thể điều khiển từ xa.
Đến lúc đó dù cô không có nhà, cũng có thể đập chết mấy tên khốn thèm thuồng nhà cô, thật hoàn hảo.
Bật công tắc.
Ngay lập tức, tiếng "xèo xèo" vang lên.
Một cái đùi gà treo trên cửa lập tức bị nướng chín tới, thậm chí còn thoang thoảng mùi thịt.
Hứa Tư Thần hài lòng.
Còn đám thợ thi công thì sợ đến mặt mày tái mét.
