13. Thang Hình mất tích?
Đúng mười một giờ, Ôn Dĩ Ninh gọi Tạ Hoài Tín dậy đúng giờ.
Khi Tạ Hoài Tín còn mơ mơ màng màng mở mắt ra, liền nhận thấy bầu không khí trong xe căng thẳng bất thường.
Giáo viên chủ nhiệm đang ôm một bạn nữ nhẹ giọng an ủi, nhưng cô bạn ấy cứ nấc lên mãi, mặc cho các bạn xung quanh khuyên can thế nào cũng không thuyên giảm.
Chương Hàm Linh đứng bên cạnh châm dầu vào lửa, vẻ mặt đầy vẻ sốt ruột, thi thoảng lại buông vài lời châm chọc.
Điều bất ngờ là Chu Hi, người vốn không ưa gì Chương Hàm Linh, lần này lại chẳng nói câu nào, chỉ đứng lạnh lùng nhìn.
Còn Thẩm Giai Giai thì tỏ ra khó xử, mấy lần định nói lại thôi, cuối cùng vẫn im lặng.
Mấy bạn nam tụ tập ở cửa xe, hình như đang bàn tán chuyện gì đó.
Tạ Hoài Tín cau mày, khẽ vỗ vào tay Ôn Dĩ Ninh: “Có chuyện gì thế?”
Ôn Dĩ Ninh khoanh tay, bực bội nói: “Còn không phải tại Hà Đan Đan. Tối qua mọi người ra ngoài đi vệ sinh thì cô ấy không đi, nửa tiếng trước lại bảo nhịn hết nổi đòi đi.”
“Mọi người thấy mặt cô ấy đúng là khó coi, nên bàn nhau đi cùng cho an toàn, vậy mà cô ấy cứ đòi đi xa một chút, bảo ngại. Thẩm Giai Giai tốt bụng quá nên nói sẽ đi cùng.”
“Thẩm Giai Giai được lòng mọi người, nhiều bạn cũng tình nguyện đi cùng, với lại ban ngày sương mù cũng loãng hơn ban đêm.”
“Trần Hoán chẳng phải thầm thích Thẩm Giai Giai à? Cũng đi theo. Chu Hi không biết giở chứng gì cũng đi cho vui. Kỳ lạ nhất là Thang Hình, thế mà lại xách dao đi theo.”
“Lúc đó có người hỏi cậu ta mang dao làm gì, nhưng cậu ta chẳng thèm để ý.”
“Kết quả là lúc về, họ phát hiện một cánh tay đứt lìa bên đường, hốt hoảng chạy về, rồi mới nhận ra Thang Hình biến mất.”
“Cái con Hà Đan Đan đó, về đến nơi cứ khóc mãi, giáo viên chủ nhiệm thì an ủi, bảo không phải lỗi của cô ấy.”
“Còn có mấy người quá đáng hơn, bảo Thang Hình tự mình đòi đi, đi lạc cũng là lỗi của cậu ta.”
“Haizz, tớ phục luôn.”
Giọng Ôn Dĩ Ninh lộ rõ vẻ phẫn nộ, rõ ràng là thấy bất công cho Thang Hình.
Dù cô với cậu ta không thân, nhưng tối qua Thang Hình đưa cho Tạ Hoài Tín một con dao tốt, khiến cô có ấn tượng khá tốt về cậu ta.
“Cậu biết rõ chi tiết vậy, chẳng lẽ cậu cũng đi theo à?” Tạ Hoài Tín bình tĩnh hỏi.
“Không có, tớ sợ chết lắm.” Ôn Dĩ Ninh lắc đầu, “Nhưng cậu không lo cho sự an toàn của Thang Hình à?”
“Lo lắng cũng vô ích, bên ngoài tình hình thế nào chẳng ai rõ… Có ai đi tìm cậu ấy không?”
“Hồ Duệ và Dương Sách có tìm quanh khu vực gần đó, nhưng không dám đi xa, không thấy tung tích. Ban đầu Lâm Vũ Hàm định dẫn người đi tìm, nhưng thầy Hạ bảo nguy hiểm quá, cuối cùng đành bỏ dở.”
Ôn Dĩ Ninh kể lại rõ ràng mọi chuyện, bao gồm thời gian tìm kiếm của Hồ Duệ và những người khác, phạm vi, cũng như phản ứng khác nhau của các bạn trong lớp.
Tiếng khóc của Hà Đan Đan đúng là phiền phức, nhiều bạn đều cho rằng nếu không phải tại cô ấy lắm chuyện thì Thang Hình cũng không mất tích.
Giờ thì chỉ biết khóc, chẳng có hành động thiết thực nào, đúng là nước mắt cá sấu.
Thực ra Tạ Hoài Tín cũng không hiểu rõ tình hình của Thang Hình.
Cậu cảm thấy con người Thang Hình không đơn giản, không giống kiểu dễ gặp chuyện.
Thêm nữa, hôm qua Thang Hình tỏ ra rất hứng thú với quái vật ăn thịt người, Tạ Hoài Tín có lý do để nghi ngờ rằng cậu ta đã phát hiện ra điều gì đó nên chủ động rời đi.
Nói vậy thì cánh tay đứt lìa đó chính là manh mối quan trọng.
“Có ai chụp ảnh cánh tay đứt lìa không?” Tạ Hoài Tín hỏi.
“Không rõ, tớ không hỏi.” Ôn Dĩ Ninh lắc đầu.
Tạ Hoài Tín đứng dậy đi đến bên Chu Hi, khẽ hỏi: “Nghe nói lúc nãy các cậu ra ngoài gặp chuyện, cánh tay đứt lìa đó, có chụp ảnh không?”
Chu Hi ngẩng đầu nhìn cậu, có vẻ hơi bất ngờ vì cậu bắt chuyện, nhưng nhanh chóng phản ứng lại: “Tất nhiên là có, gặp chuyện như vậy, phải chụp vài kiểu làm kỷ niệm chứ.”
Giọng cô mang vài phần ẩn ý.
“Cho tớ xem được không?”
“Được chứ.”
Chu Hi mở album ảnh trong điện thoại, tìm tấm ảnh cánh tay đứt lìa đưa cho Tạ Hoài Tín: “Đây, mấy tấm này, chụp từ nhiều góc độ.”
Cánh tay đứt lìa đó rất mảnh mai, trông như cánh tay phụ nữ, giống như bị xé đứt ra vậy. Rìa vết đứt có vài vết cắn xé, dễ khiến người ta liên tưởng đến con gấu đen được nhắc đến tối qua.
Nhưng Tạ Hoài Tín chỉ liếc mắt đã nhận ra, đó hoàn toàn không phải vết cắn của gấu, mà rõ ràng giống vết cắn của con người, chỉ là sắc bén hơn mà thôi.
Quái vật ăn thịt người, hay là thứ gì khác… Tạ Hoài Tín chìm vào suy nghĩ.
“Cậu nhìn ra gì rồi à?” Giọng Chu Hi cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Tạ Hoài Tín trầm ngâm một lát, hỏi: “Có thể cho tớ mượn điện thoại xem kỹ hơn được không?”
“Cậu tự xem đi.” Chu Hi vui vẻ đồng ý.
Tạ Hoài Tín phóng to mấy tấm ảnh ra so sánh, hàng lông mày đang cau chặt dần dần giãn ra, sau đó trả lại điện thoại.
“Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo, cậu nhìn ra gì rồi?” Chu Hi hỏi dồn.
Tạ Hoài Tín không trả lời trực tiếp, mà hỏi ngược lại: “Chắc cậu biết Thang Hình đi đâu rồi chứ?”
Vẻ mặt Chu Hi thoáng qua chút không tự nhiên, che giấu bằng cách ho nhẹ hai tiếng: “Cậu nói gì vậy, tớ không biết.”
Tạ Hoài Tín cười khẩy: “Vừa nãy Ôn Dĩ Ninh kể với tớ, các cậu phát hiện cánh tay đứt lìa trên đường về, hốt hoảng chạy về rồi mới nhận ra Thang Hình biến mất.”
“Nhưng bây giờ tầm nhìn không tệ, nếu các cậu đi theo đường cũ, tại sao lúc đi không phát hiện cánh tay, mà lúc về lại thấy? Chẳng lẽ cánh tay tự nhiên mọc ra? Hay là có người cố tình đặt ở đó?”
“Mọi người đều hoảng loạn chạy về, tại sao cậu lại có thời gian chụp ảnh từ nhiều góc độ?”
Giọng Tạ Hoài Tín hạ rất thấp, với lại những người khác đang rối loạn, chẳng ai chú ý đến họ đang nói gì.
Cậu mỉm cười: “Nói đi, rốt cuộc Thang Hình đi đâu rồi?”
Chu Hi thở dài: “Khó trách Thang Hình bảo tớ, nếu cậu đến hỏi thì thành thật khai báo.”
“Cánh tay đứt lìa đó là do Thang Hình phát hiện ở đuôi xe lúc sáng, nhưng không phải cậu ấy đặt trên con đường đó. Cậu ấy chỉ ném nó đi xa, nhưng không hiểu sao nó lại xuất hiện trên con đường đó. Thang Hình bảo cậu ấy phát hiện ra vài điều thú vị, muốn đi xem thử.”
“Cậu ấy còn nói, nếu cậu đến hỏi thì bảo là cậu ấy đi tìm quái vật ăn thịt người… ừm, chơi. Còn nếu cậu không hỏi thì thôi.”
