Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Tích Trữ Trăm Tỷ Vật Tư Nuôi Cả Nhà > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57: Bị ném trên vách đá

 

Kim Lang tháo xong bom trên cầu thang, lại bắt đầu tháo bom trên bệ cửa sổ.

 

“Làm thế nào anh mới chịu buông tha cô ấy?” Tạ Mục Thần nhượng bộ hỏi.

 

“Vậy để cô ấy sinh cho cậu một đứa nhỏ giống cậu, cho tôi chơi, tôi sẽ không động vào cô ấy!” Kim Lang nói với vẻ không đứng đắn.

 

“Cô ấy khác chúng ta, cô ấy hoàn toàn không có chút căn cơ nào, sẽ bị anh giết chết mất!” Tạ Mục Thần vẫn muốn tiếp tục kháng cự.

 

Nhưng nào còn thấy bóng dáng Kim Lang đâu, thu xong bom hắn đã chạy mất hút từ lúc nào!

 

“Hắn đâu rồi?” Thấy Thỏ Tử và những người khác quay về, Trần Quảng Nghị dẫn người chạy đến tòa nhà bỏ hoang. Cái thằng điên ấy chuyện gì cũng dám làm, ai biết được có khi nào nó lại giở trò, bắt cóc Tạ Mục Thần mất.

 

Một đám người thấy Tạ Mục Thần cũng an toàn trở về, liền kéo nhau hùng hùng hổ hổ đi về phía khu biệt thự.

 

“Hỏng rồi!” Tạ Mục Thần nhìn đám thuộc hạ đông đảo đi phía sau, đột nhiên hét lớn!

 

Nói xong, anh ta như phát điên chạy lên núi, vừa chạy đến cổng khu biệt thự, Thỏ Tử và đám người đang mỗi người vác một cây gỗ chạy quanh bức tường cao sáu mét.

 

“Cô Ngô đâu?” Tạ Mục Thần lớn tiếng hỏi!

 

“Hả?” Thỏ Tử mặt đầy ngơ ngác, hắn cũng vừa mới về, không biết trong biệt thự thế nào.

 

Tạ Mục Thần thấy vẻ mặt Thỏ Tử, liền hô lên mắc bẫy! Bọn họ trúng kế điệu hổ ly sơn của cái thằng điên đó, bắt cóc Thỏ Tử và đám kia là giả, dụ tất cả mọi người đi rồi bắt cóc Ngô Chân Chân mới là mục đích thật sự của hắn.

 

“Mau đi tìm cho tôi!” Tạ Mục Thần gầm lên giận dữ.

 

Thấy Tạ Mục Thần nổi giận, mọi người không dám lơ là. Vội vàng người lên núi, người xuống núi, dù là một cọng cỏ, một viên gạch cũng không bỏ sót. Tìm suốt một ngày một đêm, mọi người lục tung cả núi Ngũ Liên, chẳng thấy bóng dáng Ngô Chân Chân đâu.

 

Tạ Mục Thần biết, e rằng Ngô Chân Chân đã bị Kim Lang đưa khỏi núi Ngũ Liên, thậm chí khỏi Nam Thành từ lâu.

 

Trời đất bao la, thực sự không biết tiếp theo nên đi đâu tìm họ, nhưng Tạ Mục Thần không muốn bỏ cuộc, dặn Trần Quảng Nghị trông nhà, còn mình dẫn vài người lên đường tìm Ngô Chân Chân.

 

Tạ Mục Thần lo lắng dì Ngô và mọi người biết sẽ lo, liền bảo mọi người thống nhất một lời, nói rằng Ngô Chân Chân cùng Tạ Mục Thần đi Ngọc Thành, lấy số ngọc thạch chưa kịp vận chuyển về.

 

Ngô Tú Phượng vốn nửa tin nửa ngờ, vì Ngô Chân Chân là đứa con hiếu thảo, đi xa không thể không chào hỏi một tiếng đã đi. Nhưng nghe nói đi cùng Tạ Mục Thần, bà liền yên tâm, tâm tư của Tạ Mục Thần với Ngô Chân Chân, ngoại trừ Ngô Chân Chân, ai cũng thấy rõ, họ tin Tạ Mục Thần sẽ không làm hại Ngô Chân Chân.

 

Chỉ có Hân Nhi, người thông thạo tâm lý học, liếc mắt đã nhìn thấu lời nói dối của họ. Nhưng thấy sự lo lắng trong mắt mọi người, cô bé biết chắc mọi người cũng đang sốt sắng tìm mẹ mình, có khi Tạ Mục Thần đang trên đường tìm mẹ nó, nên không nói gì thêm.

 

Cô bé cũng không muốn ông bà ngoại và cậu lo lắng, và nó tin mẹ nó sẽ bình an, dù sao kiếp trước một người phụ nữ yếu đuối như mẹ nó còn có thể nuôi nó, một đứa trẻ nhỏ xíu, sống sót trong ngày tận thế đầy rẫy kẻ ác.

 

Nó cũng không định lén lút ra ngoài tìm, bây giờ nó chỉ là một đứa trẻ vài tuổi, ra ngoài chỉ thêm phiền cho mọi người. Điều nó có thể làm bây giờ là ở nhà chăm sóc ông bà ngoại, chờ mẹ về.

 

Trên một vách đá, Ngô Chân Chân như một mảnh vải rách bị Kim Lang ném lên tảng đá.

 

Kim Lang bắt mạch cho cô, mày nhíu chặt, thể chất yếu vậy khó trách lâu như vậy không sinh được đứa nhỏ cho hắn chơi.

 

Bắt mạch xong, Kim Lang một chưởng đánh vào gáy Ngô Chân Chân, cô mới từ từ tỉnh lại.

 

“Anh là ai!” Ngô Chân Chân tỉnh dậy thấy Kim Lang, mặt đầy cảnh giác nhìn hắn.

 

“Kim Lang!” Kim Lang nhìn cũng chẳng thèm nhìn Ngô Chân Chân, trả lời.

 

“Đây là đâu?” Ngô Chân Chân lại hỏi.

 

“Vách đá! Cô không tự nhìn à?” Kim Lang bực mình, toàn hỏi mấy câu gì thế này. Đàn bà này trông có vẻ không thông minh lắm.

 

Ngô Chân Chân đứng dậy nhìn quanh vách đá cheo leo, không nhịn được rùng mình một cái, vách đá dựng đứng, bốn bề dốc đứng như bị rìu khổng lồ chặt đẽo. Thêm vào thời tiết cực lạnh, chỗ nào có thể đặt chân cũng đóng đầy băng nhọn. Ngô Chân Chân nghi hoặc nhìn Kim Lang, hắn đã đưa cô lên đây bằng cách nào?

 

“Hỏi xong chưa? Tôi đi đây!” Kim Lang đứng dậy phủi bụi trên mông, quay người định đi.

 

“Khoan đã!” Ngô Chân Chân thấy Kim Lang muốn đi, vội gọi hắn lại.

 

“Còn vấn đề gì nữa?” Kim Lang quay đầu hỏi.

 

“Anh đi rồi, tôi làm sao bây giờ?” Ngô Chân Chân vội hỏi.

 

“Tự leo xuống!” Kim Lang nhìn Ngô Chân Chân như nhìn đứa đần, đàn bà này đúng là ngu thật.

 

“Sao anh lại bắt tôi lên đây?” Ngô Chân Chân lại hỏi.

 

“Vui đấy!”

 

Nói xong, Kim Lang nhảy xuống vách đá, Ngô Chân Chân vội cúi xuống nhìn Kim Lang, muốn xem hắn xuống thế nào, học hỏi xem sao.

 

Chỉ thấy Kim Lang trong vài giây ngắn ngủi đã xuống được vài mét, tay hắn bám vào khe đá, chân đạp lên một tảng đá.

 

Rồi trực tiếp nhảy xuống, đáp lên một tảng đá khác, đồng thời tay lại nắm lấy khe đá bên cạnh. Chẳng mấy chốc, Ngô Chân Chân không còn thấy bóng Kim Lang đâu nữa. Động tác này khiến Ngô Chân Chân trợn mắt há mồm, chẳng lẽ đây chính là phi thường tẩu bích trong truyền thuyết? Gan dạ và sức tay như vậy mới có thể xuống vách đá kiểu này!

 

Rốt cuộc cô đã gặp phải một tên điên thế nào đây!

 

Thấy trời sắp tối, Ngô Chân Chân vội lục tung không gian, xem có dụng cụ gì dùng được không. Nhưng lục một hồi phát hiện, trong môi trường khắc nghiệt này, chỉ có thể tự mình xuống thôi, cô quá hối hận vì đã không kiếm cho mình một cái trực thăng hay gì đó.

 

Ngô Chân Chân mặc bộ đồ bảo hộ vào, buộc đầu gối, đệm lưng, đội mũ bảo hiểm. Rồi tìm một chỗ chắc chắn buộc dây an toàn, đầu kia buộc chặt vào người.

 

Mọi công tác chuẩn bị đã xong, Ngô Chân Chân từ từ đặt chân lên tảng đá Kim Lang vừa đạp, đạm chắc rồi mới từ từ bước lên tảng đá thứ hai. Nhưng vì lớp băng trên tảng đá này rất trơn, Ngô Chân Chân vừa bước lên đã trượt. Nói thì chậm mà nhanh, Ngô Chân Chân vội dùng tay nắm dây, nhưng sức tay cô quá nhỏ, không chịu nổi trọng lượng cơ thể.

 

Dây chỉ có thể tuột khỏi lòng bàn tay cô, kéo ra một vết thương sâu, Ngô Chân Chân vội dùng tay kia mò mẫm trên vách đá, may mắn trong lúc hỗn loạn, tay kia nắm được một tảng đá chắc chắn, mới giữ được thăng bằng.

 

Nhìn đôi tay yếu ớt vô lực của mình, cô đột nhiên hối hận vì suốt thời gian dài chỉ biết cắm đầu đọc y thuật, chưa bao giờ nghĩ đến việc rèn luyện thân thể.

 

Cô quên mất rằng mình tuy giữ lại ký ức kiếp trước và kinh nghiệm sống, thậm chí kinh nghiệm giết người, nhưng cơ thể vẫn giữ trạng thái yếu ớt của kiếp này.

 

Bởi vì sau khi trọng sinh, hoặc là chạy đôn chạy đáo tích trữ hàng, hoặc là cắm đầu đọc y thuật, thể trạng hiện tại của cô thậm chí còn không bằng kiếp trước. Lúc đó ngày ngày đấu đá với người khác, ít nhất cũng có khả năng tự bảo vệ mình. Bây giờ nếu còn ở trong đám người đó, chắc chắn bị lột da sống mất.

 

Nhưng bây giờ Ngô Chân Chân không có thời gian để tiếc nuối những điều đó, quan trọng nhất bây giờ là làm sao xuống được an toàn.

 

Giữ vững thăng bằng, Ngô Chân Chân lại từng bước từng bước bước xuống dưới, về sau, cô đã quên mất bao nhiêu lần mình suýt thoát chết trong gang tấc, hoặc là đạp hụt hoặc là nắm hụt. Lòng bàn tay, cánh tay, chân, mặt, thậm chí bụng cô đầy vết thương.

 

Khi sắp kiệt sức, cô liền lấy đồ ăn và linh tuyền trong không gian ra để bổ sung thể lực và tinh lực.

 

Cuối cùng, khi trời tối hẳn, cô đã đến chân vách đá!

 

“Bốp!” Nhưng vừa khi chân cô chạm đất, có người từ phía sau đánh ngất cô, cô ngã vật xuống nền đất cứng và lạnh lẽo.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích