Chương 58: Huấn luyện trên vách núi
“Ồ? Mấy thứ này ở đâu ra? Chẳng lẽ con nhỏ này cũng có túi Vạn Dung?”
Lúc Kim Lang đánh ngất Ngô Chân Chân, cô đang ở trong vườn biệt thự xem rau cải phát triển thế nào. Cô hoàn toàn không chuẩn bị trước, không thể mang theo mấy thứ này được, túi áo cô cũng không thể giấu nổi nhiều đồ như vậy. Giải thích duy nhất là Ngô Chân Chân cũng có túi Vạn Dung giống hắn.
Sau khi đánh ngất Ngô Chân Chân, Kim Lang không chần chừ chút nào, trực tiếp ném cô vào túi Vạn Dung của mình rồi mang lên đỉnh vách núi.
Lên tới đỉnh vách núi, Kim Lang không khách khí tịch thu toàn bộ trang bị của Ngô Chân Chân rồi mới vỗ cô tỉnh dậy.
“Cô có túi Vạn Dung?” Vừa mới lơ mơ tỉnh lại, Ngô Chân Chân đã bị Kim Lang chất vấn.
“Túi Vạn Dung gì cơ?” Ngô Chân Chân bị Kim Lang hỏi đến mơ hồ, nhưng liếc nhìn hoàn cảnh xung quanh thì sụp đổ ngay lập tức.
“Anh bị bệnh à! Tôi vất vả lắm mới leo xuống được, lại bắt tôi lên đây làm gì?” Ngô Chân Chân rất tức giận, cô nhớ rõ mình đã leo xuống chân vách núi rồi, mà giờ tay chân vẫn còn đau, chứng tỏ trí nhớ không có vấn đề.
“Chính là cái túi Vạn Dung này!” Kim Lang lắc cái túi vải của mình hỏi, hoàn toàn mặc kệ những câu hỏi khác của Ngô Chân Chân.
“Tôi không có!” Ngô Chân Chân liếc nhìn túi vải của hắn rồi đáp.
Lúc này cô mới phát hiện mũ bảo hiểm, dây leo núi và các trang bị khác đều biến mất, nghĩ cũng biết, chắc chắn bị tên điên này lấy mất rồi.
“Thế có thứ gì có thể chứa bất cứ thứ gì, nhưng nhét thế nào cũng không đầy không? Giống như cái này?” Kim Lang vừa nói vừa móc từ trong túi Vạn Dung ra một con lợn, một cái giường, một cái lều lớn…
Ngô Chân Chân nhìn cái túi thần kỳ đó, mắt mở to, không ngờ trên đời lại có thứ giống không gian của mình đến vậy. Nhưng cô nào dám thừa nhận mình có không gian, nếu tên điên này biết cô có không gian thì không biết sẽ làm gì cô nữa.
“Thế mấy thứ thiết bị này của cô ở đâu ra?” Kim Lang lấy một cuộn dây an toàn, mũ bảo hiểm, đệm lót đầu v.v. từ trong túi vải ra, ném dưới chân Ngô Chân Chân.
“Nhặt được ở bên kia, chắc là của mấy người thích leo núi để lại!” Ngô Chân Chân vội chỉ đại một chỗ rồi nói dối.
“Tôi đã bảo mà, một người bình thường như cô sao có thể có truyền gia bảo của gia tộc ta.” Kim Lang nghe Ngô Chân Chân nói vậy, có chút thất vọng.
Nói xong, Kim Lang lại nhét tất cả đồ vừa lấy ra vào lại túi vải.
“Nếu cô dám lừa ta, thì chứng tỏ cô không thú vị lắm, thế thì ta sẽ giết cô, rồi bắt con nhỏ nhà cô về chơi.” Nói xong, Kim Lang lại biến mất trên vách núi.
Khi Kim Lang nói câu này, giọng điệu bình thản như đang nói về thời tiết, nhưng lọt vào tai Ngô Chân Chân thì lại rợn tóc gáy. Cứ như có người vừa cắt thịt cô, vừa nói miếng thịt này không đủ mỡ.
Ngô Chân Chân định bụng bỏ cuộc, dù sao cũng bị bắt về, thà lười xuống, ở trên vách núi này chịu chết luôn cho xong. Nhưng vừa nảy ra ý nghĩ đó, cô đã thấy đầu Kim Lang thò lên từ dưới vách núi.
“Nếu cô dám bỏ cuộc ở đây, không nghĩ cách xuống, ta cũng sẽ giết cô rồi về bắt con nhỏ nhà cô chơi. Thêm nữa, ta đây không kiên nhẫn lắm đâu, đừng để ta chờ lâu.” Kim Lang nói xong lại biến mất dưới vách núi.
“A… đồ điên!” Ngô Chân Chân nghe hắn nói thế, nhặt một hòn đá ném thẳng, nhưng nào còn thấy bóng Kim Lang đâu.
Ngô Chân Chân lo Kim Lang thật sự sẽ về bắt Hân Nhi, không dám chần chừ chút nào, vội chuẩn bị xuống vách núi. Cô biết lúc này Kim Lang chắc chắn đang trốn ở đâu đó giám sát mình, nên không dám lấy đồ từ không gian ra nữa.
Nhưng dây an toàn và các thiết bị khác đã bị Kim Lang lấy mất, cô chỉ còn cách từ từ di chuyển xuống từng bước một. Dù trước đó đã leo một lần, mấy chỗ có thể đặt chân đều rõ, nhưng vì toàn bộ cơ thể chỉ dựa vào sức tay và sức chân để chống đỡ, chỉ cần hơi lơi lỏng một tay hay một chân là cô có thể rơi xuống vực sâu tan xương nát thịt. Cho nên lúc này thử thách không chỉ là thể lực, sức cân bằng và sức tay, mà còn là lòng can đảm của cô!
Lần này khó khăn hơn nhiều so với lần trước khi có dây an toàn. Có lần vì vách đá quá trơn, cộng thêm tay không đủ lực bám, khiến cả người cô trượt xuống năm sáu mét, may có một cây khô mọc trên vách núi chặn lại.
Lúc đó cô thực sự nghĩ hôm nay mình sẽ chết ở đây.
Phần áo trước ngực đã bị cọ rách tả tơi, cánh tay và lòng bàn tay bị đá cào đến rách da thịt, may mà trời lạnh, máu đông nhanh, không bị chảy máu nhiều. Không thì giờ cô đã yếu, lại mất thêm máu, e là không còn sức leo tiếp nữa.
Sau khi bị cây khô chặn lại, cô lén múc ít nước từ không gian uống để hồi phục thể lực. Xé hai miếng vải trên người quấn vết thương lòng bàn tay, để lúc nắm vách đá đỡ đau hơn.
Cuối cùng, khi cô cảm thấy sắp ngã quỵ, cô đã tới chân vách núi. Kim Lang đã ngồi đó từ lúc nào, đang ăn thịt nướng. Thấy vậy, Ngô Chân Chân ngồi phịch xuống, cầm miếng thịt đang nướng trên lửa lên cắn luôn.
“Này! Cô này, đây là ta vất vả lắm mới nướng xong, cô không hỏi một câu đã ăn luôn à? Cô còn mặt mũi không?” Kim Lang không ngờ Ngô Chân Chân lại động vào thịt nướng của hắn, sơ ý không kịp trở tay để cô cắn mất một miếng.
“Anh cũng có hỏi tôi có muốn leo vách núi này đâu!” Ngô Chân Chân đáp trả.
Sợ Kim Lang giành lại, cô còn nhổ nước bọt lên xiên thịt rồi mới từ từ ăn.
“Sao cô ghê tởm thế?” Kim Lang nhìn hành động của Ngô Chân Chân, cau mày, một phụ nữ mà thô tục thế sao?
“Không bằng anh.” Ngô Chân Chân vừa ăn thịt nướng, miệng vẫn không quên đáp trả.
Đánh nhau không lại, chứ miệng lưỡi cũng không thể thua hắn được!
“Hừ! Quả nhiên cùng một giuộc với thằng nhóc họ Tạ, cô tốt nhất cầu nguyện mình cũng may mắn như nó, có thể sống sót từ tay ta!” Kim Lang mắng.
Mắng xong không nghe Ngô Chân Chân đáp lại, hắn tưởng cô bị dọa sợ, không dám chống đối nữa. Không ngờ ngẩng đầu lên thấy Ngô Chân Chân đã ăn xong thịt nướng, rồi nằm cạnh đống lửa ngủ mất.
Kim Lang tưởng cô ngất, đưa tay bắt mạch, không ngờ lại là đang ngủ thật.
Kim Lang tức giận vứt que xiên đang cầm. Hắn là Kim Lang giết người không chớp mắt, trước mặt Ngô Chân Chân lại không có chút uy hiếp nào sao? Cô ta lại dám ngủ ngon lành không chút sợ hãi trước mặt hắn, cũng không sợ hắn giết cô ta ư?
