Chương 41: Nụ hôn như thật như giả
Vân Hoạch giả vờ không biết, thậm chí còn kéo thẳng cổ áo thành kiểu một vai.
“Rõ ràng là rất hợp mà, anh trai, như vậy trông có đẹp hơn không?”
“Không được, thay đi rồi chụp.” Chu Thanh Tuấn vẻ mặt nghiêm túc hơn nhiều, giúp cô kéo lại cổ áo.
Vân Hoạch bất mãn bĩu môi, “Chu Thanh Tuấn, anh là người cổ hủ à, rõ ràng là rất đẹp, em cứ muốn chụp như vậy.”
Nói xong, cô lại kéo cổ áo xuống, trừng mắt nhìn Chu Thanh Tuấn.
Chu Thanh Tuấn nhanh chóng thua cuộc, dịu dàng dỗ dành, “Vân Hoạch, nghe lời được không, thay chiếc váy nhỏ mua hôm nay đi, Hoạch Hoạch của chúng ta xinh đẹp như vậy, mặc vào nhất định sẽ giống như một tiểu công chúa.”
Vân Hoạch được dỗ đến ngoan ngoãn, khẽ hừ một tiếng, lặng lẽ bắt đầu tìm quần áo.
“Anh trai, cái này thế nào?”
Là một chiếc váy bồng màu trắng ngà, không tay, dài đến giữa đùi.
Phần lưng được thiết kế hở một nửa, có một chiếc nơ bướm lớn, rất đẹp.
Nhưng vị trí Chu Thanh Tuấn ngồi chỉ có thể nhìn thấy phía trước.
Anh gật đầu, “Đẹp.”
“Vậy em mặc cái này.”
Nói xong Vân Hoạch bắt đầu cởi quần áo trên người, Chu Thanh Tuấn nghẹn thở, vội vàng quay người lại.
Anh khẽ trách mắng, “Vân Hoạch, em là con gái, phải học cách bảo vệ mình.”
“Anh trai, em biết anh sẽ không làm hại em, nên em không sợ.”
Chu Thanh Tuấn còn muốn khuyên thêm vài câu, thì bị Vân Hoạch cắt ngang.
“Anh trai, anh cài giúp em chiếc nơ bướm với, em với không tới.”
Cô chủ động bước đến trước mặt anh, vén tóc ra, từ từ để lộ tấm lưng trần.
Phần lưng từ xương bả vai đến hõm lưng đều để trống, làn da cô rất trắng, chiếc nơ bướm rất lớn, vừa khéo có thể che đi phần da hở, nhưng lại không che hoàn toàn, vô hình toát lên một vẻ quyến rũ.
Chu Thanh Tuấn nuốt nước bọt, cánh tay từ từ giơ lên rồi lại hạ xuống, không biết phải làm sao.
Vân Hoạch như đợi đến sốt ruột, kéo tay Chu Thanh Tuấn đặt lên eo mình, “Anh trai, anh nhanh lên đi.”
Cơ thể Chu Thanh Tuấn bắt đầu nóng lên, khóe mắt ửng đỏ, gương mặt thanh lãnh thêm một phần quyến rũ.
Bàn tay anh nắm eo Vân Hoạch không tự chủ được mà siết chặt.
“Anh trai, đau...”
Vân Hoạch kêu đau, quay đầu nhìn Chu Thanh Tuấn, trong mắt gợn sóng, giọng nói vừa kiều vừa mềm.
Chu Thanh Tuấn không được tự nhiên quay mặt đi chỗ khác, buông tay ra, cài chiếc nơ bướm lại.
“Xong rồi.” Anh khàn giọng nói.
Vân Hoạch như không biết sự giằng xé trong lòng anh, vui vẻ xoay một vòng trước mặt anh.
“Anh trai, đẹp không?”
“Đẹp.” Chu Thanh Tuấn máy móc gật đầu, cánh tay đặt bên người vẫn cứng đờ duỗi ra.
Vân Hoạch nằm trong lòng anh, cánh tay trắng nõn vòng qua cổ anh, từ từ hôn lên cằm anh, “Chu Thanh Tuấn, em rất thích chiếc váy này, cảm ơn anh.”
“Cũng cảm ơn anh vì những thứ anh chuẩn bị cho em, em sẽ không bao giờ quên anh đâu.”
Chu Thanh Tuấn từ từ ôm lấy eo Vân Hoạch, tay kia vuốt lên vầng trán trắng sạch của cô, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn.
“Anh cũng sẽ không quên đâu.”
Vân Hoạch cười vui vẻ, đứng dậy khỏi lòng Chu Thanh Tuấn, “Anh trai, chúng ta bắt đầu chụp ảnh thôi.”
“Được.”
Cánh tay Chu Thanh Tuấn đang ôm không khí hạ xuống, đầu ngón tay vô thức ma sát.
Chụp xong rửa ảnh ra thì trời đã rất muộn.
Vân Hoạch thay lại đồ ngủ, mặc dù Chu Thanh Tuấn ngăn cản, cô vẫn mặc áo của anh.
“Anh trai, đêm cuối rồi, anh đừng ra phòng khách, ở đây với em được không?”
“... Được.”
“Cảm ơn anh trai, anh tốt quá.”
Vân Hoạch hạnh phúc nhắm mắt lại, cánh tay ngoan ngoãn ôm lấy Chu Thanh Tuấn.
Không biết đã qua bao lâu, hơi thở bên cạnh dần dần trở nên đều đặn.
Chu Thanh Tuấn biết Vân Hoạch đã ngủ.
Nhưng anh hoàn toàn không ngủ được.
Bàn tay ấm áp thận trọng vuốt ve đôi mày của Vân Hoạch, từng cử chỉ đều là sự lưu luyến không kìm nén được.
Anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, dịu dàng và kiềm chế.
Quả cầu không gian màu vàng phát ra ánh sáng vàng hòa với quả cầu không gian bình thường, từ từ treo lên cổ Vân Hoạch, biến thành một chiếc vòng cổ nhỏ nhắn tinh xảo.
“Vân Hoạch, phải sống thật tốt, sống thật tốt nhé.”
Khoảnh khắc quả cầu chạm vào da, Vân Hoạch tự động cảm nhận được thứ bên trong.
Bên trong quả cầu màu vàng Vân Hoạch đã xem rồi, cô nhìn sang quả cầu kia.
Không gian được chia thành hai phần, một nửa là chất tinh khiết, một nửa là tinh hạch.
Những tinh hạch lấp lánh suýt nữa làm chói mắt cô, về cơ bản đều là tinh hạch cao cấp từ cấp 6 đến cấp 9, còn có một túi nhỏ được để riêng ra, Vân Hoạch nhìn thoáng qua, là mười tinh hạch màu đỏ rực cấp 10.
Bàn tay ấm áp vẫn còn lưu luyến trên đôi mày.
Cô giả vờ mơ màng mở mắt, buồn ngủ nói: “Anh trai, em rất thích anh, rất thích... Cuối cùng anh cũng chịu vào giấc mơ của em rồi.”
Dứt lời, cô từ từ áp môi mình lên môi Chu Thanh Tuấn, nhẹ nhàng day day.
Hương thơm ngọt ngào đặc trưng của con gái ập đến, Chu Thanh Tuấn sững sờ một giây, có lẽ vì đêm đẹp quá, anh đánh mất trái tim và tâm trí.
Bàn tay đang vuốt ve má Vân Hoạch đổi thành nâng má cô, dịu dàng tách hàm răng, từng bước tiến sâu, không kìm được mà tăng thêm nụ hôn này.
Vân Hoạch phối hợp ôm lấy eo Chu Thanh Tuấn, cả người như muốn tan vào lòng anh.
“Anh trai...” Cô má ửng hồng, thở gấp, không nhịn được mà khẽ rên rỉ.
Chu Thanh Tuấn như tỉnh mộng, từ từ buông Vân Hoạch ra, hơi thở dồn dập mãi không bình tĩnh lại được.
Yên lặng một lúc, Vân Hoạch giả vờ như không biết gì mở mắt, đầu ngón tay chạm vào lồng ngực lộ ra của Chu Thanh Tuấn vì nụ hôn.
“Anh trai, anh làm sao vậy, người nóng quá.”
“Không sao, ngủ đi.” Chu Thanh Tuấn nắm lấy bàn tay nhỏ hơi lạnh của Vân Hoạch.
Giọng anh khàn khàn, phảng phất chút ham muốn.
Vân Hoạch khẽ nhếch khóe môi, từ từ nhắm mắt lại.
Chu Thanh Tuấn rất nóng, sự bồn chồn trong lòng không thể kìm nén.
Anh cố đẩy Vân Hoạch ra, nhưng cô lại càng ôm chặt hơn.
“Hoạch Hoạch, buông ra một chút được không?” Anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tinh tế của cô.
Trả lời anh là hơi thở đều đều của Vân Hoạch.
“Ngủ rồi...”
Anh khẽ thì thầm, tự ngược đãi mình nhìn lên trần nhà, lặng lẽ chờ đợi cảm xúc dâng trào tự bình tĩnh lại.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng anh cũng ngủ.
Chìm nổi, anh lại bắt đầu mơ, không nhớ nổi đây là lần thứ mấy rồi...
Tấm lưng trắng nõn mỏng manh tỏa ra ánh sáng óng ánh trong màn đêm, vòng eo thon thả của cô gái bị bàn tay to lớn dễ dàng nắm giữ.
“Anh trai, đầu gối đau...”
Tiếng rên rỉ như than như khóc vang lên bên tai.
Là giọng của Vân Hoạch.
Cô gái quay lưng về phía anh xoay người lại, khóe mắt đáng thương vương lệ.
“Anh trai, đừng mà, đầu gối đau.”
Cô đang cầu xin.
Anh đang mặc sức.
Chu Thanh Tuấn đột nhiên mở mắt, thở gấp, từ má đến cổ đều ửng hồng, rõ ràng là nhiệt độ dễ chịu, vậy mà anh lại đổ một thân mồ hôi.
Bầu trời xa xa đã le lói ánh sáng, người trong lòng vẫn ôm chặt anh như lúc ngủ, thân mật và ỷ lại.
Chu Thanh Tuấn nắm lấy tay Vân Hoạch, nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi lòng mình, đứng dậy xuống giường.
Nước lạnh buốt xối xuống, làm dịu đi hơi ấm còn sót lại của giấc mơ.
Anh ngồi bên mép giường, cánh tay đưa ra trong không trung, muốn sờ má Vân Hoạch, nhưng cuối cùng lại dừng lại vì đầu ngón tay quá lạnh.
Nhưng giây tiếp theo, người trên giường đã mở mắt, tự mình đưa má đến lòng bàn tay anh.
“Anh trai, chào buổi sáng.”
Đôi mắt cô mang vẻ mơ màng đặc trưng sau khi ngủ dậy, giọng nói mềm mại.
