Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cuộc chiến sinh tồn và chàng nam chính bị cướp mất > Chương 42

Chương 42

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 42 có bản audio.

Chương 42: Chia tay

 

Chu Thanh Tuấn cảm thấy mình như mất tiếng, rõ ràng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không biết nên nói thế nào.

 

“Chào buổi sáng, Hoạch Hoạch muốn ăn gì?”

 

“Ăn gì cũng được, anh làm gì em cũng thích.”

 

Chu Thanh Tuấn xoa đầu Vân Hoạch, rồi đứng dậy đi vào bếp.

 

Ăn xong bữa sáng, mọi người thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường.

 

Cổng căn cứ, bầu trời xanh thẳm bị mây mù bao phủ, giống hệt tâm trạng của mọi người lúc này.

 

“Hoạch Hoạch, em nhất định không được quên chị, chị là chị của em, chị sẽ quay lại thăm em...”

 

Tống Điềm ôm chặt Vân Hoạch, mãi không chịu buông tay, mắt đỏ hoe.

 

Vân Hoạch vỗ lưng Tống Điềm, nhẹ nhàng an ủi: “Chị Điềm, em sẽ luôn nhớ chị, chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.”

 

Câu cuối cùng, Vân Hoạch nói rất nhỏ, chỉ có Tống Điềm nghe thấy.

 

Tống Điềm đang khóc sướt mướt, đầu óc bỗng nhiên ngẩn ra.

 

“Hoạch Hoạch, vừa rồi em nói gì? Ý là sao?”

 

Vân Hoạch cười buồn bã: “Em nói em sẽ luôn nhớ chị, chị Điềm, em không muốn xa mọi người, nhưng không còn cách nào.”

 

“Chị cũng không muốn...” Tống Điềm lén nhìn Chu Thanh Tuấn một cái, lẩm bẩm.

 

Tống Khai Tâm đứng bên cạnh nhìn không nổi nữa, kéo tay Tống Điềm: “Vân Hoạch chắc chắn có chuyện muốn nói với đại ca, cậu đừng làm bóng đèn nữa được không?”

 

Tống Điềm miễn cưỡng buông Vân Hoạch ra, đứng cạnh Tống Khai Tâm lầu bầu nhỏ tiếng: “Tối qua đại ca đã nói chuyện với Vân Hoạch cả buổi rồi, hôm nay còn nói nữa à, thật quá đáng.”

 

Tống Khai Tâm: “Thôi, đừng lẩm bẩm nữa.”

 

“Kệ tớ.”

 

Vân Hoạch bước đến bên Chu Thanh Tuấn, ngẩng đầu nhìn anh cười tươi: “Anh, sau này nhớ quay lại thăm em, trên đường đi cẩn thận, gặp nguy hiểm đừng cố chịu đựng, phải biết quý trọng sức khỏe của mình...”

 

Cô rất thoải mái, hoàn toàn khác với vẻ buồn bã hôm qua.

 

Một cuộc chia tay rất đường hoàng.

 

Chu Thanh Tuấn đau nhói trong lòng, không biết từ lúc nào khóe mắt đã ửng đỏ.

 

Anh xoa đầu Vân Hoạch, bao nhiêu lời muốn nói không biết nói thế nào, cuối cùng chỉ biến thành vài chữ khô khan.

 

“Vân Hoạch, phải sống thật tốt, có ai bắt nạt em thì tìm anh Tiền, gặp khó khăn cũng có thể tìm anh Tiền, anh đã bàn với anh Tiền rồi, nhà em cứ ở mãi cũng được, đừng ngại làm phiền người khác, biết chưa?”

 

Vân Hoạch gật đầu, đầu ngón tay mềm mại nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt Chu Thanh Tuấn: “Anh, đừng buồn, em sẽ ngoan ngoãn ở căn cứ chờ anh, em rất nghe lời, em cũng sẽ luôn nhớ anh, anh cũng phải nhớ nghĩ đến em, không được quên em.”

 

Rõ ràng cô mới là người ở lại, vậy mà lại quay sang an ủi anh.

 

Sự lưu luyến trong lòng Chu Thanh Tuấn cuối cùng cũng phá vỡ phòng tuyến, anh ôm chặt Vân Hoạch vào lòng.

 

“Vân Hoạch...”

 

Vân Hoạch vòng tay ôm eo Chu Thanh Tuấn, rồi từ từ đẩy anh ra: “Anh, không còn sớm nữa, nên lên đường thôi, mọi người vẫn đang đợi anh đấy.”

 

Vân Hoạch chỉ vào mấy người đứng ở góc tường.

 

Lục Hằng, Ôn Tĩnh và Ôn Minh Thăng ba người vẫn đứng ở góc tường, như người ngoài cuộc.

 

Thấy Vân Hoạch nhìn sang, Ôn Tĩnh mím môi.

 

Cô biết suy nghĩ của mình rất ích kỷ, nhưng cô thực sự không muốn Vân Hoạch đi cùng bọn họ.

 

Cô không nỡ xa Minh Thăng, nhưng lại không muốn Vân Hoạch trở thành mối bận tâm của Chu Thanh Tuấn.

 

Lục Hằng nhìn Vân Hoạch một giây, rồi lặng lẽ dời ánh mắt.

 

Chỉ có Ôn Minh Thăng mỉm cười với Vân Hoạch.

 

Vân Hoạch khẽ nhướng mày, cũng mỉm cười đáp lại.

 

Cái vẻ yếu ớt của Ôn Minh Thăng này không phải giả đấy chứ?

 

Tra xanh à?

 

Bờ vai bỗng bị Chu Thanh Tuấn nắm lấy, Vân Hoạch thu hồi ánh mắt, khó hiểu hỏi: “Anh, anh làm sao thế?”

 

Chu Thanh Tuấn mím môi không nói, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn.

 

Vân Hoạch khẽ nhếch khóe môi, đẩy anh về phía Lục Hằng và những người kia.

 

“Chu Thanh Tuấn, đi đường bình an, em không muốn nhìn bóng lưng các anh rời đi, em về trước đây.”

 

Nói xong, Vân Hoạch quay người đi về, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

 

Tống Điềm không nhịn được bĩu môi: “Vô tình, đi nhanh thế...”

 

“Thôi, đừng rơi nước mắt nữa, đi thôi.”

 

“Thanh Tuấn, đi thôi.”

 

“Đại ca, đi thôi.”

 

Chu Thanh Tuấn nhìn sâu về hướng Vân Hoạch rời đi, rồi quay người bước theo mọi người.

 

Rõ ràng đã quen với cảnh chia ly, tại sao vẫn thấy khó chịu đến vậy.

 

Tống Điềm không nhịn được thì thầm với Tống Khai Tâm: “Đại ca rõ ràng rất không nỡ rời xa Hoạch Hoạch, tại sao lại không cho Hoạch Hoạch đi cùng?”

 

Tống Khai Tâm bực bội liếc Tống Điềm một cái: “Đi cùng làm gì, đi chịu chết à?”

 

Tống Điềm nghẹn họng, không nói nên lời: “Tống Khai Tâm, cậu nói bậy gì thế, ai nói bọn mình sẽ chết?”

 

“Không chết à?” Tống Khai Tâm nhún vai vô tội: “Có lẽ vậy, nếu bọn mình may mắn.”

 

Tống Điềm há miệng, muốn phản bác, nhưng không biết phản bác thế nào.

 

Từ khi tiểu đội nhận nhiệm vụ của thời đại mới, kết cục của họ đã được định sẵn.

 

Phần lớn là sẽ chết, phần nhỏ là không.

 

Bọn họ vốn là những kẻ cô độc, không sợ chết, sống chết đều không quan trọng.

 

Nhưng một khi đã có người vướng bận, mọi thứ sẽ khác.

 

Tống Điềm nhìn Chu Thanh Tuấn, ánh mắt phức tạp.

 

Vậy nên, đây chính là lý do vì sao đại ca dù không nỡ, vẫn để Vân Hoạch ở lại căn cứ sao?

 

-

 

Sau khi nói lời chia tay, Vân Hoạch trực tiếp đến bộ phận trị liệu.

 

Cô tìm người phụ nữ đã làm thủ tục nhập chức cho cô vào ngày đầu tiên.

 

Người phụ nữ nhìn thấy Vân Hoạch, thái độ rất tốt: “Đã suy nghĩ kỹ chưa, định trực tiếp ở lại bộ phận trị liệu của căn cứ, hay là tham gia theo hình thức cá nhân?”

 

Vân Hoạch lắc đầu: “Chị ơi, không phải chuyện này, em chuẩn bị rời khỏi căn cứ, em muốn đi ngay bây giờ, không sao chứ?”

 

Người phụ nữ hơi sững sờ: “Có thể cũng được, nhưng tại sao? Có phải quá mệt mỏi, hay có ai bắt nạt em không? Em nói với chị, chị sẽ xử lý giúp em.”

 

Đây là chuyện mà anh Tiền đã đích thân dặn dò, nếu cô ấy thực sự đi, cô ấy không gánh nổi trách nhiệm này.

 

“Chị ơi, không có ai bắt nạt em.” Vân Hoạch cười phủ nhận: “Em có chút việc riêng cần xử lý, nên không thể ở lại căn cứ được.”

 

Người phụ nữ mơ màng đưa cho Vân Hoạch một túi nhỏ tinh hạch: “Đây là tiền công hai ngày nay của em, à, em định đi đâu?”

 

Vân Hoạch: “Tạm thời em chưa chắc chắn, có lẽ em sẽ ở lại căn cứ thêm hai ngày nữa. Chị ơi, không có chuyện gì thì em về trước đây.”

 

“... Được.”

 

Người phụ nữ nhìn bóng lưng Vân Hoạch, do dự vài giây rồi rời khỏi bộ phận trị liệu.

 

“Cái gì, chị nói anh Tiền không có ở đây?”

 

“Đúng vậy, sáng nay anh Tiền ra ngoài làm nhiệm vụ rồi.”

 

“Vậy khi nào anh ấy về?”

 

“Khó nói lắm, sớm thì trưa, muộn thì có thể là tối.”

 

“...”

 

Vân Hoạch trở về chỗ ở, thu dọn những thứ cần thiết vào không gian, rồi nhìn quanh căn phòng trống trải, quay người rời khỏi căn cứ.

 

Cô vốn định không quay lại mà trực tiếp đi theo Chu Thanh Tuấn bọn họ, nhưng khoảng cách thời gian quá gần, cô sợ bị phát hiện quá sớm, rồi lại bị đưa về căn cứ thì phiền phức.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi